Cánh cửa xoay bằng kính của bệnh viện thẩm mỹ Julian’s Aesthetic trượt mở, trả Julian về với thế giới của những ánh đèn LED trắng lạnh và mùi dung dịch sát khuẩn đặc trưng. Ở đây, anh là vị chúa tể của những đường nét. Mọi y tá nhìn thấy anh đều cúi chào với sự kính cẩn pha lẫn e sợ. Julian bước đi, tiếng giày da gõ xuống sàn đá marble nghe đanh và gọn, giống như cách anh dứt điểm một ca phẫu thuật phức tạp.
Tuy nhiên, hôm nay, sự tập trung vốn là niềm kiêu hãnh của anh dường như đã bị lung lay.
Julian ngồi xuống bàn làm việc, lật giở xấp hồ sơ bệnh án. Trên bàn là một bức tượng bán thân bằng thạch cao mô phỏng tỉ lệ chuẩn của thần vệ nữ. Anh nhìn bức tượng, rồi bất chợt nhớ đến khuôn mặt của Tuệ An lúc cô đưa cho anh ổ bánh mì cháy cạnh. Một vẻ đẹp không tuân theo bất cứ khuôn mẫu nào anh được học, một vẻ đẹp "nứt toạc" dưới sức nóng của cuộc đời nhưng lại tỏa hương nồng nàn.
"Bác sĩ Hoàng, bệnh nhân phòng 402 đã sẵn sàng." – Tiếng y tá trưởng vang lên qua hệ thống nội bộ.
Julian hít một hơi sâu, điều chỉnh lại gọng kính vàng. Anh bước vào phòng phẫu thuật, nơi một người phụ nữ trẻ đang nằm đợi để được "tái cấu trúc" lại vùng cằm. Ánh đèn phẫu thuật cực mạnh tỏa xuống, phơi bày từng lỗ chân lông, từng khuyết điểm nhỏ nhất trên da thịt. Julian cầm con dao mổ, đôi tay anh tĩnh lặng như mặt nước hồ mùa đông. Anh bắt đầu rạch một đường mảnh, trong đầu thầm tính toán góc độ.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một ký ức vụt qua: Đôi bàn tay của Tuệ An với những vết bỏng nhỏ li ti. Cô đã nói gì nhỉ? “Thẩm mỹ là biết trân trọng những gì đã trải qua.”
Nhát dao của Julian hơi khựng lại trong một phần mười giây. Đó là lỗi sơ đẳng mà một người như anh chưa bao giờ mắc phải. Anh trấn tĩnh lại ngay lập tức, hoàn thành ca mổ một cách xuất sắc như mọi khi, nhưng khi bước ra khỏi phòng tiệt trùng, mồ hôi đã thấm đẫm lưng áo blouse.
"Julian, chúng ta cần nói chuyện."
Giọng nói sắc mỏng như lá lúa vang lên phía sau. Bà Helen đang đứng đó, cánh tay khoác chiếc túi Hermes da cá sấu đắt đỏ, gương mặt bà phẳng lì không một nếp nhăn nhưng ánh mắt thì tràn đầy sự phán xét. Bà không đợi anh trả lời mà bước thẳng vào phòng làm việc của con trai, ném một xấp ảnh lên bàn.
Trong ảnh, Julian đang đứng trong một tiệm bánh chật hẹp, áo sơ mi xắn tay, trên mặt vương chút bụi trắng, đối diện là một cô gái mặc tạp dề thô sơ.
"Con giải thích thế nào về việc này?" Bà Helen rít qua kẽ răng. "Mẹ đã tốn bao nhiêu công sức để xây dựng hình ảnh một bác sĩ lịch lãm, đẳng cấp cho con. Và giờ con lại đi la cà ở cái khu chợ búa bụi bặm đó với một đứa con gái bán bánh mì?"
Julian nhìn những tấm hình, môi anh mím chặt. "Đó chỉ là một tiệm bánh, mẹ. Và cô ấy là một người lương thiện."
"Lương thiện?" Bà Helen cười khẩy, nụ cười làm các thớ cơ mặt bị can thiệp quá nhiều trông thật gượng gạo. "Julian, con là kẻ tôn thờ sự hoàn hảo. Con nhìn xem cô ta có gì? Một khuôn mặt quê mùa, đôi tay bám đầy bột và một cái tiệm rẻ tiền. Con định bôi bẩn danh tiếng của gia đình mình bằng mùi mắm muối đó sao?"
"Mẹ gọi vẻ đẹp tự nhiên là quê mùa sao?" Julian đột ngột ngẩng lên, ánh mắt anh lần đầu tiên đối đầu trực diện với mẹ mình. "Trong phòng mổ của con, người ta trả hàng chục nghìn đô để có được một cái mũi giống như cô ấy. Và mẹ biết điều gì không? Họ vẫn không bao giờ đạt được cái thần thái đó, vì họ sợ những vết xẹo, họ sợ sự không hoàn hảo."
Bà Helen sững sờ. Bà chưa bao giờ thấy con trai mình phản kháng vì một người phụ nữ, nhất là một người phụ nữ không thuộc về thế giới thượng lưu của họ. Bà tiến lại gần, dùng ngón tay đeo nhẫn kim cương gõ mạnh xuống bàn.
"Nghe đây, Julian. Mẹ đã sắp xếp một cuộc gặp với con gái của chủ tịch tập đoàn địa ốc vào cuối tuần này. Con sẽ xuất hiện, lịch lãm và hoàn hảo như mọi khi. Còn cái tiệm bánh mì đó... tốt nhất là con nên quên nó đi trước khi mẹ phải ra tay khiến nó biến mất khỏi Little Saigon."
Cánh cửa phòng đóng sầm lại. Julian đứng lặng người trong bóng tối của căn phòng sang trọng. Lời đe dọa của mẹ anh không phải là lời nói suông. Anh biết bà đủ quyền lực để gây khó dễ cho một tiệm bánh nhỏ không có chỗ dựa.
Julian bước lại gần cửa sổ, nhìn về phía những tòa nhà chọc trời của Beverly Hills đang bắt đầu lên đèn. Ở đây, mọi thứ đều lấp lánh và giả tạo. Anh chợt cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi. Anh không sợ mất đi danh tiếng, anh sợ mùi men bánh mì nồng nàn và nụ cười nhu mì của Tuệ An sẽ bị nghiền nát bởi những bánh xe tàn nhẫn của cái gọi là "đẳng cấp".
Anh lấy điện thoại, định gọi cho một ai đó, nhưng rồi nhận ra mình thậm chí còn không có số của cô. Tất cả những gì anh biết về cô chỉ là cái tên "Mì" và một tiệm bánh mang tên "Nhu Mì".
Julian với lấy chiếc áo khoác, anh quyết định thực hiện một việc mà gã bác sĩ lý trí trong anh gọi là điên rồ. Anh lái xe rời khỏi Irvine, hướng thẳng về phía Little Saigon. Anh cần phải cảnh báo cô, hoặc ít nhất, anh cần phải hít hà cái mùi hương chân thật đó một lần nữa để biết rằng mình vẫn còn đang sống, chứ không phải là một cỗ máy phẫu thuật vô hồn.
Đêm Little Saigon bắt đầu phủ sương mù đặc trưng của California. Julian đậu xe từ xa, đi bộ vào con hẻm nhỏ. Tiệm bánh đã đóng cửa, nhưng ánh đèn vàng ấm áp vẫn hắt ra từ khe cửa sổ. Bên trong, Tuệ An đang ngồi bên bàn gỗ, ánh đèn dầu nhỏ soi rõ khuôn mặt thanh tú của cô khi cô đang tỉ mẩn chép lại công thức gì đó vào một cuốn sổ cũ.
Julian đứng lặng trong bóng tối, nhìn qua lớp kính mờ. Anh thấy cô dừng bút, đưa tay vuốt lại lọn tóc xõa, rồi cô nhìn vào hư không với một đôi mắt phảng phất nỗi buồn. Đó là lúc Julian nhận ra, cô không chỉ là một mỹ nhân bán bánh mì. Cô là một bí ẩn, một mảnh ghép còn thiếu trong cuộc đời vốn dĩ quá hoàn hảo nhưng rỗng tuếch của anh.
Anh định gõ cửa, nhưng rồi bàn tay lại khựng lại. Anh là ai mà dám bước vào thế giới bình yên của cô? Một kẻ mang theo dao mổ và những tiêu chuẩn khắt khe, hay một kẻ đang mang theo tai họa từ một người mẹ độc đoán?
Julian xoay người rời đi, hơi lạnh của sương mù thấm vào da thịt. Anh không biết rằng, ở phía bên kia cửa kính, Tuệ An cũng vừa ngước lên. Cô dường như cảm nhận được một hơi ấm quen thuộc vừa thoảng qua. Cô bước lại gần cửa sổ, chỉ thấy bóng dáng một người đàn ông cao gầy biến mất vào màn sương xám xịt. Cô khẽ thắt lại vạt áo linen trên vai, cảm giác như một cơn giông sắp sửa kéo đến vùng đất bình yên này.