Sáng hôm sau, ngõ 404 đón bình minh bằng tiếng chổi tre loẹt xoẹt của bà cô tổ dân phố và mùi sườn nướng đặc trưng tỏa ra từ bếp nhà họ Trần. Nhưng khác với mọi ngày, bầu không khí trong tiệm "Cơm Hết Chỗ" căng thẳng như một dây đàn đang gồng mình trước buổi diễn.
Trần Thành Nhân đứng trước cánh cửa gỗ sơn xanh ở phòng kho, tay cầm một đĩa cơm tấm sườn bì chả đầy ụ, mỡ hành óng ánh trải lên hạt cơm trắng ngần. Đây là "lễ vật" đầu tiên mà cậu chuẩn bị để thăm dò thế giới bên kia. Sau lưng cậu, ông Sơn đang thủ thế bằng một cây gậy lau nhà, còn bà Hoa thì lăm lăm cuốn sổ nợ và chiếc máy tính Casio.
"Nhân ơi, hay là thôi con ạ?" Ông Sơn nuốt nước miếng, không rõ vì sợ hay vì thèm đĩa cơm. "Hay để bố đi cho, dù sao bố cũng có thâm niên... xem phim chưởng mười mấy năm, có gì còn biết đường mà thi triển khinh công chạy trốn."
"Bố thôi đi!" Nhân hít một hơi thật sâu, gạt chốt cửa.
"Ké...ét!"
Ánh sáng dịu nhẹ và mùi trúc xanh tràn vào. Cửa sau nhà họ Trần hôm nay mở ra một cảnh tượng khá thanh bình. Lý Thanh Vân - vị đạo sĩ hôm qua - đang ngồi bệt dưới gốc trúc, mặt mày tái nhợt vì đói. Vừa thấy Nhân ló đầu ra, mắt anh ta sáng rực lên như thấy vị cứu tinh.
"Tiên nhân! Các vị cuối cùng cũng mở cửa!"
Thanh Vân lết tới, nhưng mũi anh ta đột ngột giật giật. Một mùi hương nồng nàn, mặn ngọt, ngậy béo chưa từng có trong đời tu tiên của anh ta xộc thẳng vào đại não. Ở cái thế giới Đại Nhạn Môn này, người ta thường dùng tích cốc đan nhạt nhẽo như sáp ong, hoặc cùng lắm là vài ngọn rau luộc thanh đạm để "giữ mình sạch sẽ". Mùi sườn nướng tẩm mật ong và nước mắm chua ngọt đối với Thanh Vân chẳng khác nào một loại ma lực công kích trực tiếp vào tâm đạo.
"Cái... cái này là gì?" Thanh Vân run rẩy chỉ vào đĩa cơm.
"Cơm tấm sườn bì chả, đặc sản Trần gia." Nhân dõng dạc nói, dù trong lòng đang lo vị khách này sẽ lăn đùng ra vì sốc phản vệ. "Ăn thử đi, giá một viên linh thạch."
"Một viên? Quá rẻ! Bần đạo đổi cả túi!"
Thanh Vân chộp lấy đĩa cơm. Vì không biết dùng thìa dĩa nhựa mà Nhân đưa, anh ta cứ thế dùng tay bốc. Khi miếng sườn nướng vàng ruộm chạm vào đầu lưỡi, một tiếng "uỳnh" vang lên trong đầu vị đạo sĩ. Vị ngọt của mật ong, chút khét nhẹ của than củi, vị đậm đà của nước mắm cốt và cái ngậy của mỡ hành bùng nổ.
"Trời ơi! Đây là... đây là Thái Thượng Linh Gạo sao? Tại sao ăn vào lại thấy lục phủ ngũ tạng ấm áp thế này?" Thanh Vân vừa nhai ngồm ngoàm vừa khóc. "Bần đạo tu luyện ba mươi năm, chưa bao giờ cảm thấy tâm hồn được an ủi đến thế! Đĩa cơm này... đĩa cơm này có đạo tính!"
Ngay lúc đó, một nhóm người mặc đạo bào xanh thẫm, lưng đeo trường kiếm từ xa tiến lại. Dẫn đầu là một vị trung niên trông cực kỳ uy nghiêm, chân bước đi như không chạm đất.
"Thanh Vân! Ngươi mất tích cả đêm qua, thì ra là trốn ở đây ăn vụng vật phàm trần sao?" Tiếng nói như sấm bên tai khiến Thanh Vân suýt sặc cơm.
Nhân tái mặt, định rụt người lại đóng cửa thì ông Sơn đã nhanh chân bước lên phía trước. Ông vắt cái khăn mặt lên vai, tay cầm ấm trà đá, nở nụ cười thương hiệu của một chủ quán vỉa hè lâu năm.
"Ấy, quý khách phương nào mà trông phong độ thế này? Chắc là trưởng lão tông môn đúng không?" Ông Sơn vừa nói vừa rót một bát trà đá đầy bọt, bưng ra tận tay vị trung niên kia. "Đường xa vất vả, mời ngài dùng hớp 'Lãnh Tuyền Cam Lộ' giải nhiệt, rồi chúng ta đàm đạo về cái đĩa cơm 'đắc đạo' kia sau."
Vị trưởng lão phái Thanh Sơn - Trường Phong chân nhân - cau mày nhìn bát nước màu vàng nhạt, có những cục trắng xóa (đá viên) đang bốc khói lạnh. Lòng kiêu hãnh của một cao thủ Kim Đan khiến ông định hất tay từ chối, nhưng cái hơi lạnh toát ra từ bát trà giữa cái nóng của rừng trúc khiến ông tò mò.
Ông nhấp một ngụm.
Cái lạnh buốt sảng khoái chạy thẳng từ cổ họng xuống đan điền, dập tắt cái nóng hầm hập của buổi trưa hè. Trường Phong chân nhân rùng mình một cái, ánh mắt sắc lẹm đột ngột dịu lại.
"Lạnh... lạnh đến thấu xương, nhưng lại sảng khoái vô cùng. Đây là... hàn băng vạn năm được luyện hóa sao?" Trường Phong nhìn về phía phòng kho nhà Nhân, nơi có cái tủ đông cũ đang kêu "rè rè". Trong mắt ông, cái máy cũ kỹ đó bỗng chốc trở thành một tòa "Hàn Băng Thần Tháp" tỏa ra linh khí lạnh lẽo vô biên.
"Này ông chú," Bé Chanh từ sau lưng Nhân thò đầu ra, tay cầm điện thoại quay phim. "Nhìn gì mà nhìn kỹ thế? Muốn ăn thì xếp hàng, một đĩa cơm này đổi một miếng bạc vụn, trà đá tặng kèm. Đừng có đứng đó làm màu, cháy hết sườn của anh cháu bây giờ!"
Trường Phong chân nhân sững sờ. Ở thế giới này, kẻ nào dám gọi ông là "ông chú"? Kẻ nào dám bảo ông "làm màu"? Nhưng khi nhìn đĩa cơm tấm trên tay Thanh Vân, ngửi thấy cái mùi vị "phàm trần" nhưng đầy mê hoặc đó, vị trưởng lão bỗng thấy cái gọi là "tích cốc" suốt trăm năm qua thật là một sự hành hạ bản thân.
"Được... cho ta một phần... cái gì mà Cơm Tấm Đắc Đạo đó." Trường Phong hắng giọng, rút từ trong tay áo ra một thỏi bạc nhỏ ném cho bà Hoa.
Bà Hoa nhanh như cắt chụp lấy thỏi bạc, cắn thử một cái rồi cười híp mắt: "Dạ, quý khách chờ em năm phút! Nhân ơi! Thêm một suất đặc biệt, nhiều mỡ hành cho đại ca đây!"
Thế là, bên ngưỡng cửa gỗ cũ kỹ của ngõ 404, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu diễn ra: Một vị trưởng lão Kim Đan và một đệ tử ngoại môn cùng nhau ngồi xổm trên mấy hòn đá cuội, tay cầm thìa nhựa, say sưa xúc cơm tấm ăn ngon lành.
Ở phía bên này cửa, Nhân bận rộn nướng sườn, ông Sơn bận rộn chém gió về "võ lâm trung nguyên", bà Hoa bận rộn cân bạc, còn bé Chanh thì hào hứng đếm lượt xem livestream tăng vọt trên màn hình điện thoại.
Nhưng cuộc vui chẳng kéo dài được lâu. Đúng lúc Trường Phong chân nhân đang định liếm sạch chút nước mắm còn sót lại trên đĩa, thì con mèo Quýt đang nằm trên cửa sổ đột ngột dựng đứng lông lên.
"Nhân! Có mùi hôi thối... Ma khí đang tới!"
Từ phía con đường mòn rừng trúc, một đám mây đen kịt đang cuồn cuộn kéo đến, mang theo luồng sát khí khiến lá trúc rụng rơi lả tả. Một giọng cười âm hiểm vang lên:
"Trường Phong lão nhi! Ngươi ăn mảnh món ngon gì mà không rủ ta? Để xem cái 'Tiên Môn' này có gì mà khiến ngươi thèm thuồng đến thế!"
Trường Phong chân nhân buông chiếc thìa nhựa xuống, sắc mặt đanh lại. Ông đứng dậy, thanh trường kiếm trên lưng tự động tuốt khỏi bao, phát ra tiếng ngân lanh lảnh.
"Ma giáo giáo chủ Hắc Huyết! Ngươi dám bén mảng đến đây phá hỏng bữa trưa của ta?"
Nhân nhìn đám mây đen và vị giáo chủ trông như vừa bước ra từ phim kinh dị kia, tim đập thình thịch. Cậu quay lại nhìn đống bát đĩa sứ quý giá của mẹ đang để trên kệ.
"Thôi xong rồi! Đánh nhau ở đây là hỏng hết bát đĩa của mẹ tôi mất!" Nhân thào thào trong tuyệt vọng.
Nhưng bà Hoa còn nhanh hơn. Bà cầm chiếc dép tổ ong, bước ra tận ngưỡng cửa, chỉ thẳng mặt đám mây đen:
"Này cái ông kia! Muốn ăn thì vào hàng xếp hàng, muốn đánh nhau thì ra chỗ khác! Quán tôi không tiếp loại khách không có văn hóa nhé! Còn dám lảng vảng trước cửa làm bụi bay vào nồi cơm của tôi, tôi đánh cho không còn cái răng nào mà nhai cơm đâu!"
Hắc Huyết giáo chủ đang ngự trên mây đen bỗng khựng lại giữa không trung. Gần một trăm năm hoành hành ngang dọc, đây là lần đầu tiên có người dám cầm dép chỉ vào mặt lão mà mắng. Lão nhìn người đàn bà mặc tạp dề hoa cúc kia, lại nhìn cánh cửa gỗ bình thường nhưng ẩn chứa luồng sức mạnh kỳ lạ, bỗng nhiên thấy... hơi rén.
Trận chiến liên thế giới đầu tiên tại ngõ 404 dường như sắp bùng nổ chỉ vì một đĩa cơm tấm sườn bì chả.