Cuộc khủng hoảng rác thải liên giới tính bắt đầu ập đến nhà họ Trần vào một buổi sáng thứ Ba đầy sương mù. Không phải sương mù của Hà Nội, mà là luồng sương trắng xóa từ Đại Nhạn Môn tràn qua cửa sau, mang theo vô số hạt bào tử nấm li ti mọc nhanh như thổi.
"Nhân ơi! Ra mà xem cái đống 'cỏ dại' này này!" Bà Hoa hét lên từ phòng kho.
Trần Thành Nhân lật đật chạy ra, suýt nữa trượt ngã vì sàn nhà bỗng chốc mọc đầy một loại rêu xanh biếc, phát sáng lập lòe. Ngay sát ngưỡng cửa gỗ, mấy cây nấm to bằng cái bát con, màu tím sẫm đang vươn vòi như muốn bám vào cái máy giặt.
"Cái này mà là cỏ dại à mẹ?" Nhân thốt lên, mắt chữ O miệng chữ A. "Con mèo Quýt bảo đây là U Linh Chi ngàn năm, đại bổ kinh mạch đấy!"
"Bổ cái gì mà bổ! Nó mọc đầy ra thế này làm bẩn hết cả nền nhà, lại còn có mấy con rết màu hồng bò lổm ngổm, nhìn hãi chết đi được." Bà Hoa vừa nói vừa cầm chiếc máy hút bụi cầm tay thương hiệu Deerma mới mua trên Shopee. "Nhân, cầm lấy cái này, hút sạch đống 'rác' này đổ đi cho mẹ! Để lâu nó mọc lên đến tận tầng 2 thì cả nhà thành rừng rậm à?"
Nhân thở dài, bấm nút khởi động. Chiếc máy hút bụi kêu "vè vè", ánh đèn LED ở đầu hút sáng lên xanh loét. Nhân bắt đầu rà máy dọc theo ngưỡng cửa, hút sạch đống bào tử nấm và rêu sáng.
Đúng lúc đó, ở bên kia cửa, Trường Phong chân nhân và một nhóm đệ tử Thanh Sơn phái đang chuẩn bị đi ngang qua trạm dừng chân. Họ nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Một thứ pháp bảo hình ống, phát ra âm thanh rung chuyển núi rừng, đầu phát ra ánh sáng lam nhạt đang... nuốt chửng linh khí cô đọng dưới dạng U Linh Chi.
"Trời ơi! Các ngươi nhìn kìa!" Một đệ tử trẻ hét lên, gương mặt đầy vẻ kinh hãi. "Vị cao nhân kia đang dùng 'Thôn Phệ Thần Khí' để thu nạp thiên địa tinh hoa!"
Trường Phong chân nhân đứng sững lại, đồng tử co rụt. U Linh Chi đối với tu tiên giả là thứ thần dược phải khổ công tìm kiếm, vậy mà ở trong tay gia đình Trần gia, nó chỉ là thứ "bụi bẩn" bị một cái ống nhựa hút sạch sành sanh. Điều kinh khủng hơn là cái máy đó không hề có dấu hiệu quá tải, bao nhiêu linh khí đi vào đều biến mất tăm mất tích trong cái hộp nhựa trong suốt.
"Thật là đáng sợ..." Trường Phong lẩm bẩm. "Pháp bảo này có thể hút cạn linh mạch của cả một tông môn mất. Trần tiền bối quả nhiên là đang cảnh cáo chúng ta, bảo chúng ta đừng có lảng vảng ở đây để bắt sóng Wifi lậu nữa."
Trong khi đó, Hắc Huyết giáo chủ vừa mới thức dậy sau một đêm ngủ gật trên sô pha xem hoạt hình Tom & Jerry (lão bị kẹt lại vì quá 9 giờ tối qua). Nghe thấy tiếng "vè vè", lão chạy ra, thấy Nhân đang dùng máy hút bụi thì mắt sáng rực lên.
"Tiểu hữu! Pháp bảo này... chẳng lẽ là 'Càn Khôn Hấp Tinh Đại Pháp' trong truyền thuyết?" Hắc Huyết tiến lại gần, vẻ mặt thèm thuồng. "Ta cảm thấy luồng gió hút từ nó còn mạnh hơn cả vòi rồng của ta!"
"Hấp tinh cái gì, máy hút bụi nhà tôi đấy!" Nhân gắt, mồ hôi nhễ nhại. "Tránh ra cho tôi làm việc, rác của thế giới các người làm tôi mệt chết đi được."
Hắc Huyết không tin. Lão lén đưa một luồng ma khí nhỏ xíu về phía đầu hút. "Vèo" một cái, luồng ma khí đen đặc bị máy hút bụi nuốt gọn không còn một dấu vết. Thậm chí cái máy còn kêu to hơn một chút vì... kẹt rác.
"Kinh khủng! Ngay cả ma khí cốt lõi của ta cũng bị nó hóa giải dễ dàng!" Hắc Huyết lùi lại ba bước, lòng đầy kiêng dè. "Trần gia quán này thực sự là tàng long ngọa hổ. Ngay cả một cái đồ vật dọn dẹp cũng là thần khí cấp bậc Hợp Thể!"
Chưa dừng lại ở đó, bà Hoa thấy Nhân hút chưa sạch, bèn giật lấy cái máy, bấm nút "Turbo" mạnh nhất. Tiếng động cơ rú lên, luồng gió từ phía sau máy thổi ra làm râu của Trường Phong chân nhân bay dựng ngược lên trời.
"Hóa ra là vậy!" Trường Phong thốt lên như vừa ngộ ra chân lý. "Hút linh khí bẩn vào đầu này, lọc sạch và phun ra tiên khí tinh khiết ở đầu kia. Đây không phải là máy hút bụi, đây là 'Linh Khí Lọc Chân Đài'!"
Tiếng đồn về chiếc máy "Linh Khí Lọc Chân Đài" nhà họ Trần lan nhanh như cháy rừng khắp Đại Nhạn Môn. Ngay lập tức, một đoàn đại biểu gồm các vị trưởng lão từ nhiều tông môn khác nhau mang theo bạc vụn và linh thạch xếp hàng dài dằng dặc trước cửa sau.
"Trần phu nhân! Chúng tôi muốn thuê thần khí này để dọn dẹp... à không, để lọc linh khí cho đan phòng của tông môn chúng tôi!" Một vị trưởng lão tóc trắng xóa, cung kính dâng lên một hòm vàng. "Chỉ cần cho nó chạy một vòng thôi, giá nào chúng tôi cũng trả!"
Bà Hoa nhìn hòm vàng, rồi nhìn cái máy hút bụi giá 500 nghìn đồng đang dính đầy mạng nhện. Bà bình thản bấm máy tính Casio, mặt không biến sắc:
"Thuê theo giờ nhé. Một tiếng là mười thỏi bạc. Hư hỏng linh kiện hay cháy motor là phải đền bằng linh thạch thượng phẩm. Có ký hợp đồng không?"
"Ký! Ký ngay!" Các vị trưởng lão tranh nhau điểm chỉ.
Nhân đứng nhìn mẹ mình cho các cao thủ võ lâm "thuê máy hút bụi" mà chỉ biết ôm đầu kêu trời. Cậu quay sang nhìn con mèo Quýt đang gặm một miếng cá ngừ đóng hộp.
"Quýt ơi, thế này có ổn không? Lỡ cái máy nó cháy thật thì sao?"
Quýt lim dim mắt, giọng khàn khàn: "Lo gì. Với bọn họ, tiếng 'vè vè' đó là âm thanh của đại đạo. Máy cháy thì bảo là 'Pháp bảo đang độ kiếp', bắt họ đền thêm tiền là xong. Mẹ ngươi đúng là thiên tài kinh doanh liên giới giới tính mà."
Thế là, suốt cả buổi chiều, ngõ 404 Hà Nội cứ vang lên tiếng máy hút bụi công suất lớn, khiến bà cô tổ trưởng dân phố Liên lại phải chạy sang:
"Bà Hoa ơi! Nhà bà làm cái gì mà hút bụi suốt thế? Sạch quá cũng phải vừa vừa thôi chứ, để cho người ta còn ngủ trưa!"
Bà Hoa thản nhiên đáp: "Dạ, nhà em nhận gia công... lọc bụi mịn cho mấy đối tác nước ngoài ấy mà cô. Công nghệ mới, cô thông cảm tí nha!"
Cô Liên hậm hực đi về, không hề hay biết rằng trong cái phòng kho bé xíu kia, một chiếc máy hút bụi tầm thường đang được các đại gia tu tiên giới coi như báu vật trấn phái, cung phụng hơn cả ông bà tổ tiên.
Nhưng cái giá của sự nổi tiếng luôn đi kèm với rắc rối. Tối hôm đó, khi Nhân đang đổ đống rác (thực chất là linh chi và thảo dược quý) vào thùng rác đầu ngõ, cậu nhận thấy có những bóng đen đang rình rập trong bóng tối của bức tường rêu phong.
Không phải là người của thế giới này. Là Ma đầu từ bên kia, và mục tiêu của chúng không phải là cơm tấm, mà chính là cái "Hấp Tinh Pháp Bảo" đang sạc pin trong góc nhà.