Sau buổi tối tại phòng khám Irvine, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm lên tiệm "Nhu Mì". Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm vẫn leng keng mỗi khi có khách ra vào, nhưng âm thanh của nó dường như trở nên thưa thớt và nặng nề hơn. Little Saigon vốn nhỏ bé, và tin đồn thì luôn chạy nhanh hơn cả những chiếc xe hơi trên đường Bolsa.
Sáng sớm hôm nay, Tuệ An thức dậy với một cảm giác tê tái. Cô đứng trước gương, nhìn sâu vào đôi mắt mình – đôi mắt mà ngày xưa giới truyền thông gọi là "ngọc quý", còn Julian gọi là "vẻ đẹp nguyên bản". Cô đưa tay vuốt nhẹ lên hàng mi, rồi bất giác chạm vào vết bỏng nhỏ trên cổ tay. Những vết sẹo này, dù là trên da thịt hay trong tâm hồn, giờ đây đã bị phơi bày ra ánh sáng mặt trời rực rỡ của California.
"An này, đừng nhìn ra ngoài đường." Chú Ba vừa đẩy cửa vào, vẻ mặt lo lắng thấy rõ. "Đám phóng viên tự do bắt đầu lảng vảng ở đầu hẻm rồi. Để chú đóng bớt rèm lại."
Tuệ An khẽ lắc đầu, đôi tay cô vẫn nhịp nhàng nhào bột. "Càng trốn, họ càng nghĩ mình có lỗi, chú Ba ạ. Cứ để họ nhìn."
Giữa lúc ấy, tiếng chuông gió lại vang lên một hồi dài. Không phải là bước chân vội vã của khách mua bánh, cũng không phải là vẻ điềm tĩnh của Julian. Đó là một người phụ nữ với khí chất sang trọng đến ngột ngạt. Bà mặc một bộ vest trắng tinh khôi, đeo kính mát che kín nửa khuôn mặt, và mùi nước hoa Chanel xộc lên, át hẳn mùi men bánh mì ấm nồng trong tiệm.
Bà Helen.
Tuệ An khựng lại. Cô nhận ra người phụ nữ này qua những tấm hình đặt trên bàn làm việc của Julian. Sự xuất hiện của bà khiến không gian tiệm bánh vốn nhỏ bé bỗng chốc trở nên chật chội và đầy áp lực.
"Tiệm bánh này... đúng là có một mùi hương rất đặc biệt," bà Helen tháo kính mát, để lộ đôi mắt đã qua chỉnh sửa thẩm mỹ đến mức sắc sảo và lạnh lùng. Bà nhìn quanh căn bếp một lượt, ánh mắt dừng lại ở những vết bột mì dính trên tạp dề của Tuệ An với vẻ khinh khỉnh. "Vừa đủ để quyến rũ một người đàn ông vốn đã quá mệt mỏi với những thứ hoàn hảo như con trai tôi."
Tuệ An đặt khối bột xuống, cô lau tay vào khăn rồi bước ra quầy, giọng nói vẫn nhu mì nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ thường: "Chào bà. Tôi nghĩ bà không đến đây để mua bánh mì."
"Cô thông minh hơn tôi tưởng," bà Helen bước lại gần quầy, đặt chiếc túi xách hiệu Hermes xuống. "Tôi đến đây để nói về sự 'phù hợp'. Julian là một bác sĩ hàng đầu, tương lai của nó là ở Beverly Hills, là ở những hội nghị y khoa quốc tế, chứ không phải ở cái xó xỉnh đầy mùi khói bếp này. Scandal của cô đang bắt đầu làm bẩn hồ sơ của nó."
Một khoảng lặng kéo dài. Tiếng lò nướng tạch tạch vang lên như nhịp tim đập nhanh của Tuệ An. Cô cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Sự thật tàn nhẫn nhất không phải là việc cô bị lộ quá khứ, mà là việc sự hiện diện của cô đang trở thành gánh nặng cho người đã vừa mới xoa dịu linh hồn cô.
"Tôi không yêu cầu anh ấy phải ở lại đây," Tuệ An cúi đầu, giọng cô thấp hẳn xuống.
"Nhưng nó sẽ ở lại nếu cô không là người rời đi," bà Helen đẩy một tờ chi phiếu sang phía Tuệ An. "Số tiền này đủ để cô mở một tiệm bánh lớn ở bất cứ tiểu bang nào khác. Đừng để cái 'nhu mì' của cô trở thành sự ích kỷ."
Tiếng chuông gió lại vang lên lần nữa, lần này mạnh mẽ và dứt khoát. Julian bước vào, gương mặt anh tối sầm khi nhìn thấy mẹ mình đang đứng đó. Anh nhìn thấy tờ chi phiếu trên quầy, và nhìn thấy đôi vai đang run rẩy của Tuệ An.
"Mẹ đang làm gì ở đây?" Julian bước tới, giọng nói lạnh như băng. Anh cầm lấy tờ chi phiếu, không một chút do dự, xé nát nó ngay trước mặt bà Helen. "Con đã nói với mẹ rồi, cuộc đời con không phải là một ca phẫu thuật mà mẹ có thể tùy ý cắt xén theo ý mình."
Bà Helen tái mặt vì giận dữ: "Julian! Con đang đánh đổi cả sự nghiệp vì một đứa con gái có quá khứ không trong sạch sao?"
"Mẹ sai rồi," Julian nhìn thẳng vào mẹ mình, đôi bàn tay vàng của anh siết chặt lại. "Cô ấy không có quá khứ không trong sạch. Cô ấy chỉ có một quá khứ đầy những vết thương do những người như mẹ và con gây ra. Và con sẽ không để mẹ rạch thêm một nhát dao nào nữa vào linh hồn cô ấy."
Bà Helen hầm hầm rời đi, để lại một khoảng lặng chói tai trong tiệm bánh. Chú Ba lặng lẽ lánh vào gian trong. Julian quay sang nhìn Tuệ An, nhưng cô không nhìn anh. Cô đang nhìn chăm chú vào những mảnh giấy vụn của tờ chi phiếu rơi trên sàn.
"An..." Julian khẽ gọi.
"Anh về đi, Julian," Tuệ An nói, giọng cô bình thản đến đáng sợ. "Mẹ anh nói đúng. Sự bình yên của tôi không nên được mua bằng sự nghiệp của anh. Tiếng chuông gió ở đây... có lẽ không dành cho anh."
Julian định nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt lá liễu ấy đã hoàn toàn đóng kín, anh biết mình không thể ép buộc. Anh lẳng lặng bước ra cửa. Tiếng chuông gió leng keng tiễn khách lần này nghe như một tiếng thở dài đau đớn.
Trong tiệm bánh lúc này chỉ còn lại Tuệ An và những khoảng lặng mênh mông. Cô quay lại lò nướng, nhưng mẻ bánh lần này dường như không còn tỏa ra mùi hương nồng nàn như trước. Bởi vì dưới lớp bột mì, không chỉ có bí mật, mà còn có cả sự đổ vỡ của một hy vọng vừa mới nhen nhóm.