MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Bánh Mì Ở Little SaigonChương 6: Vị đắng sau lớp vỏ giòn

Tiệm Bánh Mì Ở Little Saigon

Chương 6: Vị đắng sau lớp vỏ giòn

1,351 từ · ~7 phút đọc

Chiếc xe Bentley đen bóng của Julian lướt đi trong bóng tối, bỏ lại sau lưng ánh đèn vàng ấm áp của tiệm "Nhu Mì". Bên trong xe, mùi bơ tỏi vẫn còn vương vấn trên ve áo khoác, đối lập hoàn toàn với mùi nước hoa xịt phòng đắt tiền xộc lên từ cửa gió điều hòa. Julian siết chặt vô lăng, cảm thấy một vị đắng ngắt bắt đầu lan tỏa trong cổ họng, không phải cái đắng dễ chịu của vỏ bánh cháy cạnh, mà là vị đắng của sự áp đặt.

Sáng hôm sau, Little Saigon đón một cơn mưa phùn hiếm hoi của mùa thu California. Mưa không làm dịu đi cái nắng gắt mà chỉ khiến không khí thêm phần ẩm xì và ngột ngạt. Tại tiệm bánh, Tuệ An đang loay hoay sắp xếp lại những ổ bánh mới ra lò thì một chiếc Cadillac màu trắng bạc đỗ xịch trước cửa.

Bước ra khỏi xe là một người phụ nữ toát lên vẻ quyền quý đến cực đoan. Bà Helen mặc bộ đầm Chanel màu kem, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng đến mức không thấy một lỗ chân lông nào. Bà bước vào tiệm bằng đôi giày gót nhọn, tiếng gót giày gõ xuống nền gạch cũ kỹ nghe chát chúa như những nốt nhạc lạc điệu.

Tuệ An ngước lên, trực giác nhạy bén của một người từng sống trong giới giải trí mách bảo cô rằng đây không phải là một vị khách bình thường đến để mua bánh.

"Chào bà, bà cần mua loại bánh nào ạ?" – Tuệ An lên tiếng, vẫn giọng nói nhu mì và cung cách lễ phép.

Bà Helen không trả lời ngay. Bà dùng chiếc khăn tay lụa khẽ che mũi, ánh mắt soi mói lướt qua quầy gỗ dính bột, những kệ bánh đơn sơ và cuối cùng dừng lại trên gương mặt của Tuệ An. Bà sững lại một nhịp. Những tấm hình thám tử chụp lén không lột tả được hết vẻ đẹp của cô gái này. Đó là một vẻ đẹp nguyên bản, thanh khiết và có chiều sâu – thứ mà bà đã tiêu tốn hàng triệu đô cho Julian phẫu thuật nhưng vẫn không bao giờ chạm tới được.

"Cô là Trịnh Tuệ An?" – Bà Helen hạ chiếc khăn tay xuống, giọng nói sắc lạnh như nhát dao mổ.

Tuệ An khẽ gật đầu, đôi mắt lá liễu hơi nheo lại: "Vâng, là tôi. Bà là..."

"Mẹ của bác sĩ Julian."

Cái tên vang lên khiến trái tim Tuệ An khẽ thắt lại. Cô nhìn người phụ nữ trước mặt, cố gắng tìm kiếm một nét tương đồng với Julian. Họ có chung đôi mắt sắc sảo, nhưng nếu mắt của Julian mang sự lạnh lùng của lý trí, thì mắt của bà Helen lại mang sự tàn nhẫn của quyền lực.

Bà Helen tiến lại gần quầy, ngón tay đeo nhẫn kim cương lớn gõ nhẹ lên mặt gỗ. "Tôi đến đây không phải để ăn bánh. Tôi đến để xem thử thứ gì ở cái xó xỉn này lại có thể khiến con trai tôi mê muội đến mức quên cả những buổi tiệc quan trọng và những tiểu thư danh giá."

Tuệ An hít một hơi sâu để giữ bình tĩnh. Cô đặt ổ bánh mì đang cầm xuống rổ. "Bà Helen, bác sĩ Julian đến đây chỉ vì anh ấy thích hương vị bánh mì truyền thống. Tôi nghĩ bà đã hiểu lầm điều gì đó."

"Hiểu lầm sao?" Bà Helen cười khẩy, nụ cười cứng nhắc trên gương mặt phẫu thuật thẩm mỹ quá đà. "Cô gái ạ, tôi biết loại người như cô. Dùng vẻ ngoài ngây thơ và chút hương vị quê nhà để mồi chài những người đàn ông thiếu thốn tình cảm. Nhưng cô nên biết vị trí của mình. Một ổ bánh mì giá năm đô không bao giờ có thể đặt lên cùng một bàn tiệc với trứng cá tầm và rượu vang hảo hạng."

Tuệ An cảm thấy máu trong người mình sôi lên, nhưng cô không phản kháng bằng sự giận dữ. Cô mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. "Bà nói đúng, bánh mì của tôi rẻ tiền. Nhưng nó thật. Nó không cần phải được gọt giũa hay tiêm filler để trông đẹp hơn. Nó thơm từ men lúa mạch và chín bằng lửa thật. Còn những thứ bà gọi là 'hảo hạng', đôi khi chúng chỉ là lớp vỏ bóng bẩy che đậy sự rỗng tuếch bên trong thôi."

Sắc mặt bà Helen tái đi vì kinh ngạc. Bà không ngờ một cô gái trông có vẻ yếu đuối lại có thể đáp trả sắc sảo đến thế. Bà tiến sát lại, hạ thấp giọng: "Đừng dùng những lời lẽ thanh cao đó với tôi. Tôi đã điều tra về cô. 'Nàng thơ' của giới thời trang Việt Nam bỗng dưng biến mất và xuất hiện ở đây với một cái tên giả. Cô đang chạy trốn điều gì? Quá khứ của cô nếu bị phơi bày ra trên mặt báo ở đây, liệu cái tiệm này còn trụ được bao lâu?"

Tuệ An sững sờ. Vết thương cũ mà cô hằng che giấu bỗng bị xát muối một cách thô bạo. Ánh đèn flash, những tiêu đề báo chí độc hại, những lời phán xét về nhan sắc... tất cả ùa về như một cơn ác mộng.

Ngay lúc không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm, tiếng chuông gió lại leng keng vang lên. Julian bước vào, hơi thở có chút dồn dập. Anh nhìn thấy mẹ mình đang đứng đối diện với Tuệ An, nhìn thấy gương mặt tái nhợt của cô, anh lập tức hiểu ra mọi chuyện.

"Mẹ! Mẹ làm gì ở đây?" – Julian bước tới, chắn giữa hai người phụ nữ.

"Mẹ chỉ đang làm khảo sát thị trường giúp con thôi, Julian." – Bà Helen thản nhiên chỉnh lại chiếc khăn choàng cổ. "Cô gái này rất thú vị, nhưng có vẻ cô ấy không chịu nổi sức nóng của... sự thật."

Julian nhìn sang Tuệ An, thấy đôi bàn tay cô đang bấu chặt vào mép tạp dề đến trắng bệch. Anh quay lại nhìn mẹ mình, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng: "Mẹ về đi. Con đã nói đây là chuyện riêng của con."

Bà Helen nhún vai, nhếch môi nhìn Tuệ An một lần cuối trước khi quay lưng bước ra khỏi tiệm. "Nhớ lấy lời tôi, bánh mì chỉ giòn khi còn nóng, nhưng nếu để quá lâu dưới nắng, nó sẽ chỉ còn là một miếng gỗ đắng ngắt thôi."

Cánh cửa đóng lại. Tiệm bánh rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Julian quay lại, định đưa tay chạm vào vai Tuệ An: "An, tôi xin lỗi, tôi không biết bà ấy..."

"Anh đi đi." – Tuệ An khẽ nói, cô không nhìn anh.

"An..."

"Làm ơn đi đi, bác sĩ." – Cô ngước lên, đôi mắt lá liễu lúc này đã nhạt nhòa nước mắt nhưng đầy sự kiên quyết. "Thế giới của anh và tôi không chỉ khác nhau về tỉ lệ, mà còn khác nhau về cả hơi thở. Sự xuất hiện của anh chỉ mang lại những vết xước mà tôi đã cố gắng chữa lành bấy lâu nay."

Julian đứng lặng người. Anh nhìn ổ bánh mì trên quầy – lớp vỏ đã rạn nứt, để lộ phần ruột trắng ngần nhưng giờ đây dường như cũng nhuốm vị đắng của sự sỉ nhục. Anh nhận ra rằng, dao mổ của anh có thể sửa chữa được khuôn mặt, nhưng chính sự hiện diện của anh lại đang làm tổn thương linh hồn của người phụ nữ duy nhất khiến trái tim anh biết rung động.

Anh lặng lẽ rời khỏi tiệm. Mưa ngoài kia bắt đầu nặng hạt hơn. Tuệ An ngồi sụp xuống sàn gỗ, đôi bàn tay đầy vết chai che lấy khuôn mặt. Cuộc đời mới của cô ở Mỹ, hóa ra cũng chẳng thể thoát khỏi những bóng ma của nhan sắc và quyền lực.