Sau một ngày dài mệt mỏi với đống "linh chi rác" và việc cho thuê máy hút bụi xuyên lục địa, tiệm cơm nhà họ Trần chìm vào sự im lặng hiếm hoi. Ông Sơn đang say sưa ngáy pho pho trên sô pha, trong mơ chắc hẳn đang cùng Trường Phong chân nhân luận kiếm. Bà Hoa thì cặm cụi đếm lại xấp bạc vụn dưới ánh đèn dầu leo lét, thỉnh thoảng lại tạch tạch bấm máy tính Casio để quy đổi tỉ giá vàng hiện đại và linh thạch cổ đại.
Nhân ngồi bệt dưới sàn bếp, tay cầm miếng giẻ lau những vệt nhầy lạ lùng mà đám yêu thú "nguyên liệu" để lại. Cậu mệt đến mức cảm thấy không khí Hà Nội hôm nay dường như hơi thiếu... oxy, hay là do cậu đã bắt đầu quen với cái thứ không khí ngọt lịm đến nhức phổi ở bên kia cửa sau?
"Này, thằng nhóc. Lau chỗ kia kĩ vào, nhớt con sên lân tinh đó mà để khô là nó ăn mòn thủng cả inox đấy."
Một giọng nói trầm đục, khàn khàn và có chút sang chảnh vang lên ngay sát tai Nhân. Cậu giật bắn mình, cái giẻ lau bay thẳng lên trần nhà. Nhân nhìn quanh, bếp không có ai ngoài cậu và... con Quýt. Con mèo mướp béo mầm đang ngồi chễm chệ trên bao gạo xịn nhất quán, cái đuôi ngoe nguẩy nhịp nhàng, đôi mắt hổ phách nhìn Nhân đầy vẻ khinh bỉ.
"Quýt... mày vừa nói đấy à?" Nhân lắp bắp, tay vớ lấy cái muôi múc canh để tự vệ.
Con mèo thở dài một tiếng rành rọt như người lớn. Nó thong thả nhảy xuống sàn, bước đi uyển chuyển đến trước mặt Nhân, rồi... ngồi xổm dậy bằng hai chân sau.
"Cất cái thứ đồ chơi kim loại đó đi. Nếu ta muốn hại nhà ngươi, ta đã biến cả cái ngõ 404 này thành bãi rác vũ trụ từ lúc các ngươi dại dột mở cái cửa đó ra rồi." Quýt liếm nhẹ cái mu bàn tay, rồi nhìn Nhân. "Ta nói được tiếng người là nhờ cái đống linh khí hỗn tạp mà mẹ ngươi hút vào cái ống nhựa Deerma chiều nay đấy. Nó làm rách một lỗ hổng trong phong ấn thanh quản của ta."
Nhân ngồi đờ đẫn. Cậu đã chấp nhận việc có cửa thông sang thế giới tu tiên, chấp nhận việc Ma đầu nghiện nước mắm, nhưng con mèo nhà mình biết nói chuyện thì quả thực là một cú sốc văn hóa nặng nề.
"Mày... mày thực chất là cái gì?"
"Ta là người hướng dẫn. Hoặc là cai ngục. Tùy vào cách ngươi thể hiện," Quýt gừ gừ trong cổ họng. "Nghe cho kĩ đây, Trần Thành Nhân. Cái cửa sau nhà ngươi không phải tự nhiên mà mở. Nó là điểm yếu của sự cân bằng. Các ngươi đang làm những việc cực kỳ nguy hiểm: mang đồ vật hiện đại sang bên kia để làm loạn linh đạo, và mang nguyên liệu thần thánh sang bên này để... kho tàu."
Nhân bắt đầu thấy sợ: "Thế... thế bọn tao phải đóng cửa à?"
"Đóng làm sao được mà đóng? Giờ mà đóng, cái gã Hắc Huyết giáo chủ kia sẽ phá nát bức tường rêu phong này để tìm công thức nước mắm mất," Quýt lại nhảy lên kệ bát, lấy chân khều một hộp cá ngừ đóng hộp. "Quy tắc rất đơn giản: Ngươi muốn giữ mạng và giữ cái quán này, thì phải nghe ta. Thế giới bên kia không mộng mơ như bố ngươi tưởng đâu. Nó là một lũ thực dụng đội lốt thần tiên."
Quýt dùng móng sắc rạch một đường gọn lẹ trên nắp hộp cá, vừa ăn vừa giảng giải bằng cái giọng ngọng nghịu nhưng uy nghiêm:
"Thứ nhất, tuyệt đối không được cho kẻ nào mang 'Pháp bảo' chạy bằng pin sang đó quá lâu. Khi pin hết điện, chúng sẽ tưởng đó là 'Thần khí hóa đạo', sẽ có đại loạn. Thứ hai, cái máy hút bụi của mẹ ngươi... ngày mai phải thu hồi ngay. Nó đang hút cả linh căn của rừng trúc, vài ngày nữa là cây cối bên đó chết héo hết, lúc đó tông môn sẽ sang đây tính sổ."
Nhân gật đầu lia lịa, tay cầm bút ghi chép vào quyển sổ tay đầu bếp. "Còn gì nữa không đại ca Quýt?"
"Gọi là Quýt tiên nhân," Con mèo hất hàm. "Và điều quan trọng nhất: Hãy cẩn thận với cái đống linh chi ngươi vứt ra đầu ngõ. Ngươi tưởng nó là rác, nhưng ở thế giới này, nó đang tỏa ra một loại mùi hương thu hút những thứ... không thuộc về loài người."
Đúng lúc đó, từ phía cửa trước tiệm cơm, có tiếng cào nhẹ vào cánh cửa sắt. Xoẹt... xoẹt... Tiếng động không giống người gõ cửa, mà giống như những móng vuốt kim loại đang cố tìm khe hở.
Quýt dựng đứng tai, mắt loé sáng xanh rực trong bóng tối. "Nói tào tháo, tào tháo đến. Có kẻ ở thế giới thực đã đánh hơi thấy mùi 'Tiên'. Nhân, cầm lấy cái bật lửa lò khò của ngươi đi. Đã đến lúc dùng đến 'Hỏa Diệm Thần Khí' để bảo vệ nồi nước dùng rồi."
Nhân run rẩy cầm cái bật lửa lò khò dùng để đốt lông chân giò, tim đập thình thịch. Cậu nhìn con mèo béo đang ra dáng một vị hộ pháp đại tài, rồi nhìn ra cánh cửa sắt đang rung lên bần bật.
Ở ngõ 404, cuộc chiến bảo vệ "bí mật gia đình" chính thức bước sang một giai đoạn mới, nơi mà đối thủ không còn là những vị khách cổ trang ngây ngô, mà là những kẻ tham lam của thế giới hiện thực đang thèm khát sự trường sinh.
"Quýt ơi," Nhân thào thào. "Nếu tao thắng, mai tao mua cho mày cả thùng Pate cá hồi."
"Hai thùng. Và không được cho thêm rau cà rốt," Quýt lạnh lùng đáp, rồi lao vút vào bóng tối.