MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Bánh Mì Ở Little SaigonChương 12: Phẫu thuật thẩm mỹ cho một linh hồn

Tiệm Bánh Mì Ở Little Saigon

Chương 12: Phẫu thuật thẩm mỹ cho một linh hồn

1,029 từ · ~6 phút đọc

Mùi bánh mì cháy khét lẹt xộc lên, kéo Tuệ An ra khỏi cơn bàng hoàng. Chiếc khay đựng mẻ bánh mới nướng bị bỏ quên trong lò đang tỏa ra làn khói đen kịt, giống hệt như mớ hỗn độn đang hiển thị trên màn hình máy tính bảng của chú Ba.

Tuệ An không vội vã chạy đến lò nướng. Cô đứng bất động, nhìn những hạt bột mì trắng xóa vẫn còn vương trên mu bàn tay mình – đôi bàn tay mà Julian vừa mới chạm vào bằng tất cả sự trân trọng. Trên màn hình, những tấm ảnh thảm đỏ cũ kỹ, nơi cô mặc những bộ váy xuyên thấu đắt tiền, môi đỏ rực và ánh mắt sắc lạnh, trông thật xa lạ với cô gái mặc tạp dề linen đang đứng đây. Những dòng tít nhan nhản: "Sự mất tích bí ẩn của 'Nàng thơ' Trịnh Tuệ An và cuộc sống lẩn lút tại Mỹ", "Chiêu trò đánh bóng tên tuổi của một người mẫu hết thời?".

"Mì... con đừng đọc nữa." Chú Ba vội vàng tắt màn hình, giọng chú run run vì giận dữ. "Bọn chúng rỗi hơi, toàn lũ viết lách kiếm tiền trên nỗi đau của người khác."

Julian bước tới, anh không nhìn vào chiếc máy tính bảng. Ánh mắt anh xoáy sâu vào Tuệ An, người đang run rẩy như một chiếc lá trước cơn bão. Anh hiểu cảm giác này – cảm giác khi lớp da thịt được phơi bày dưới ánh đèn mổ, không có nơi nào để trốn chạy.

"An, nhìn tôi này." Julian nắm lấy vai cô, ép cô phải đối diện với mình. "Chúng không thể làm gì cô nếu cô không cho phép chúng bước vào thế giới này."

Tuệ An ngước lên, đôi mắt lá liễu ngập nước. "Thế giới này không còn an toàn nữa rồi, Julian. Chúng đã tìm thấy tôi. Rồi ngày mai, sẽ có người đến đây không phải để mua bánh, mà để xem mặt kẻ bị scandal bủa vây. Tiệm 'Nhu Mì' sẽ trở thành rạp xiếc."

Cô quay đi, vội vã tháo chiếc tạp dề, đôi bàn tay lóng ngóng làm đứt cả sợi dây buộc. Julian im lặng quan sát. Anh biết, lúc này đây, không có loại thuốc giảm đau nào có tác dụng. Anh cần phải thực hiện một cuộc "phẫu thuật" khác – không phải bằng dao kéo, mà bằng sự thấu hiểu.

"Đi với tôi," Julian dứt khoát nắm lấy tay cô.

"Đi đâu? Tôi còn mẻ bánh..."

"Kệ mẻ bánh đó đi!" Julian nói gần như quát, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự xót xa. "Hôm nay tiệm nghỉ. Chú Ba, phiền chú đóng cửa giúp con. Con đưa cô ấy đi một nơi."

Julian đưa Tuệ An đến phòng khám của mình ở Irvine. Nhưng anh không đưa cô vào sảnh chính hào nhoáng. Anh dẫn cô đi bằng lối cửa sau dành cho nhân viên, lên thẳng văn phòng riêng ở tầng cao nhất. Căn phòng ngập tràn ánh sáng trắng, tối giản và sạch sẽ đến mức cực đoan.

Tuệ An đứng giữa phòng, cảm thấy mình lạc lõng với mùi bột mì và dầu mỡ vẫn còn vương trên tóc. Julian bước đến tủ kính, lấy ra một tập hồ sơ dày cộm.

"Cô biết đây là gì không?" Anh trải những tấm ảnh ra bàn. Đó không phải là ảnh người mẫu, mà là ảnh chụp cận cảnh những gương mặt bị biến dạng do tai nạn, do bỏng, hoặc do những ca phẫu thuật hỏng. "Đây là những người tìm đến tôi. Họ không tìm tỉ lệ vàng. Họ tìm lại linh hồn đã mất sau những vết sẹo."

Anh chỉ vào một tấm ảnh chụp một người phụ nữ có vết sẹo dài vắt ngang mặt. "Bà ấy đã trốn trong nhà suốt 10 năm. Khi tôi hoàn thành ca mổ cuối cùng, bà ấy đã khóc. Không phải vì bà ấy đẹp lên như hoa hậu, mà vì bà ấy nhận ra vết sẹo đó không còn là thứ định nghĩa con người bà ấy nữa."

Julian bước lại gần Tuệ An, khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy bóng mình phản chiếu trong gọng kính vàng của anh.

"An, quá khứ của cô là một vết sẹo lớn. Nhưng cô đang phạm sai lầm giống như những bệnh nhân của tôi: Cô đang để vết sẹo đó định nghĩa cô. Cô nghĩ mình là kẻ trốn chạy, là người mẫu scandal. Nhưng với tôi, với chú Ba, với những người xếp hàng mỗi sáng, cô là 'Mì' – người làm ra những ổ bánh có hồn nhất Little Saigon."

Tuệ An nhìn những tấm ảnh trên bàn, rồi nhìn vào đôi bàn tay vàng của Julian. Lần đầu tiên, cô thấy anh không phải là một bác sĩ phẫu thuật kiêu ngạo, mà là một người thợ sửa chữa những đổ vỡ.

"Tôi phải làm gì?" Cô khẽ hỏi, giọng nghẹn lại.

"Cô không cần phải làm gì cả. Cô chỉ cần tiếp tục nặn bột. Để tôi là người cầm dao mổ xử lý những kẻ muốn rạch nát sự bình yên của cô." Julian đưa tay lên, ngón cái vuốt nhẹ qua gò má cô, nơi một giọt nước mắt vừa lăn xuống. "Tôi đã dành cả sự nghiệp để làm đẹp cho vẻ ngoài của người khác. Hãy để tôi một lần được bảo vệ vẻ đẹp nguyên bản của cô."

Trong căn phòng trắng toát ấy, mùi thuốc khử trùng bỗng chốc bị lấn át bởi mùi men bánh mì vẫn còn sót lại trên tay áo Tuệ An. Một cuộc "phẫu thuật thẩm mỹ" cho linh hồn đang diễn ra, nơi những bí mật không còn là gánh nặng, mà là những đường khâu đầu tiên để gắn lại một trái tim đã vỡ vụn từ lâu.

Dưới phố, ánh đèn của khu Irvine bắt đầu lên, hào nhoáng và tấp nập. Nhưng ở đây, trong khoảng lặng này, Julian nhận ra rằng tỉ lệ vàng 1:1.618 mà anh hằng tôn thờ chẳng là gì so với khoảnh khắc người phụ nữ trước mặt gật đầu tin tưởng anh.