Nếu anh trai Nhân là hiện thân của sự thực dụng khói bếp, bố Sơn là giấc mơ kiếm hiệp viển vông, thì Bé Chanh lại là "đầu tàu" đưa tiệm cơm nhà họ Trần vào kỷ nguyên số. Đối với Chanh, việc cánh cửa thông đến tu tiên giới không phải là một sự kiện huyền bí, mà là một "mỏ vàng nội dung" (content) khổng lồ chưa ai khai phá.
"Anh Nhân, anh đứng dịch ra một tí, che mất góc ánh sáng linh khí của em rồi!"
Chanh vừa quát anh trai, vừa loay hoay với cái giá đỡ điện thoại đặt ngay sát ngưỡng cửa gỗ. Cô nàng đã kỳ công kéo một sợi dây cáp mạng dài loằng ngoằng từ phòng khách xuống tận đây, quấn băng dính đen kín mít quanh khe cửa để đảm bảo sóng Wifi có thể lọt sang bên kia rừng trúc.
"Em đừng có nghịch dại," Nhân càu nhàu trong khi tay vẫn đảo chảo mỡ hành. "Lỡ người ta thấy em quay phim, họ tưởng em dùng 'kính chiếu yêu' rồi lao vào đập nát cái điện thoại thì đừng có khóc."
"Xì, anh lỗi thời quá. Nhìn này!"
Chanh bấm nút "Go Live". Tiêu đề buổi phát trực tiếp hiện lên: "Góc nhìn thứ nhất: Đi đổ rác ở Dị giới - Tiên nhân cũng phải xếp hàng ăn cơm tấm!"
Chỉ trong vòng 5 phút, con số người xem nhảy từ vài chục lên hàng nghìn. Cư dân mạng ban đầu tưởng đây là một sân khấu dựng sẵn cực kỳ công phu, nhưng khi Chanh lia camera ra phía sau, quay cảnh Trường Phong chân nhân đang... dùng tăm tre xỉa răng sau khi ăn xong đĩa cơm, cả khung chat nổ tung.
[@User123: Vãi thật! Diễn viên này thuê ở đâu mà thần thái thế? Nhìn cái chùm râu kìa, thật đến từng sợi!] [@FoodieHN: Đỉnh vậy, cái rừng trúc kia là thật hay phông nền xanh đấy?] [@MemeKing: Sao vị đại hiệp kia lại uống trà đá bằng bát nhựa thế kia? Ha ha ha!]
Chanh hào hứng đọc bình luận, rồi cô nảy ra một ý tưởng táo bạo hơn. Cô cầm điện thoại, sải bước qua ngưỡng cửa, tiến về phía con đường mòn đá xanh.
"Chào mọi người nha! Đây là rừng trúc của Đại Nhạn Môn. Không khí ở đây cực sạch, không có bụi mịn nha quý vị!"
Đúng lúc đó, một nhóm đệ tử trẻ tuổi của Thanh Sơn phái đang trên đường xuống núi đi tuần tra. Họ thấy một cô gái mặc quần jeans ngắn, áo thun màu neon nổi bần bật, tay cầm một cái vật thể đen bóng đang tự nói chuyện một mình.
"Đứng lại! Kẻ nào dám xâm nhập cấm địa?" Một đệ tử trẻ, trông khá điển trai nhưng mặt mày nghiêm nghị, rút kiếm chỉ về phía Chanh.
Chanh không những không sợ mà còn đưa điện thoại sát lại gần mặt anh chàng đệ tử. "Mọi người xem nè! Đây là 'trai đẹp tu tiên' chính hiệu nha! Da trắng, môi đỏ, không cần dùng app filter luôn!"
Anh chàng đệ tử ngơ ngác. Anh nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong cái "gương nhỏ" trên tay Chanh, lại còn thấy hàng nghìn dòng chữ chạy vèo vèo trên đó. Anh ta hoảng loạn:
"Yêu pháp! Ngươi dùng yêu pháp thu giữ nguyên thần của ta?"
"Yêu pháp cái gì, đây là TikTok anh ơi! Anh chào khán giả một câu đi, biết đâu lại nổi tiếng, tông môn có thêm đệ tử nộp đơn đấy!"
Vừa nói, Chanh vừa bật loa ngoài của điện thoại. Tiếng nhạc trend TikTok "Tình tin tang tính tang" vang dội khắp rừng trúc bình yên. Mấy anh chàng đệ tử Thanh Sơn phái ban đầu thì đề phòng, nhưng cái giai điệu bắt tai và sự tự tin của Chanh khiến họ lúng túng.
Ở bên kia màn hình, lượt xem đã lên tới 50.000. Cả thế giới thực đang chấn động vì "kỹ xảo" quá thật, còn bên tu tiên giới thì chấn động vì sự xuất hiện của một "Vị tiên nương" có khả năng điều khiển âm thanh và ánh sáng kỳ quái.
Nhưng biến cố thực sự xảy ra khi Hắc Huyết giáo chủ – kẻ vừa ăn xong đĩa cơm và đang ngồi xỉa răng ở góc kho – tò mò đi ra. Lão nhìn cái màn hình điện thoại của Chanh, thấy mình hiện lên trong đó, lại thấy hàng nghìn bình luận gọi mình là "Ông già cosplay chất nhất năm".
"Cái vật này... có thể truyền tin đi vạn dặm sao?" Hắc Huyết kinh ngạc hỏi.
"Đúng rồi lão giáo chủ! Cả thế giới đang nhìn thấy lão đấy!" Chanh cười lém lỉnh.
Hắc Huyết lập tức ưỡn ngực, vuốt lại mái tóc bạc trắng, làm một bộ mặt "ngầu" nhất có thể trước camera. "Hừm! Để ta xem, cái đám 'khán giả' kia có ai đủ tư chất để ta nhận làm đệ tử không?"
Ngay lập tức, khung chat nhảy loạn xạ: [@Hahaha: Sư phụ! Nhận của con một lạy!] [@NoobTuTien: Xin link mua bộ đồ của giáo chủ ạ!]
Sự cố "Wifi" xuyên không này đã tạo ra một hệ lụy dở khóc dở cười. Tối hôm đó, thay vì ngồi thiền tu luyện linh khí, toàn bộ đệ tử ngoại môn của Thanh Sơn phái lại bí mật tụ tập quanh khe cửa sau tiệm cơm họ Trần. Họ không phải để mua cơm, mà là để... bắt sóng Wifi lậu.
Chanh đã vô tình để lộ mật khẩu Wifi là "comtamnhan35k". Thế là trong đêm tối mịt mờ của Đại Nhạn Môn, người ta thấy những vị đạo sĩ tương lai ngồi xếp bằng, nhưng tay không cầm kiếm mà cầm những mảnh ngọc thạch truyền tin đã được Chanh "cài đặt" lại, say sưa xem... phim hành động Hollywood và nghe nhạc trẻ.
"Thôi xong rồi," Nhân nhìn qua khe cửa, thấy cả một hàng dài đạo sĩ đang ngồi 'cắm máy' xem Youtube. "Cái tiệm cơm này sắp thành quán net liên hành tinh rồi mẹ ơi!"
Bà Hoa thì không quan tâm. Bà nhìn vào lượt đặt hàng online trên trang cá nhân của Chanh tăng vọt, môi nở nụ cười mãn nguyện: "Kệ tụi nó! Chanh ơi, mai bảo mấy anh đạo sĩ đó chụp ảnh với combo cơm sườn nhé, mẹ tăng lương cho!"
Trần Thành Nhân thở dài, nhìn con mèo Quýt đang nằm xem Chanh đếm tiền. Cậu hiểu rằng, từ hôm nay, bí mật về cửa sau không còn nằm trong tầm kiểm soát của gia đình nữa. Thế giới thực đang bắt đầu khao khát cái "ảo" của tu tiên, còn giới tu tiên thì lại đang phát cuồng vì cái "thực" của công nghệ 4.0.
Và ở giữa trung tâm của cơn bão đó, là một tiệm cơm tấm thơm mùi mỡ hành tại ngõ 404 Hà Nội.