MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Bánh Mì Ở Little SaigonChương 3: Tỉ lệ vàng và ổ bánh mì cháy cạnh

Tiệm Bánh Mì Ở Little Saigon

Chương 3: Tỉ lệ vàng và ổ bánh mì cháy cạnh

1,384 từ · ~7 phút đọc

Julian trở về căn hộ áp mái tại khu Irvine khi sương mù đã bắt đầu phủ một lớp màng đục mờ lên những ô kính kịch trần. Không gian nơi anh sống, cũng giống như cuộc đời anh, là một tập hợp của những đường thẳng tắp và gam màu trung tính lạnh lẽo. Không có bụi bặm, không có mùi đồ ăn, chỉ có hương thơm nhân tạo của loại nến thơm đắt đỏ tỏa ra từ kệ đá cẩm thạch.

Anh ngồi xuống ghế sofa, nhưng tâm trí vẫn kẹt lại ở con hẻm nhỏ tại Little Saigon. Trong đầu anh, một cuộc tranh luận không hồi kết đang diễn ra. Một bên là vị bác sĩ phẫu thuật luôn đòi hỏi sự chuẩn xác tuyệt đối đến từng đơn vị micron, một bên là gã đàn ông vừa bị rung động bởi những lời nói của một cô gái bán bánh mì.

"Tỉ lệ vàng là định luật của vũ trụ," anh lẩm bẩm, tay tháo nút thắt cà vạt. "Mọi thứ đẹp đẽ đều phải có quy luật."

Nhưng rồi anh nhớ lại nụ cười của Tuệ An. Theo đúng tiêu chuẩn thẩm mỹ, khi cười, môi trên không được hở lợi quá hai milimet, và cơ nâng môi phải chuyển động đối xứng hoàn hảo. Nụ cười của cô gái ấy... anh chẳng kịp đo đạc gì cả. Anh chỉ nhớ rằng lúc đó, khói lò nướng dường như tan biến, và tất cả những gì còn lại là sự ấm áp lan tỏa từ đôi mắt trong veo ấy.

Julian đứng dậy, tiến về phía tủ lạnh, lấy ra một chai nước khoáng cao cấp. Anh nhìn vào hình phản chiếu của mình trên cánh cửa tủ lạnh bằng thép không gỉ. Gương mặt anh – một kiệt tác của tạo hóa và sự chăm sóc khắt khe – bỗng chốc hiện lên thật khô khan. Anh chợt tự hỏi, nếu anh đặt mình vào lò nướng của Tuệ An, liệu anh có "nứt" ra để tỏa hương như những ổ bánh mì kia không? Hay anh sẽ chỉ là một khối đá cứng nhắc mãi mãi?

Sáng hôm sau, Julian xuất hiện tại tiệm "Nhu Mì" sớm hơn thường lệ. Lần này, anh không mặc vest. Một chiếc áo len mỏng màu xám và quần tây tối màu khiến anh trông bớt giống một vị bác sĩ quyền uy và giống một lữ khách đang đi tìm câu trả lời hơn.

Tiệm bánh vẫn thế, tiếng chuông gió leng keng đón chào anh. Nhưng hôm nay, có một chút hỗn loạn.

Tuệ An đang loay hoay với một khay bánh vừa ra lò. Có vẻ như bộ phận điều chỉnh nhiệt của chiếc lò cũ đã gặp trục trặc. Một nửa số bánh trong khay bị cháy cạnh, lớp vỏ nâu sậm hơn bình thường và tỏa ra mùi khét nhẹ.

"Ôi hỏng rồi," cô khẽ thốt lên, giọng nói nhu mì nhuốm vẻ lo lắng.

Julian bước tới, đứng bên cạnh cô. Anh nhìn khay bánh, rồi nhìn sang Tuệ An. "Theo đúng tiêu chuẩn, khay bánh này nên bị loại bỏ. Nó không đạt yêu cầu về thẩm mỹ công nghiệp."

Tuệ An ngước lên, thấy anh, cô khẽ thở phào nhưng rồi lại cúi xuống nhìn đống bánh. "Tôi biết. Nhưng hôm nay khách đợi rất đông, và đây là mẻ bánh cuối cùng của buổi sáng."

Julian nhìn xuống những ổ bánh mì. Đúng là chúng bị cháy, những đường khía trên mặt bánh không đều, có chỗ nứt toạc ra một cách thô bạo. Anh đưa tay định cầm một ổ lên, nhưng Tuệ An nhanh chóng ngăn lại.

"Nóng lắm, bác sĩ!"

Hơi ấm từ lò nướng và hơi ấm từ bàn tay cô gái khi ngăn anh lại khiến Julian khựng người. Anh không rút tay về, mà lẳng lặng lấy một chiếc kẹp, gắp một ổ bánh mì cháy cạnh nhất lên. Anh quan sát nó bằng ánh mắt của một người đang giám định kim cương.

"Chỗ này," anh chỉ vào vết cháy xém ở rìa bánh, "nếu là một ca phẫu thuật, đây là một vết sẹo lồi cần phải cắt bỏ."

Tuệ An nhìn theo ngón tay anh, rồi cô mỉm cười, một nụ cười có chút tinh nghịch mà Julian chưa thấy bao giờ. "Vậy bác sĩ có muốn 'phẫu thuật' cho ổ bánh này không?"

Cô lấy một con dao nhỏ, đưa cho anh. Julian cầm lấy con dao. Đôi bàn tay vốn chỉ quen với dao mổ bằng thép không gỉ, giờ đây lại cầm một con dao bếp đơn sơ. Anh bắt đầu tỉ mẩn gọt bỏ phần vỏ cháy xém. Động tác của anh cực kỳ chuẩn xác, từng milimet vỏ cháy rụng xuống, để lộ ra lớp ruột trắng ngần, thơm lừng bên trong.

Tuệ An đứng bên cạnh, chăm chú quan sát. "Anh làm khéo thật. Đúng là đôi tay vàng."

Julian dừng tay, cảm thấy một chút tự hào kỳ lạ mà ngay cả khi hoàn thành một ca phẫu thuật phức tạp nhất anh cũng không có được. "Tôi chỉ đang cố gắng cứu vãn sự hoàn hảo."

"Không," Tuệ An lắc đầu, cô cầm lấy ổ bánh anh vừa gọt xong. "Anh đang cố che giấu sự thật. Sự thật là ổ bánh này đã trải qua một cơn quá nhiệt. Nhưng anh xem này..."

Cô bẻ đôi ổ bánh. Một làn khói trắng mang theo mùi thơm tinh khiết nhất của lúa mạch bay lên. "Dù vỏ ngoài có chút tì vết, nhưng bên trong nó vẫn mềm mại và ngọt ngào. Khách hàng của tôi, họ không cần những ổ bánh mì trông như đúc từ khuôn nhựa. Họ cần cái ấm áp này."

Julian nhìn phần ruột bánh đang bốc khói. Anh chợt nhận ra mình đang quá chú tâm vào cái bề mặt mà quên mất cốt lõi bên trong. Anh đưa một miếng bánh vào miệng. Vị đắng nhẹ của phần vỏ hơi quá lửa quyện với vị ngọt thanh của bột men khiến vị giác của anh bị kích thích mạnh mẽ.

"Nó... thực sự không tệ," anh thừa nhận.

"Đúng không?" Tuệ An cười khích lệ. "Thẩm mỹ không phải là xóa sạch mọi dấu vết của thời gian hay lỗi lầm. Thẩm mỹ là biết trân trọng những gì đã trải qua."

Đúng lúc đó, chú Ba hàng xóm bước vào, thấy bác sĩ hào hoa đang đứng sau quầy "phẫu thuật" bánh mì thì cười lớn: "Chà, Mì nay có phụ tá xịn quá ta! Bác sĩ mà đi bán bánh mì thì tiệm này chắc nổ địa chỉ mất thôi!"

Julian cảm thấy hơi lúng túng, anh vội đặt con dao xuống. Tuệ An thì chỉ cười hiền, nhanh tay gói ổ bánh "đã phẫu thuật" vào giấy xi măng rồi đưa cho Julian.

"Tặng anh. Thù lao cho ca đại phẫu đầu tiên tại tiệm Nhu Mì."

Julian cầm lấy gói bánh, cảm thấy nó nặng hơn hẳn những ổ bánh mì anh từng mua. Khi anh bước ra khỏi tiệm, nắng Little Saigon đã lên cao, rực rỡ và gay gắt. Anh nhìn xuống bàn tay mình, vẫn còn dính một chút bột mì trắng li ti. Anh không vội lau đi.

Phía sau anh, Tuệ An nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Julian, rồi cô quay lại nhìn vào chiếc lò nướng đang dần nguội. Cô tự hỏi, người đàn ông này thực sự là ai? Một vị bác sĩ lạnh lùng đi tìm sự hoàn mỹ, hay chỉ là một đứa trẻ to xác đang cố gắng hàn gắn những mảnh vỡ trong chính tâm hồn mình bằng cách chỉnh sửa người khác?

Chương này khép lại khi Julian ngồi trong xe, chậm rãi ăn ổ bánh mì cháy cạnh đã được anh tỉ mỉ gọt giũa. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy sự không hoàn hảo lại có thể mang đến một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ đến thế. Nhưng anh không biết rằng, ở văn phòng bệnh viện, bà Helen đang cầm trên tay một xấp ảnh thám tử vừa gửi tới – ảnh chụp anh đang đứng trong tiệm bánh mì rẻ tiền cùng một cô gái lạ mặt. Cơn giông tố đầu tiên của Nước Mỹ sắp sửa kéo đến Little Saigon.