MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cơm Kỳ BíChương 4: Bố tôi tưởng mình là Minh chủ võ lâm

Tiệm Cơm Kỳ Bí

Chương 4: Bố tôi tưởng mình là Minh chủ võ lâm

1,507 từ · ~8 phút đọc

Trong khi bà Hoa đang dùng "Dép tổ ong công" để thiết lập lại trật tự tại ngưỡng cửa, thì ở phía bên này, ông Sơn đã hoàn toàn chìm đắm vào vai diễn lớn nhất cuộc đời mình.

Đối với ông Sơn, việc phát hiện ra cửa sau không phải là một sự cố tâm linh, mà là một sự đền đáp xứng đáng cho nửa thế kỷ miệt mài nghiên cứu kiếm hiệp qua màn ảnh nhỏ. Ông không còn là lão Sơn bụng phệ chuyên chạy bàn nữa. Lúc này, ông đứng giữa phòng kho, tay chắp sau lưng, cằm hơi hất lên một góc bốn mươi lăm độ đầy vẻ ngạo nghễ, mặc cho chiếc áo ba lỗ trắng vẫn còn dính vệt mỡ sườn.

"Lý hiền đệ, đừng sợ!" Ông Sơn trầm giọng, âm vực cố tình làm cho khàn đục đi giống mấy vị tiền bối ẩn cư. "Có Trần mỗ ở đây, dù là Thiên vương lão tử cũng không bước qua được cái ngưỡng cửa này nửa bước!"

Lý Thanh Vân, lúc này đang vừa húp nốt những hạt cơm tấm cuối cùng, vừa nhìn ông Sơn với ánh mắt sùng bái tột độ. Trong mắt vị đạo sĩ ngoại môn, người đàn ông trước mặt sở hữu một loại khí chất cực kỳ lạ lùng. Không có linh lực dao động, nhưng lại có một sự tự tin đến mức điên rồ. Đặc biệt là cái thứ vũ khí bằng nhựa đen mà người này đang cầm (thực chất là cây gậy lau nhà inox), Thanh Vân cảm nhận được nó tỏa ra một loại sát khí... mùi nước lau sàn hương lily.

"Tiền bối... ngài chẳng lẽ là vị cao nhân ẩn thế bấy lâu nay?" Thanh Vân lắp bắp, cung kính chắp tay.

"Ẩn thế gì chứ, bố tôi ẩn... ức vì không được đi đóng phim thì có!" Nhân vừa lẩm bẩm vừa vội vàng dọn dẹp đống thìa nhựa vương vãi. Cậu chỉ sợ Ma giáo giáo chủ ngoài kia nóng máu lên thật thì cái tiệm cơm này tan tành.

Nhưng ông Sơn đâu có nghe. Ông thấy Ma giáo giáo chủ Hắc Huyết đang lơ lửng trên đám mây đen ngoài kia, bèn sải bước ra tận cửa. Ông không sợ đám mây đen, vì trong đầu ông đang tự động phát bản nhạc phim "Thần Điêu Đại Hiệp" hào hùng.

"Này vị bằng hữu mặc đồ đen kia!" Ông Sơn dõng dạc gọi lớn, tay chỉ cây gậy lau nhà về phía Hắc Huyết. "Trần gia quán chúng ta mở cửa làm ăn, khách đến có cơm, địch đến có gậy. Ngài muốn ăn cơm tấm thì mời xuống mây, xếp hàng, nộp tiền. Còn nếu muốn dùng vũ lực để cướp công thức nước mắm, thì hãy bước qua... cây Định Hải Thần Châm này của ta trước!"

Hắc Huyết giáo chủ suýt chút nữa là rơi khỏi mây vì kinh ngạc. Lão nhìn cây gậy lau nhà có đầu bông vải đang rủ xuống, rồi lại nhìn cái bụng mỡ của ông Sơn. Lão bắt đầu nghi ngờ. Chẳng lẽ đây là một vị đại năng "Phản phác quy chân", đạt đến cảnh giới vô chiêu thắng hữu chiêu, dùng một cây gậy bẩn thỉu để che giấu thần binh?

"Hừ! Khẩu khí lớn lắm!" Hắc Huyết giáo chủ gầm lên, nhưng vẫn không dám manh động. Lão nhìn sang Trường Phong chân nhân đang đứng cạnh đó. "Trường Phong, lão nhi nhà ngươi cũng ở đây, lẽ nào kẻ này là sư tổ ẩn danh của phái Thanh Sơn các ngươi?"

Trường Phong chân nhân lúc này đang cầm bát trà đá, mặt cũng nghệt ra. Ông cũng đang tự hỏi, rốt cuộc ông Sơn là ai mà có thể thản nhiên mắng nhiếc một giáo chủ Ma giáo như mắng con cháu trong nhà.

"Bố ơi! Bố vào ngay cho con nhờ!" Nhân hét lên, định ra lôi ông Sơn vào nhưng bị bà Hoa ngăn lại.

"Kệ ông ấy!" Bà Hoa khoanh tay, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào thỏi bạc trên bàn thu ngân. "Để bố ông 'diễn' nốt. Nhìn kìa, lão áo đen kia đang sợ kìa. Cứ để lão ấy sợ, có khi tí nữa lại bán được thêm chục suất cơm hộp cho đám đệ tử của lão."

Đúng lúc không khí đang căng thẳng nhất, Bé Chanh bỗng nhiên từ trên lầu chạy xuống, tay cầm một cái loa cầm tay dùng để đi cổ vũ bóng đá.

"Bố ơi! Phải dùng cái này cho nó uy lực!"

Chanh đưa cái loa cho ông Sơn. Ông Sơn nhướn mày, nhận lấy "pháp bảo", bấm nút bật. Một tiếng hú vang lên khiến cả cánh rừng trúc bên kia rung chuyển.

"ALÔ! 1, 2, 3, 4... QUÝ KHÁCH HẮC HUYẾT LƯU Ý! TIỆM CƠM HẾT CHỖ HÔM NAY CHỈ CÒN ĐÚNG 5 SUẤT SƯỜN BÌ CHẢ! NẾU KHÔNG XUỐNG MUA NGAY THÌ ĐỪNG CÓ TIẾC!"

Âm thanh qua cái loa cầm tay bị khuếch đại, kèm theo tiếng rè rè đặc trưng, lọt vào tai Hắc Huyết giáo chủ chẳng khác nào một loại ma âm công kích linh hồn cực mạnh. Lão cảm thấy tai mình ù đi, tâm thần chấn động.

"Sư... sư tử hống? Lại còn có sức mạnh khuếch đại tâm ma?" Hắc Huyết giáo chủ tái mặt. Lão nhìn xuống tiệm cơm, nơi có một gia đình kỳ lạ: Một gã bếp trưởng đang cầm muôi (Nhân), một cô nương đang cầm "pháp bảo thu giữ linh hồn" (điện thoại của Chanh), một lão già bụng phệ có "Sư tử hống" và một người đàn bà cầm "Thần binh hình cái dép".

Lão nghĩ thầm: Thôi xong rồi, đây chắc chắn là một tông môn ẩn thế siêu cấp. Thanh Sơn phái chắc chắn đã cấu kết với họ để tiêu diệt Ma giáo ta!

"Được! Hôm nay Hắc Huyết ta không khỏe, hẹn ngày khác tái đấu!"

Nói rồi, Ma giáo giáo chủ vung tay một cái, đám mây đen cuộn lại, biến mất nhanh như một cơn gió, để lại một làn khói khét lẹt mùi... cao su cháy từ cái loa của bé Chanh.

Lý Thanh Vân và Trường Phong chân nhân đứng nhìn theo, miệng há hốc. Họ nhìn ông Sơn với ánh mắt không chỉ là sùng bái nữa, mà là kinh sợ. Chỉ dùng một cái ống nhựa phát ra ma âm mà có thể đuổi được Hắc Huyết giáo chủ? Đây đích thị là Minh chủ của một cõi giới khác rồi!

Ông Sơn thấy địch nhân đã rút, bèn thu lại cây gậy lau nhà, vuốt râu (dù ông chỉ có vài cọng râu lởm chởm chưa cạo), gật đầu đầy đắc ý: "Kẻ hèn này không muốn sát sinh, chỉ muốn làm ăn lương thiện. Lý hiền đệ, Trường Phong bằng hữu, chúng ta vào trong dùng tiếp trà đá chứ?"

"Dạ... dạ... tiền bối mời trước!" Trường Phong chân nhân lúc này đã hoàn toàn khúm núm. Ông cẩn thận bước qua ngưỡng cửa gỗ, mắt nhìn chằm chằm vào cái máy giặt cũ như nhìn một món thượng cổ thần khí.

Nhân đứng nhìn cảnh tượng này mà dở khóc dở cười. Cậu quay sang con mèo Quýt: "Này Quýt, thế này là thế nào? Bố tôi bốc phét mà họ cũng tin à?"

Quýt liếm lông, lười biếng đáp: "Trong thế giới tu tiên, kẻ mạnh nhất không phải kẻ có linh lực cao nhất, mà là kẻ... khó hiểu nhất. Bố ngươi chính là kẻ khó hiểu nhất mà ta từng gặp trong một vạn năm qua. Chúc mừng nhé, tiệm cơm nhà ngươi sắp thành Thánh địa của Đại Nhạn Môn rồi."

Nhân nhìn vào trong quán. Ông Sơn đang ngồi vắt chân chữ ngũ, thuyết pháp cho Trường Phong chân nhân về "bí kíp" nướng sườn sao cho không bị cháy (mà ông gọi là Hỏa hầu luyện đan). Trường Phong thì ghi chép lấy ghi chép để vào một tờ sớ cổ.

Cảnh tượng này thật sự quá "lạc quẻ", nhưng Nhân lại cảm thấy có một sự ấm áp kỳ lạ. Giữa cái ngõ 404 chật chội này, gia đình cậu dường như đã tìm thấy một sân khấu để mỗi thành viên đều được tỏa sáng theo cách oái oăm nhất.

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng chuông điện thoại vang lên.

"Alô? Nhà ông Sơn đấy à? Tôi là tổ trưởng dân phố đây! Có người phản ánh nhà ông có đoàn phim nào đóng phim mà hú hét to thế? Có giấy phép chưa?"

Nhân giật thót mình. Cậu nhìn sang cửa trước, nơi bà cô tổ trưởng đang lấp ló ngoài cổng. Cậu lại nhìn sang cửa sau, nơi các vị đại hiệp đang ngồi uống trà đá.

"Thôi xong! Minh chủ võ lâm hay Trưởng lão tông môn gì thì cũng không đấu lại được với bà cô tổ trưởng dân phố đâu!"

Nhân vội vàng lao ra cửa trước, chuẩn bị cho một cuộc chiến "ngoại giao" còn căng thẳng hơn cả đối đầu với Ma giáo.