MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cơm Kỳ BíChương 5: Mẹ tôi mặc cả với Ma đầu

Tiệm Cơm Kỳ Bí

Chương 5: Mẹ tôi mặc cả với Ma đầu

1,403 từ · ~8 phút đọc

Cánh cửa sau nhà kho vừa mới khép lại được một nửa sau màn "Sư tử hống" bằng loa cầm tay của ông Sơn thì bất ngờ một luồng hắc khí lạnh lẽo lách qua khe cửa, thổi tung đống túi nilon treo trên vách. Hắc Huyết giáo chủ, kẻ vừa mới tuyên bố "hẹn ngày tái đấu", thực chất chẳng đi đâu xa. Lão chỉ nấp sau một gốc trúc lớn, lòng tò mò về cái gọi là "Cơm Tấm Đắc Đạo" đã hoàn toàn chiến thắng nỗi sợ hãi về những món pháp bảo kỳ quái của nhà họ Trần.

Lão nhân mặc hắc bào xuất hiện lại giữa phòng kho, nhưng lần này không cưỡi mây mà đi bộ, dáng vẻ có chút... lén lút.

"Khụ... các vị đại năng," Hắc Huyết hắng giọng, cố giữ lấy chút uy nghiêm của một Ma giáo chủ. "Ta nghĩ kỹ rồi, kẻ tu hành không nên chấp nhặt chuyện thắng thua. Ta nghe nói ở đây có món linh thực khiến Trường Phong lão nhi phải mê mẩn, ta cũng muốn nếm thử."

Trường Phong chân nhân đang húp nốt bát trà đá, thấy đối thủ truyền kiếp xuất hiện thì đặt bát xuống cái "cộp", tay lăm lăm chuôi kiếm. Ông Sơn cũng định vung cây gậy lau nhà lên làm thế thủ, nhưng bà Hoa đã nhanh hơn tất cả. Bà chắn ngang giữa hai phe, tay trái chống hông, tay phải vẫn cầm chiếc máy tính Casio bấm tành tạch.

"Muốn ăn cơm? Có ngay! Nhưng quán tôi có nội quy: Ma hay Phật đều phải xếp hàng, và tuyệt đối không được đánh nhau làm vỡ bát đĩa." Bà Hoa nhìn xoáy vào mắt Hắc Huyết giáo chủ. "Lão ông mặc đồ đen này, suất của lão là suất phát sinh ngoài dự kiến, tiền công nướng sườn giờ cao điểm là gấp đôi. Tổng cộng hai thỏi bạc vụn, không mặc cả!"

Hắc Huyết giáo chủ trợn mắt: "Gấp đôi? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là chủ nhân của Hắc Huyết điện, chỉ cần một cái phẩy tay là..."

"Là cái gì? Là không có cơm mà ăn chứ gì!" Bà Hoa ngắt lời, gương mặt không chút biến sắc. "Lão đừng có mang cái chức điện chủ ra đây dọa tôi. Ở cái ngõ 404 này, tôi mới là chủ. Thích ăn thì nộp tiền, không thì mời lão biến ra khỏi cửa sau để tôi còn đóng hàng cho khách Shiper."

Nhân đứng trong bếp, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Cậu vội vàng kéo tay mẹ: "Mẹ ơi, lão ấy là Ma đầu thật đấy, lão ấy biết biến ra lửa đen đấy mẹ!"

"Lửa đen lửa đỏ gì thì cũng phải ăn cơm!" Bà Hoa gạt tay con trai ra, chìa bàn tay về phía Hắc Huyết. "Nào, có bạc không? Hay lại định ăn quỵt như mấy ông thần lô đề đầu ngõ?"

Hắc Huyết giáo chủ sượng trân. Lão tung hoành giang hồ bao năm, ai thấy lão chẳng dập đầu quỳ lạy, vậy mà hôm nay lại bị một người đàn bà phàm trần ví với "mấy ông thần lô đề". Lão hậm hực thọc tay vào tay áo, lôi ra một miếng ngọc màu huyết dụ, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.

"Đây là Huyết Linh Ngọc, giá trị liên thành, đổi lấy một đĩa cơm của ngươi chắc đủ chứ?"

Bà Hoa cầm miếng ngọc, đưa lên mắt soi soi dưới ánh đèn tuýp. "Ngọc này nhìn màu ghê quá, không biết có bán lại được cho mấy tiệm phong thủy không. Thôi được rồi, coi như thanh toán xong tiền cơm, nhưng lão còn nợ tiền... phí làm bẩn không khí. Nãy lão mang cái mây đen vào nhà tôi làm bụi hết cái quạt điện kia kìa."

Lý Thanh Vân và Trường Phong chân nhân ngồi cạnh đó mà cằm muốn rơi xuống đất. Họ chứng kiến cảnh tượng kinh điển nhất lịch sử tu tiên: Một Ma giáo chủ vang danh thiên hạ đang bị một bà chủ quán cơm tấm "lột sạch" không thương tiếc.

Mười phút sau, Hắc Huyết giáo chủ ngồi bệt trên một chiếc ghế nhựa màu đỏ - thứ mà lão gọi là "Huyết Tinh Tọa". Trước mặt lão là đĩa cơm tấm sườn bì chả đặc biệt. Lão cầm cái thìa nhựa lên, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Nhưng ngay khi miếng sườn đầu tiên chạm vào lưỡi, đôi mắt lão đột nhiên co rút lại.

"Vị ngọt này... vị béo này... chẳng lẽ là tinh hoa của Địa Ngục Chi Trư?" Hắc Huyết lầm bầm, nước mắt bắt đầu chảy ròng ròng trên gò má nhăn nheo. "Ngon quá! Tại sao lại có thứ ngon như thế này! So với món này, mấy cái đan dược bồi bổ kia chỉ là rác rưởi!"

"Này ông giáo chủ," Bé Chanh thò đầu ra, giơ điện thoại lên. "Cười cái coi để cháu quay đoạn 'Ma đầu hoàn lương' nào. Mai cháu đăng lên mạng, đảm bảo ông nổi tiếng nhất Đại Nhạn Môn luôn!"

Hắc Huyết lúc này đã hoàn toàn bị đĩa cơm tấm chinh phục, lão chẳng còn tâm trí đâu mà phản kháng, thậm chí còn giơ một ngón tay cái lên làm biểu tượng "like" theo hướng dẫn của Chanh.

Trong khi đó, ở phòng ngoài, Nhân đang cuống cuồng đối phó với một thế lực khủng khiếp hơn cả Ma giáo: Bà cô tổ trưởng dân phố.

"Ông Sơn, bà Hoa đâu rồi? Tôi nghe tiếng hú hét rõ to cơ mà? Lại còn máy khói ở đâu bay ra mù mịt thế này?" Bà cô tổ trưởng tên Liên, tay cầm sổ tay, mắt soi mói từng góc quán.

Nhân đổ mồ hôi hột, chắn ngang lối vào phòng kho: "Dạ không có gì đâu cô Liên ơi! Nhà cháu đang... đang quay clip quảng cáo món sườn nướng khói thôi ạ. Bé Chanh nó dùng cái máy tạo khói mini ấy mà."

"Thế cái ông mặc đồ đen như đóng phim kinh dị kia là ai?" Cô Liên chỉ tay vào bóng hắc bào của Hắc Huyết giáo chủ thấp thoáng sau tấm rèm.

"Dạ... đấy là diễn viên thuê ạ! Anh ấy đóng vai... đại gia đi ăn cơm tấm nhưng tính tình hơi lập dị nên thích mặc đồ đen cho nó ngầu." Nhân cười gượng gạo.

Đúng lúc đó, Hắc Huyết giáo chủ trong phòng kho đột ngột đứng bật dậy, hét lớn: "Tiểu nhị! Cho ta thêm một bát nước mắm chua ngọt! Ta cảm thấy công lực đang đột phá!"

Cô Liên giật mình: "Kìa, diễn viên gì mà nhập tâm thế? Bảo cái gì mà công lực đột phá?"

Nhân nhanh trí đế thêm: "À, bát nước mắm nhà cháu nhiều tỏi ớt, anh ấy ăn vào thấy 'nóng' người nên bảo là đột phá đấy ạ. Ý là bát nước mắm đỉnh quá đấy cô!"

Vừa lúc đó, bà Hoa bước ra, thản nhiên cầm một xấp tiền lẻ đưa cho cô Liên: "Đây cô Liên, tiền ủng hộ quỹ khuyến học của phường tháng này nhà tôi nộp sớm nhé. Cô thông cảm, mấy đứa nhỏ nó quay phim hơi ồn một tí, tí tôi bảo tụi nó dẹp ngay."

Thấy tiền quỹ, mắt cô Liên sáng lên, thái độ thay đổi 180 độ: "Ấy, nhà bà Hoa lúc nào cũng gương mẫu. Thôi được rồi, quay gì thì quay nhưng đừng quá 9 giờ tối nhé, hàng xóm người ta nhắc đấy."

Khi bóng dáng cô Liên vừa khuất sau ngõ, Nhân mới thở phào nhẹ nhõm, dựa lưng vào tường mà tim vẫn đập thình thịch. Cậu nhìn vào trong, thấy Hắc Huyết giáo chủ đang cầm bát nước mắm uống ực một cái như uống rượu quý, còn ông Sơn thì đang vỗ vai lão giáo chủ: "Đấy, tôi bảo mà, nước mắm nhà tôi là bí kíp gia truyền, uống vào kinh mạch không thông mới lạ!"

Đêm đầu tiên mở cửa sau đã trôi qua như một cơn ác mộng ngọt ngào. Tiệm cơm bé nhỏ của nhà họ Trần giờ đây không chỉ chứa những cái bàn inox cũ kỹ, mà còn chứa đựng những bí mật động trời giữa hai thế giới.

Nhưng Nhân biết, một khi Ma đầu đã nghiện nước mắm, và Tiên nhân đã mê cơm sườn, thì cái cửa sau này sẽ không bao giờ yên ổn được nữa.