Gian phòng kho chật chội của nhà họ Trần chưa bao giờ náo loạn đến thế. Mùi nước mắm vương vãi trên sàn hòa quyện với mùi sương núi lành lạnh từ cánh cửa đang mở toang tạo thành một thứ hỗn hợp mùi vị không thể gọi tên.
"Cứu... cứu bần đạo... Truy binh sắp tới rồi!"
Người đàn ông mặc cổ trang vẫn nằm sóng soài, hơi thở đứt quãng. Anh ta nhìn chằm chằm vào cái máy giặt cũ đời 2010 của nhà Nhân như nhìn một con quái vật bọc thép nghìn năm.
Ông Sơn, sau cơn phấn khích ban đầu, bắt đầu ra dáng "người trong giang hồ". Ông tiến tới, xốc nách người đàn ông dậy, miệng lẩm bẩm: "Kìa hiền đệ, có gì từ từ nói. Đã vào đến địa bàn của Trần gia ta ở ngõ 404 này thì dù là Đông Tà hay Tây Độc cũng không dám làm càn!"
"Bố ơi, bố bớt xem phim lại hộ con!" Nhân quát lên, tay vẫn nắm chặt cái môi múc canh như vũ khí hộ thân. "Nhìn kỹ đi, anh ta chảy máu kìa!"
Đúng lúc đó, từ phía rừng trúc bên kia cánh cửa vang lên tiếng hú rợn người. Một luồng gió mạnh thổi thốc vào phòng kho làm xấp báo cũ của bà Hoa bay lả tả. Giữa làn sương mù mờ ảo, xuất hiện hai đôi mắt đỏ rực như than hồng. Một con vật có hình dáng giống sói nhưng to bằng con bê, răng nanh dài quá cằm, đang nhe ra gầm gừ ngay ngưỡng cửa.
"Yêu... yêu thú!" Người đàn ông áo xám run rẩy, cố lết vào sâu trong góc phòng, trốn sau lưng bà Hoa.
Con sói yêu thú định lao vào, nhưng vừa chạm chân đến ngưỡng cửa gỗ sơn xanh, nó khựng lại. Có một luồng điện tích từ máy biến áp cũ ở đầu ngõ 404 rò rỉ qua tường, cộng hưởng với cánh cửa kỳ lạ, tạo ra một màn chắn vô hình. Con thú bị giật nảy người, kêu "ăng ẳng" rồi hậm hực lùi lại vào bóng tối của rừng trúc.
"Mẹ nó chứ, con chó nhà ai mà to thế này?" Bà Hoa chống nạnh, tay cầm chiếc dép tổ ong dơ cao. "Định vào đây phóng uế hả? Có tin tôi gọi đội trật tự đô thị đến xích cổ lại không!"
Con sói có lẽ không hiểu tiếng Việt, nhưng nó cảm nhận được sát khí từ chiếc dép tổ ong của bà Hoa – thứ vũ khí đã từng khuất phục biết bao con chó dữ trong ngõ 404. Nó gầm gừ thêm một tiếng rồi biến mất hẳn vào rừng sâu.
Căn phòng trở nên im lặng. Nhân run rẩy bước tới, đóng sầm cánh cửa gỗ lại. Cậu cài then thật chặt, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cánh cửa vừa đóng, cái không khí thanh khiết của dị giới biến mất, trả lại mùi ẩm mốc và khói bếp quen thuộc.
"Anh... anh là ai?" Nhân quay sang hỏi người đàn ông áo xám.
Nhờ "phù phép" vô hình của con mèo Quýt đang ngồi liếm lông trên tủ đông, những lời của người đàn ông lọt vào tai Nhân bắt đầu được chuyển hóa.
"Bần đạo là Lý Thanh Vân, đệ tử ngoại môn của phái Thanh Sơn. Đang đi hái nấm thì bị yêu sói truy đuổi, vô tình thấy tiên môn rộng mở nên mới liều mạng xông vào." Thanh Vân vừa nói vừa dập đầu lạy như tế sao. "Tạ ơn các vị đại tiên đã ra tay tương trợ. Không biết đây là tiên giới phương nào mà linh khí... nồng nặc mùi mắm tôm thế này?"
"Tiên giới cái đầu anh!" Nhân gắt. "Đây là nhà tôi! Ở quận Hoàn Kiếm, Hà Nội!"
Bà Hoa không quan tâm Thanh Vân là đạo sĩ hay đạo tặc, bà chỉ quan tâm đến một thứ duy nhất. Bà bước tới, nhìn vết thương trên cánh tay anh ta, rồi nhìn bộ đồ gấm trông có vẻ đáng giá.
"Này cậu gì ơi, vào quán là phải trả tiền. Nãy cậu làm đổ của tôi nửa chai nước mắm Long Hải, lại còn định trốn nợ hả? Tiền thuốc thang tôi không tính, nhưng tiền 'phí bảo hộ' khi nãy là 200 nghìn. Đưa đây!"
Lý Thanh Vân ngơ ngác: "Nghìn... là gì? Bần đạo chỉ có cái này..."
Anh ta thọc tay vào túi áo, lôi ra một viên đá màu xanh nhạt, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Ngay khi viên đá xuất hiện, con mèo Quýt đang lười biếng bỗng bật dậy, đôi mắt nó sáng lên.
"Linh thạch hạ phẩm!" Quýt thốt lên bằng giọng người khàn khàn, khiến Thanh Vân suýt ngất xỉu lần nữa vì thấy mèo nói tiếng người. "Nhân ơi, lấy ngay đi con trai! Viên này mang ra hiệu kim hoàn có khi đổi được cả tấn rau muống đấy!"
Nhân cầm lấy viên đá. Nó mát lạnh và có một sức hút kỳ lạ. Cậu nhìn sang bố mình. Ông Sơn lúc này đã lôi đâu ra một bộ đồ trà, rót một chén trà đá mời "đại hiệp" Thanh Vân.
"Kìa bà nó, hiền đệ đây mới thoát nạn, cứ từ từ bàn chuyện ngân lượng. Nào, Lý huynh, mời dùng chén 'Băng Tâm Lục Trà' – đặc sản của Trần gia ta."
Thanh Vân run rẩy đón lấy chén trà đá. Anh ta nhấp một ngụm, đôi mắt trợn ngược lên. Cái cảm giác lạnh buốt của đá và vị chát của chè khô Hà Nội khiến anh ta như được gột rửa linh hồn.
"Thần dược! Đây đích thị là thần dược cứu mạng!" Thanh Vân hét lên, rồi sụp xuống lạy ông Sơn. "Tiền bối, xin hãy nhận của vãn bối thêm một viên linh thạch nữa, bần đạo muốn xin thêm một chén thần dược này!"
Nhân nhìn đĩa cơm sườn còn dang dở của khách ngoài tiệm, nhìn viên đá lấp lánh trên tay, rồi nhìn cánh cửa gỗ bí ẩn. Cậu hiểu rằng, từ hôm nay, công việc của cậu không chỉ là thái thịt nướng sườn nữa.
Cậu phải học cách quản lý một "nhà hàng" mà khách hàng có thể trả tiền bằng linh thạch và mang theo cả yêu quái đến cửa sau.
"Mẹ ơi, con nghĩ mình đừng bán cơm sườn 35k nữa." Nhân lầm bầm.
"Chứ bán cái gì?" Bà Hoa liếc nhìn viên linh thạch, mắt long lanh.
"Bán... trải nghiệm du lịch liên giới tính phí cao!" Bé Chanh chen vào, tay vẫn đang bí mật quay cảnh Thanh Vân quỳ lạy ông Sơn. "Cái này mà đăng lên TikTok, đảm bảo nhà mình giàu to!"
Nhân thở dài, nhìn ra cửa sổ. Ngoài ngõ, tiếng bà cô hàng xóm đang gọi nhau đi tập dân vũ vang lên lảnh lót. Thế giới thực vẫn ồn ào như thế, nhưng sau lưng cậu, một thế giới mộng mơ đầy rẫy nguy hiểm và cơ hội vừa mới mở ra.
"Bố này," Nhân hỏi ông Sơn. "Bố bảo bố muốn làm minh chủ võ lâm đúng không?"
"Đúng! Nam nhi chi chí!" Ông Sơn ưỡn ngực.
"Thế thì bố chuẩn bị đi. Mai bố phải ra chợ đầu mối mua thêm mười bình gas du lịch và năm thùng đá cây. Chúng ta sắp có nhiều khách 'lạ' lắm đấy."
Đêm đó, ngõ 404 vẫn bình yên như mọi ngày, trừ việc tiệm cơm nhà họ Trần bỗng nhiên thơm mùi hương trầm thoát tục và tiếng mèo kêu vang vọng suốt đêm dài.