Cơn mưa ngoài kia dường như đã gột rửa đi chút bụi bặm của Little Saigon, nhưng nó chẳng thể gột rửa nổi bầu không khí đặc quánh sự tổn thương đang bao trùm lấy tiệm bánh. Sau khi bóng xe Bentley của Julian khuất hẳn vào làn sương xám, Tuệ An vẫn đứng bất động bên quầy. Đôi bàn tay vốn khéo léo nhào bột giờ đây run rẩy kịch liệt.
Lời nói của bà Helen không chỉ là một sự xúc phạm; nó là một nhát dao mổ chuẩn xác rạch toạc lớp vỏ bọc bình yên mà cô đã dày công xây dựng suốt hai năm qua tại Mỹ. "Quá khứ" – hai chữ ấy nặng nề như một khối chì nhấn chìm cô xuống đáy vực của sự sợ hãi.
"Mì à, con sao thế? Sắc mặt con tệ quá."
Tiếng của chú Ba vang lên từ phía cửa sau, tay chú cầm một xấp báo cũ. Tuệ An giật mình, vội vàng lau đi vệt nước mắt chưa kịp lăn dài trên má. Cô gượng cười, nhưng nụ cười ấy héo hắt như cánh hoa giấy bị vùi trong mưa.
"Dạ không sao đâu chú. Chắc tại khói lò nướng hôm nay hơi gắt..."
Cô quay lưng đi, bắt đầu lau dọn bàn gỗ một cách máy móc. Cô sợ rằng chỉ cần nhìn vào mắt chú Ba – một người đã nếm trải đủ đắng cay của đời người di cư – chú sẽ nhận ra sự đổ vỡ bên trong cô. Cô sợ cái sự thật rằng "nàng thơ" Trịnh Tuệ An không hề biến mất, cô chỉ đang trốn chạy trong hình hài một người làm bánh nhu mì mà thôi.
Cùng lúc đó, tại phòng khám của Julian ở trung tâm Irvine, sự tĩnh lặng đang gào thét. Julian ngồi trong văn phòng, chiếc áo blouse trắng tinh khôi vẫn chưa kịp thay ra. Trên bàn làm việc, ổ bánh mì mà anh mang về từ mẻ bánh sáng nay đã nguội lạnh.
Anh nhìn vào đôi bàn tay mình – đôi bàn tay được bảo hiểm hàng triệu đô la, đôi bàn tay có thể biến một gương mặt bình thường trở thành một kiệt tác tỉ lệ vàng. Nhưng lúc này, chúng lại trở nên thừa thãi. Anh đã không thể bảo vệ người phụ nữ ấy khỏi nhát dao từ miệng của chính mẹ mình.
Anh nhớ lại ánh mắt của Tuệ An lúc cô nói: "Sự xuất hiện của anh chỉ mang lại những vết xước". Julian cảm thấy một cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực. Đó không phải là một cơn đau bệnh lý, mà là sự rạn nứt của một hệ tư tưởng. Suốt bấy nhiêu năm, anh tin rằng cái đẹp là cứu cánh, rằng sự hoàn hảo có thể khỏa lấp mọi nỗi đau. Nhưng đứng trước sự nhu mì đến kiên cường của Tuệ An, anh chợt nhận ra mình chỉ là một gã thợ hàn tài ba đang cố gắng hàn gắn những linh hồn bằng silicon và chỉ tự tiêu.
Julian đứng dậy, dứt khoát cởi bỏ áo blouse. Anh cầm lấy chìa khóa xe. Anh không thể để mọi chuyện kết thúc như thế này.
Khi Julian quay lại Little Saigon, trời đã sập tối. Tiệm bánh "Nhu Mì" đã tắt đèn chính, chỉ còn một vệt sáng yếu ớt hắt ra từ phòng sấy bột phía sau. Anh không vào cửa trước mà đi vòng ra hẻm nhỏ. Qua khung cửa sổ cũ, anh thấy Tuệ An đang ngồi bệt dưới sàn, bên cạnh là chiếc lò nướng đang tỏa nhiệt ấm áp.
Cô đang cầm một hũ thuốc mỡ, lóng ngóng tự xức lên vết bỏng mới trên mu bàn tay – dấu vết của sự xao nhãng trong mẻ bánh chiều. Đôi bàn tay ấy, khi không có người nhìn thấy, trông thật nhỏ bé và cô độc.
Julian khẽ đẩy cửa. Tiếng bản lề khô dầu kêu kót két. Tuệ An giật mình ngước lên, ánh mắt đầy sự cảnh giác.
"Tôi đã bảo anh đi đi mà..." Giọng cô lạc đi.
Julian không nói gì. Anh lẳng lặng bước tới, quỳ một chân xuống sàn nhà đầy bụi bột mì – một hành động mà kẻ mắc chứng OCD nhẹ như anh chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ làm. Anh tước lấy hũ thuốc từ tay cô, rồi dịu dàng nắm lấy bàn tay đang bị bỏng.
"Đừng cử động." – Anh ra lệnh bằng giọng nói chuyên môn của một bác sĩ, nhưng tông giọng lại mềm mỏng như hơi nước.
Tuệ An định rút tay lại nhưng sự kiên quyết của Julian khiến cô khựng lại. Anh lấy ra một miếng gạc tiệt trùng từ túi áo, tỉ mỉ lau sạch vết thương, sau đó bôi thuốc bằng những động tác cực kỳ nhẹ nhàng.
"Vết bỏng cấp độ một, nếu không chăm sóc kỹ sẽ để lại sẹo." – Julian vừa làm vừa nói, mắt anh vẫn dán chặt vào mu bàn tay cô. "Dù cô không thích tỉ lệ vàng, nhưng cô cũng không nên để bản thân mình bị thương thêm nữa."
Tuệ An nhìn xuống đỉnh đầu của Julian. Dưới ánh đèn dầu lờ mờ, mái tóc đen được chải chuốt kỹ lưỡng của anh dính một chút bột mì trắng – có lẽ là từ ban sáng khi anh phụ cô nhào bột. Sự tương phản giữa bộ vest đắt tiền và sàn nhà bụi bặm, giữa vị bác sĩ cao ngạo và hành động chăm sóc tỉ mẩn này khiến trái tim cô khẽ rung lên một nhịp lạ lùng.
"Tại sao anh lại quay lại?" – Cô khẽ hỏi, hơi thở phả vào không gian nồng mùi men bánh.
Julian dừng tay. Anh vẫn giữ chặt tay cô, nhưng ngước mắt lên nhìn cô. Khoảng cách gần đến mức anh có thể thấy những sợi mi dài của cô còn vương chút hơi ẩm.
"Vì tôi nhận ra mình là một bác sĩ tồi." – Julian tự giễu. "Tôi dành cả đời để sửa chữa những khuyết điểm bên ngoài, nhưng lại đứng trơ mắt nhìn người khác gây ra vết thương bên trong cô. An, tôi không thể thay đổi mẹ tôi ngay lập tức, nhưng tôi có thể chọn đứng về phía sự chân thật của cô."
Tuệ An khẽ run lên. "Anh không biết về quá khứ của tôi đâu. Nó không hề đẹp đẽ như những gì anh đang thấy."
"Tôi không quan tâm đến quá khứ của 'nàng thơ' nào đó." – Julian siết nhẹ tay cô. "Tôi chỉ quan tâm đến cô gái đang cầm ổ bánh mì cháy cạnh và nói với tôi về linh hồn của món ăn. Sự nhu mì của cô không phải là yếu đuối, nó là sự dịu dàng nhất mà tôi từng được chạm vào."
Lần đầu tiên, Julian dùng dao mổ của mình – không phải để cắt rạch, mà để bóc tách lớp vỏ bọc lạnh lùng của chính anh. Khi đôi bàn tay bác sĩ sạch sẽ chạm vào đôi bàn tay thô ráp đầy vết bỏng, một sự giao thoa kỳ diệu đã diễn ra.
Tuệ An không rút tay về nữa. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù California đang tan dần. Cô biết, cơn giông mà bà Helen mang tới mới chỉ là bắt đầu, nhưng có lẽ, trong cuộc chiến giữa vẻ đẹp tự nhiên và những tiêu chuẩn độc hại, cô không còn phải đứng một mình trong lò nướng của số phận.