Ngõ 404 là một cái xương cá nằm sâu trong lòng phố cổ Hà Nội, nơi mà nắng cũng lười ghé thăm và gió thì thường xuyên bị kẹt lại giữa những bức tường rêu phủ kín. Cuối cái ngõ ấy là tiệm cơm nhà họ Trần, một căn nhà ống cũ kỹ mà mỗi lần có xe tải đi qua đầu phố, đống bát đĩa trên bàn inox lại rung lên "lách cách" như đang gõ phách.
Trần Thành Nhân, hai mươi lăm tuổi, hiện đang đứng trước gương, nhìn mình trong bộ tạp dề lốm đốm vết dầu mỡ. Cách đây một tháng, cậu còn là một vlogger ẩm thực có tiếng ở Sài Gòn, ngày ngày diện sơ mi trắng, quay video trong những căn bếp sang chảnh ngập ánh sáng. Giờ đây, cậu là "bếp trưởng kiêm tạp vụ" tại "Tiệm Cơm Hết Chỗ" của gia đình.
"Nhân ơi! Sườn cháy đến nơi rồi kìa con! Đang mơ màng về em nào thế?"
Tiếng bà Hoa – mẹ cậu – vọng lên từ tầng trệt, sắc lẹm như tiếng dao thái thịt. Nhân giật mình, vội vàng tắt bếp, đảo nhanh chảo sườn đang bắt đầu tỏa ra mùi khét nhẹ. Cậu thở dài. Ước mơ chinh phục nền ẩm thực cao cấp của cậu đã tan tành mây khói theo cùng đợt phá sản của công ty truyền thông cũ. Giờ đây, đối thủ lớn nhất của cậu không phải là các đầu bếp sao Michelin, mà là bà cô hàng xóm chuyên đi hóng hớt xem nhà cậu hôm nay nhập thịt lợn ở đâu.
Dưới nhà, ông Sơn – bố Nhân – đang diện một chiếc áo ba lỗ trắng lộ bụng phệ, quần đùi hoa sặc sỡ và đôi dép tổ ong đã mòn vẹt gót. Ông đang chăm chú cầm chiếc điện thoại xem lại bộ phim "Thiên Long Bát Bộ" bản năm 97. Mỗi khi đến cảnh Kiều Phong tung chưởng, ông lại vỗ đùi bành bạch, làm cốc trà đá trên bàn bắn tung tóe.
"Đấy! Phải thế chứ! Hàng Long Thập Bát Chưởng nó phải uy phong thế này!" Ông Sơn hô lớn, rồi nhìn sang một anh nhân viên văn phòng đang ngồi ăn cơm tấm gần đó. "Này cậu thanh niên, cậu thấy chiêu này thế nào? Nếu tôi mà sống ở thời đó, chắc chắn tôi sẽ là minh chủ võ lâm."
Anh thanh niên tội nghiệp cười gượng, lén lút gắp miếng chả trứng rồi cúi gục đầu ăn tiếp. Ở tiệm cơm này, khách hàng không chỉ được ăn cơm mà còn được miễn phí xem "biểu diễn kiếm hiệp" của ông chủ nhà.
"Ông bớt mơ mộng hão huyền đi!" Bà Hoa vừa bấm máy tính Casio tành tạch vừa mắng. "Võ lâm với chả minh chủ, ra dọn cái bàn số 3 cho tôi nhờ. Khách ăn xong đi từ tám đời rồi mà cái đầu minh chủ của ông còn đang bay trên núi Nga Mi à?"
Nhân bê mâm cơm đi xuống, chứng kiến cảnh tượng quen thuộc này mà không khỏi ngao ngán. Căn nhà này quá nhỏ, cuộc sống này quá chật chội. Cậu thèm một chút gì đó khác biệt, một cái gì đó... bùng nổ.
"Bé Chanh đâu rồi mẹ?" Nhân đặt mâm lên quầy, hỏi.
"Nó đang ở sau nhà kho, bảo là tìm góc ánh sáng tốt để quay TikTok 'Biến hình' gì đó. Cái con bé này, suốt ngày điện thoại với chả máy ảnh, không biết có kiếm ra tiền không hay lại để mẹ nó nuôi báo cô." Bà Hoa cằn nhằn nhưng mắt vẫn không rời xấp hóa đơn.
Nhân lững thững đi ra phía sau. Nhà kho của tiệm thực chất là một gian phòng nhỏ, ẩm thấp, chứa đủ thứ đồ đạc cũ kỹ từ thời ông nội để lại. Ở đó có một cánh cửa gỗ sơn xanh đã bong tróc, vốn là lối ra một con mương nhỏ phía sau nhà nhưng từ lâu đã bị lấp kín bởi bức tường rào của nhà hàng xóm.
Cậu thấy Bé Chanh đang đứng trước cánh cửa gỗ, tay cầm điện thoại, mặt mày nhăn nhó.
"Sao thế em?"
"Anh Nhân, cái cửa này hình như bị hỏng rồi. Em vừa thấy có ánh sáng gì đó xanh xanh phát ra từ khe cửa, định quay lại làm hiệu ứng mà giờ nó tắt ngóm." Chanh chỉ vào cánh cửa gỗ cũ kỹ.
Nhân cau mày: "Ánh sáng xanh? Chắc là chập điện đấy. Để anh xem, sau này toàn rác với chuột, em đừng có sáp vô."
Nhân bước tới, cầm lấy tay nắm cửa bằng đồng gỉ sét. Cậu định kéo mạnh để kiểm tra xem có phải dây điện của cái tủ đông cũ bị rò rỉ không. Nhưng vừa chạm tay vào, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng khiến cậu rùng mình.
"Cái gì thế này?" Nhân lầm bầm. Cậu dồn lực kéo mạnh.
"Ké-é-ét!"
Tiếng gỗ nghiến vào nhau chói tai vang lên. Cánh cửa vốn dĩ phải đâm sầm vào bức tường gạch rêu phong của nhà bà cô tổ dân phố, nhưng không. Thay vào đó, một luồng không khí lạnh buốt, thanh khiết và mang theo mùi thơm của hương cỏ dại tràn vào căn phòng kho ngột ngạt.
Nhân và Bé Chanh đứng hình.
Trước mắt họ không phải là bức tường gạch, cũng không phải cái cống thoát nước hôi hám của ngõ 404. Đó là một rừng trúc xanh mướt, bạt ngàn trải dài đến tận chân một dãy núi cao ngất ngưởng, đỉnh núi ẩn hiện trong những tầng mây trắng xóa như tranh vẽ. Ngay dưới chân cửa là một con đường mòn lát đá xanh phẳng phiu, dẫn đến một ngôi miếu nhỏ bỏ hoang với tấm biển gỗ đã mục nát.
"Anh... anh Nhân... nhà mình mới mua thêm đất à?" Bé Chanh lắp bắp, điện thoại trên tay suýt rơi xuống đất.
Nhân dụi mắt lần thứ mười. Cậu quay đầu nhìn lại phía sau: Vẫn là cái tủ đông cũ, vẫn là mùi nước mắm và tiếng tivi của ông Sơn đang hô "Hàng Long Thập Bát Chưởng". Nhưng khi quay mặt về phía trước, rừng trúc vẫn ở đó, gió vẫn thổi rì rào làm những ngọn trúc lay động một cách chân thực đến đáng sợ.
Đúng lúc đó, từ xa có tiếng bước chân dồn dập. Một bóng người mặc áo bào xám, tóc búi cao, tay cầm một thanh kiếm dài đang hớt hải chạy về phía cánh cửa. Người đó vừa chạy vừa ngoái lại phía sau như đang trốn chạy thứ gì đó hung tợn.
"Cứu mạng! Có ai không? Cứu mạng!" Người đó gào lên bằng một thứ ngôn ngữ mà Nhân nghe thấy rất lạ, nhưng trong đầu cậu lại tự động dịch ra thành: "Ê, có ai ở nhà không? Mở cửa cho em ké tí!"
Nhân chưa kịp phản ứng thì bóng người kia đã lao thẳng tới. Anh ta vấp phải hòn đá ngay trước ngưỡng cửa và ngã nhào vào... gian phòng kho nhà Nhân.
"Rầm!"
Người đàn ông cổ trang nằm đo sàn ngay cạnh đống vỏ chai bia Hà Nội. Anh ta ngước mặt lên, nhìn thấy Nhân đang đeo tạp dề, tay cầm cái môi múc canh, rồi lại nhìn thấy Bé Chanh đang cầm điện thoại livestream.
"Đây là... nơi nào? Các vị là thần tiên phương nào?" Người đàn ông thảng thốt hỏi.
Đúng lúc này, ông Sơn từ phòng ngoài chạy vào, tay vẫn cầm chiếc dép tổ ong định đập gián. Thấy cảnh tượng trước mắt, ông Sơn không hề sợ hãi, ngược lại mắt ông sáng rực lên như bắt được vàng.
"Ái chà! Đoàn làm phim nào mà hóa trang đỉnh thế này? Kỹ xảo 3D này mua ở đâu mà nhìn như thật vậy?" Ông Sơn bước tới, sờ vào vạt áo bào của người đàn ông. "Vải gấm xịn nhé! Này chú em, đóng vai gì đấy? Đoàn có thiếu chân quần chúng không?"
Nhân đứng chôn chân tại chỗ, nhìn người đàn ông lạ mặt, nhìn rừng trúc qua cánh cửa, rồi nhìn sang con mèo Quýt đang ngồi trên nóc tủ đông. Con mèo mướp béo mầm đột nhiên ngáp một cái, đôi mắt xanh lục nhìn Nhân đầy khinh bỉ, rồi nó cất giọng khàn khàn:
"Đóng phim cái gì mà đóng phim. Cả nhà mấy người tiêu đời rồi. Cửa sau nhà mình... thông tới Tu Tiên giới rồi đấy!"
Bà Hoa từ ngoài chạy vào, thấy người lạ nằm dưới sàn thì hét lên: "Ai đây? Vào quán không gọi đồ mà nằm vạ ra đây à? Đứng dậy! Trả tiền chỗ ngồi cho tôi ngay!"
Trần Thành Nhân chính thức khuỵu xuống. Cậu biết, cuộc đời "điền văn" bình yên của mình đã chính thức khép lại, và một mớ hỗn độn liên thế giới chỉ mới bắt đầu.