MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Bánh Mì Ở Little SaigonChương 8: Little Saigon – Nơi nỗi nhớ được nướng chín

Tiệm Bánh Mì Ở Little Saigon

Chương 8: Little Saigon – Nơi nỗi nhớ được nướng chín

1,137 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng sớm mai của California len lỏi qua những kẽ lá, rọi xuống con đường Bolsa đông đúc. Little Saigon bắt đầu cựa mình bằng những âm thanh quen thuộc: tiếng kéo cửa sắt rộn rã, tiếng mời chào bằng tiếng Việt thân thương, và trên hết là mùi hương ngào ngạt của những lò bánh mì đang đỏ lửa.

Tại tiệm "Nhu Mì", Tuệ An đã bắt đầu công việc từ lúc bốn giờ sáng. Sau sự kiện tối qua, một luồng sinh khí lạ lùng chảy trong huyết quản cô. Sự dịu dàng bất ngờ của Julian giống như một liều thuốc giảm đau, dù không chữa khỏi vết thương nhưng lại cho cô sức mạnh để đối diện với ngày mới.

Hôm nay, cô quyết định làm một mẻ bánh đặc biệt: bánh mì bơ tỏi đen – công thức bí truyền mà bà ngoại cô đã dạy từ ngày còn ở Việt Nam. Tỏi đen được lên men kỹ lưỡng, quyện với bơ Pháp thượng hạng và một chút ngò rí tươi rói từ vườn của chú Ba.

"Mì ơi, cho chú hai ổ đặc biệt như mọi khi nhé!" – Chú Ba đẩy cửa bước vào, nụ cười hào sảng làm rung rinh chùm râu bạc. Chú đặt lên quầy một giỏ cam sành mọng nước. "Cam này bạn chú ở Riverside mới gởi lên, cho con tẩm bổ đấy."

Tuệ An đón lấy giỏ cam, lòng ấm áp lạ thường. "Con cảm ơn chú Ba. Bánh sắp ra lò rồi, chú ngồi chờ con một chút."

Chú Ba kéo chiếc ghế đẩu gỗ, ngồi nhìn Tuệ An thoăn thoắt xếp bánh. Chú thở dài một hơi, mắt nhìn xa xăm ra dòng người qua lại. "Con biết không Mì, cái đất Little Saigon này kỳ lạ lắm. Người ta đến đây để tìm một cuộc đời mới, nhưng lại cứ mải miết đi tìm những hương vị cũ. Giống như chú, định cư mấy chục năm rồi mà sáng nào không nghe mùi bánh mì, không nhấp ngụm cà phê phin là thấy lòng mình chưa thực sự tỉnh dậy."

Tuệ An khựng lại, tay cầm chiếc kẹp bánh mì khẽ run. Cô hiểu ý chú. Little Saigon không chỉ là một địa danh trên bản đồ, nó là một "ốc đảo của ký ức", nơi những người như cô và chú Ba đang cố gắng nướng chín nỗi nhớ nhà trong từng ổ bánh, từng câu chuyện kể.

"Chú Ba này," Tuệ An khẽ hỏi, "có khi nào người ta có thể thực sự quên đi quá khứ không chú?"

Chú Ba cười, nếp nhăn nơi khóe mắt sâu thêm. "Quên làm gì hả con? Quá khứ là men, hiện tại là bột. Không có men thì bánh không nở, nhưng nếu cứ ôm khư khư cái men cũ mà không biết nhào nặn với bột mới, bánh sẽ đắng. Cứ để nỗi nhớ được nướng chín đi, nó sẽ trở thành một phần hương vị của cuộc đời con."

Trong lúc hai chú cháu đang trò chuyện, một bóng dáng cao lớn xuất hiện phía sau cửa kính. Không phải là bộ vest xanh navy hay xám tro thường thấy, Julian hôm nay xuất hiện trong một chiếc áo len mỏng màu xanh rêu, trông trẻ trung và đời thường hơn hẳn. Anh đứng lặng im nhìn Tuệ An đang mỉm cười với chú Ba – một nụ cười rạng rỡ và không còn vướng bận ưu tư.

Julian bước vào, tiếng chuông gió leng keng như chào đón một người quen. Chú Ba vừa nhìn thấy anh đã đứng dậy, vỗ vai Julian một cái bộp.

"A, cậu bác sĩ tỉ lệ vàng! Hôm nay không đi phẫu thuật thẩm mỹ cho thiên hạ mà lại sang đây ăn bánh mì à?"

Julian hơi bối rối trước sự thân thiết của chú Ba, nhưng anh không còn vẻ xa cách như lần đầu. "Chào chú Ba. Hôm nay tiệm có mùi hương khác hẳn mọi ngày, tôi không cưỡng lại được."

Anh nhìn sang Tuệ An, đôi mắt sắc lạnh giờ đây chứa đựng một sự quan tâm thầm lặng. "Tay cô... đỡ hơn chưa?"

Tuệ An hơi đỏ mặt, khẽ giơ mu bàn tay đã được dán băng cá nhân cẩn thận. "Cảm ơn bác sĩ, tôi không sao. Anh muốn dùng gì?"

"Cho tôi một ổ bánh giống như chú Ba."

Khi Tuệ An đưa ổ bánh mì bơ tỏi đen nóng hổi cho Julian, anh không vội vàng rời đi. Anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh chú Ba, bắt đầu bẻ một mẩu bánh. Vị ngọt thanh của tỏi đen lên men, vị béo ngậy của bơ và vỏ bánh giòn tan bùng nổ trong khoang miệng. Julian sững sờ. Nó không chỉ là món ăn, nó là một sự xoa dịu.

Lần đầu tiên, vị bác sĩ cuồng hoàn hảo nhận ra rằng sự hoàn hảo thực sự không nằm ở những milimet chính xác trên khuôn mặt, mà nằm ở cảm giác bình yên khi được ngồi trong một góc nhỏ, nghe tiếng radio phát bản nhạc vàng cũ kỹ và thưởng thức một ổ bánh mì được làm bằng cả trái tim.

"Này cậu bác sĩ," chú Ba nháy mắt, "cậu có biết ở Việt Nam người ta gọi bánh mì là gì không? Là món ăn của sự sinh tồn đấy. Người mình đi đến đâu, mang theo lò nướng đến đó, là để nhắc mình không bao giờ được quên gốc rễ."

Julian gật đầu, lần đầu tiên anh cảm thấy bản sắc Việt Nam trong mình – thứ mà anh vốn luôn cố gắng lấp liếm bằng những tiêu chuẩn phương Tây – đang trỗi dậy mạnh mẽ. Anh nhìn Tuệ An đang bận rộn phía sau quầy, trong lòng bỗng dâng lên một khao khát mãnh liệt: anh muốn bảo vệ cái tiệm bánh nhỏ này, bảo vệ người con gái nhu mì này khỏi tất cả những áp lực mà thế giới của anh đang chuẩn bị đổ xuống đầu cô.

Nhưng bình yên chẳng kéo dài lâu. Từ phía đại lộ, tiếng động cơ gầm rú của những chiếc xe sang trọng lại vang lên. Một vài người đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm bước xuống xe, cầm theo những tờ giấy tờ có đóng dấu đỏ. Họ không vào tiệm mà bắt đầu đứng trước cửa, chụp ảnh và đo đạc phần vỉa hè phía trước tiệm "Nhu Mì".

Tuệ An tái mặt, chiếc kẹp bánh mì rơi xuống sàn. Chú Ba đứng phắt dậy, vẻ mặt nghiêm lại. Julian bước ra cửa, ánh mắt anh tối sầm khi nhận ra logo trên những tờ giấy kia: Tập đoàn địa ốc của gia đình anh.

Bà Helen không hề nói suông. Cơn giông từ Beverly Hills đã chính thức tràn về Little Saigon.