MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Bánh Mì Ở Little SaigonChương 5: Những vết chai tay không cần che giấu

Tiệm Bánh Mì Ở Little Saigon

Chương 5: Những vết chai tay không cần che giấu

1,251 từ · ~7 phút đọc

Sáng sớm, tiệm "Nhu Mì" chìm trong một bầu không khí khác lạ. Không phải là sự tĩnh lặng bình yên thường nhật, mà là một sự hối hả đầy áp lực. Chiếc lò nướng dường như cũng cảm nhận được hơi thở của chủ nhân nên hoạt động hết công suất, phả ra hơi nóng hầm hập khiến những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Tuệ An.

Hôm nay là ngày rằm, khách hàng đổ về tiệm đông hơn hẳn. Tuệ An đứng ở bục nhào bột, đôi bàn tay cô thoăn thoắt ấn, đẩy rồi xoay những khối bột trắng phao. Đây là công đoạn đòi hỏi sức lực và sự kiên nhẫn nhất. Những người thợ làm bánh công nghiệp thường dùng máy, nhưng Tuệ An vẫn giữ thói quen nhào tay. Cô tin rằng nhiệt độ từ lòng bàn tay và sự cảm nhận trực tiếp qua da thịt mới tạo nên linh hồn cho ổ bánh mì.

Trong lúc đang mải miết làm việc, một bóng đen cao lớn đổ ập xuống mặt bàn gỗ. Tuệ An ngước lên, đôi mắt lá liễu khẽ nheo lại vì ngạc nhiên. Julian đang đứng đó, vẫn là vẻ lịch lãm thường thấy, nhưng hôm nay anh không đeo kính, để lộ đôi mắt sắc lạnh đang nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đầy bột của cô.

"Tôi cứ nghĩ cô sẽ bận rộn với khách, không ngờ cô lại tự hành hạ đôi tay mình thế này." Julian lên tiếng, giọng anh trầm thấp, xen lẫn một chút xót xa mà chính anh cũng không nhận ra.

Tuệ An dừng tay, khẽ mỉm cười nhu mì: "Bác sĩ lại đến xem tỉ lệ vàng sao? Hôm nay tiệm đông lắm, có lẽ tôi không có thời gian tiếp chuyện anh rồi."

Julian không rời đi. Anh bước vòng qua quầy gỗ, tiến thẳng vào khu vực bếp – nơi được coi là "thánh địa" riêng tư của cô. Tuệ An hơi bối rối, cô lùi lại một bước, vô tình làm rơi một ít bột mì lên đôi giày da bóng loáng của anh.

"Bác sĩ, anh không nên vào đây..."

Julian không để ý đến đôi giày. Anh nắm lấy cổ tay Tuệ An, nhấc lên ngang tầm mắt. Dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn dây tóc, đôi bàn tay của một mỹ nhân từng làm khuynh đảo giới truyền thông hiện ra đầy chân thực: Những vết chai mỏng ở lòng bàn tay, một vết sẹo mờ do bỏng hơi nước ở mu bàn tay, và những móng tay được cắt ngắn ngủn, sạch sẽ nhưng thô ráp.

"Cô có biết đôi bàn tay này, nếu ở bệnh viện của tôi, sẽ được định giá bao nhiêu không?" Julian hỏi, ngón tay anh khẽ lướt qua vết chai trên lòng bàn tay cô. Cảm giác thô nhám chạm vào làn da mịn màng của anh tạo nên một sự xung kích điện từ cực mạnh.

Tuệ An không rụt tay lại. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt bình thản như mặt hồ: "Ở bệnh viện của anh, người ta dùng tiền để mua sự hoàn hảo giả tạo. Còn ở đây, những vết chai này là minh chứng cho việc tôi đang sống thật. Tôi không cần che giấu chúng, bác sĩ ạ."

Julian khựng lại. Anh vốn là người tôn thờ những đôi bàn tay búp măng, những làn da không tì vết. Nhưng khi chạm vào đôi bàn tay đầy "khuyết điểm" của Tuệ An, anh lại cảm thấy một sức sống mãnh liệt mà những bệnh nhân của anh không bao giờ có được. Đó là sức sống của sự lao động, của sự hy sinh và của lòng kiêu hãnh.

Đúng lúc đó, chú Ba bước vào, thấy cảnh tượng vị bác sĩ đang nắm tay cô chủ tiệm thì hắng giọng trêu chọc: "Kìa bác sĩ, nắm tay kiểu đó là phải mua hết mẻ bánh hôm nay đấy nhé!"

Julian giật mình buông tay, sự lúng túng hiếm hoi hiện rõ trên gương mặt sắt đá. Anh hắng giọng, quay sang nhìn những khối bột đang nằm trên bàn.

"Để tôi giúp cô."

Câu nói của Julian khiến cả Tuệ An và chú Ba đều sững sờ. Một vị bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ bàn tay trị giá hàng triệu đô, lại muốn nhào bột bánh mì?

"Bác sĩ, anh đùa sao? Áo của anh..." Tuệ An nhìn bộ đồ hiệu của anh, lo lắng.

Julian không nói hai lời, anh tháo chiếc đồng hồ đắt tiền đặt lên kệ, xắn tay áo sơ mi lên quá khuỷu tay. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm dao mổ giờ đây dứt khoát ấn xuống khối bột. Ban đầu, động tác của anh còn vụng về, cứng nhắc. Khối bột dường như cũng muốn trêu chọc anh khi cứ dính chặt lấy những ngón tay thon dài.

Tuệ An đứng bên cạnh, không nhịn được mà khẽ cười. Cô tiến lại gần, đặt đôi bàn tay mình lên mu bàn tay anh, hướng dẫn anh cách dùng lực từ cổ tay.

"Anh đừng dùng sức mạnh quá, phải cảm nhận hơi thở của bột. Giống như anh đang xoa dịu một vết thương vậy."

Hơi ấm từ tay cô truyền sang khiến Julian rùng mình. Lần đầu tiên trong đời, anh không nhìn thấy tỉ lệ, không nhìn thấy giải phẫu học. Anh chỉ thấy mùi men bánh thơm nồng, thấy sự mềm mại của bột và sự ấm áp của người con gái bên cạnh. Trong không gian chật hẹp của tiệm bánh, khói lò nướng bắt đầu bốc lên, bao phủ lấy hai người. Những hạt bột mì bay lơ lửng trong không trung như những hạt bụi vàng dưới ánh nắng xiên qua cửa sổ.

Một bác sĩ lạnh lùng và một mỹ nhân nhu mì, giữa lòng Nước Mỹ ồn ào, lại tìm thấy một nhịp điệu chung bên bàn bột mì thô ráp. Julian nhận ra rằng, những vết chai tay của Tuệ An không cần che giấu, vì chúng chính là thứ trang sức lộng lẫy nhất mà anh từng thấy.

Tuy nhiên, sự yên bình đó bị phá vỡ khi tiếng chuông điện thoại của Julian vang lên dồn dập. Màn hình hiện lên cái tên: "Mother".

Julian nhìn điện thoại, rồi nhìn Tuệ An. Một sự lựa chọn mơ hồ bắt đầu hiện lên trong tâm trí anh. Anh bước ra ngoài nghe máy, để lại Tuệ An đứng lặng lẽ giữa tiệm bánh. Cô cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình, rồi nhìn vết bột mì còn vương lại trên tay áo sơ mi của Julian trên bàn gỗ. Một nỗi buồn man mác dâng lên, cô biết rằng, thế giới của anh và cô giống như hai đường thẳng song song, dù có chạm nhau một khoảnh khắc thì cuối cùng vẫn phải đi về hai phía khác nhau.

Phía bên ngoài, Julian nghe thấy giọng nói lạnh lùng của bà Helen: "Julian, buổi tiệc tối nay con không được phép vắng mặt. Và mẹ vừa mới quyên góp một khoản tiền lớn cho hội từ thiện của Little Saigon. Mẹ nghĩ... chúng ta nên ghé qua vài tiệm bánh ở đó để làm khảo sát, con thấy sao?"

Julian siết chặt điện thoại. Anh biết, mẹ anh đã bắt đầu hành động. Những vết chai tay của Tuệ An liệu có đủ sức để chống lại những nhát dao vô hình từ thế giới thượng lưu kia?