Khi tiếng xe của Julian tan dần vào dòng người hối hả trên đường Bolsa, tiệm bánh "Nhu Mì" rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người. Tuệ An vẫn đứng yên sau quầy gỗ, đôi mắt cô dán chặt vào những mảnh vụn của tờ chi phiếu nằm rải rác trên nền gạch bông cũ. Mỗi mảnh giấy trắng loang lổ ấy như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về giá trị của cô trong thế giới của bà Helen: một con số có thể chi trả, một sự phiền toái có thể mua đứt.
Cô chậm rãi ngồi thụp xuống, đôi tay run rẩy nhặt từng mảnh giấy. Những ngón tay vốn dĩ chỉ quen với sự mềm mại của bột mì giờ đây lại thấy đau nhói trước những góc cạnh sắc lẹm của tờ giấy lạnh lẽo.
"Mì ơi... thôi, để chú dọn cho." Chú Ba bước ra từ gian bếp, tiếng thở dài của chú như nặng thêm mấy phần. Chú nhìn đứa con gái đồng hương mà chú hằng yêu quý, giờ đây trông mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt. "Bà ta nói gì thì kệ bà ta. Ở cái Little Saigon này, không ai xem trọng mấy tờ giấy đó hơn ổ bánh mì của con đâu."
Tuệ An ngước lên, cố nặn ra một nụ cười nhưng đôi mắt lại đẫm lệ. "Chú Ba, bà ấy nói đúng một điều. Sự hiện diện của con đang làm vẩn đục thế giới của anh ấy. Julian thuộc về nơi sạch sẽ, nơi mọi thứ đều được tính toán theo tỉ lệ hoàn hảo. Còn con... con chỉ là một bóng ma từ quá khứ, lấm lem bụi bột và những vết xước."
Cô đứng dậy, đi vào gian phòng nhỏ phía sau tiệm. Đó là nơi cô đặt chiếc rương gỗ mang từ Việt Nam sang. Tuệ An mở ngăn kéo nhỏ, lấy ra tấm ảnh cũ mà cô vẫn thường nhìn lén mỗi khi thấy lòng chao đảo. Trong ảnh là cô – rạng rỡ, kiêu sa dưới ánh đèn flash của một buổi trình diễn thời trang lớn. Đó là Trịnh Tuệ An, "Nàng thơ" của giới truyền thông.
Bất chợt, một cảm giác ghê tởm dâng trào. Cô cầm lấy chiếc kéo dùng để cắt bao bì bột mì, lưỡi kéo sắc lẹm phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bóng đèn dây tóc. Không một chút do dự, cô cắt nát tấm hình thành những sợi nhỏ. Cô muốn lãng quên. Cô muốn xóa sổ hoàn toàn cái danh xưng mỹ nhân ấy, xóa sổ cả cái nhan sắc đã mang lại cho cô quá nhiều tai ương và sự phán xét.
Cô đi đến trước gương, nhìn vào gương mặt mình. "Tại sao lại phải đẹp?" cô thầm hỏi. "Cái đẹp này đã bảo vệ được ai? Nó chỉ khiến mẹ anh ấy khinh miệt tôi, khiến Julian phải đánh đổi sự nghiệp, và khiến tôi không bao giờ tìm thấy bình yên."
Tuệ An đưa tay lên, định dùng kéo cắt phăng mái tóc dài mềm mại mà Julian từng chạm vào. Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi kéo chạm vào sợi tóc, tiếng chuông gió ngoài cửa lại vang lên một nhịp leng keng mỏng mảnh.
Không phải Julian. Là gió. Một cơn gió từ biển California thổi vào, mang theo mùi muối mặn và cả mùi khói xe đặc trưng của khu chợ Việt.
Tiếng chuông gió như một lời tỉnh thức. Cô nhớ lại những gì Julian đã nói ở phòng khám: "Đừng để vết sẹo đó định nghĩa cô". Nếu cô tự hủy hoại bản thân mình lúc này, chẳng phải cô đang thừa nhận rằng lời nói của bà Helen là đúng sao? Chẳng phải cô đang tự tay thực hiện một ca phẫu thuật tàn độc lên chính linh hồn mình sao?
Tuệ An buông chiếc kéo xuống sàn. Cô quỳ gối trước chiếc rương, bật khóc nức nở. Tiếng khóc không còn nhu mì, nhỏ nhẹ như cái tên của cô, mà là tiếng gào thét của một người đã kìm nén quá lâu dưới lớp vỏ bọc cứng cỏi. Cô muốn lãng quên chính mình, nhưng trái tim lại bướng bỉnh ghi nhớ từng hơi ấm, từng ánh nhìn của Julian.
Tối đó, Tuệ An không thắp đèn. Cô ngồi trong bóng tối của tiệm bánh, lắng nghe tiếng lò nướng nguội dần, tiếng chuột chạy lạch cạch trên gác mái và tiếng thở dài của đêm Mỹ mênh mông. Cô lấy ra một nắm bột mì, cứ thế nhào nặn trong vô thức. Bột mì dính vào nước mắt, trở nên nhão nhoét và méo mó.
"Tôi sẽ không chạy trốn nữa," cô thì thầm vào bóng tối, giọng nói khản đặc nhưng đanh lại. "Nhưng tôi cũng sẽ không để anh ấy phải vì tôi mà rơi xuống vực. Nếu tôi là một vết xước trên cuộc đời hoàn hảo của anh, tôi sẽ tự mình mài mòn vết xước đó, cho đến khi không ai còn nhận ra nó nữa."
Ở đầu bên kia thành phố, trong căn hộ cao cấp nhìn ra toàn cảnh Irvine, Julian cũng đang đứng trước cửa sổ, trên tay cầm một ly rượu vang đỏ nhưng không hề nhấp môi. Ánh mắt anh hướng về phía khu phố thấp tầng của Little Saigon. Anh biết Tuệ An đang đau, và anh cũng biết, ca phẫu thuật khó khăn nhất cuộc đời anh không phải là tái tạo gương mặt cho ai đó, mà là giữ cho người phụ nữ nhu mì ấy không tự tay xóa bỏ chính mình khỏi cuộc đời anh.
Đêm California trôi qua, lạnh lẽo và đầy rẫy những toan tính. Nhưng trong gian bếp nhỏ của tiệm "Nhu Mì", một mẻ men mới đã bắt đầu được ủ. Nó cần thời gian, cần sự kiên nhẫn, và cần cả sự đau đớn để có thể nở ra hương vị chân thật nhất.