MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cơm Kỳ BíChương 9: Khủng hoảng tài chính: Linh thạch thì không mua được rau muống

Tiệm Cơm Kỳ Bí

Chương 9: Khủng hoảng tài chính: Linh thạch thì không mua được rau muống

1,217 từ · ~7 phút đọc

Sau vụ "đụng độ" cân não với kẻ săn lùng linh dược ở đầu ngõ, tiệm cơm nhà họ Trần rơi vào một trạng thái kỳ quặc nhất kể từ khi khai trương: Giàu nứt đố đổ vách ở thế giới tu tiên, nhưng lại đứng bên bờ vực phá sản tại Con Hẻm 404.

Bà Hoa ngồi thẫn thờ trước chiếc máy tính Casio. Dưới chân bà là một cái xô nhựa chứa đầy "vàng ròng" – thực chất là đống bạc vụn, linh thạch sáng choang và ngọc bích mà các vị đại hiệp trả công thuê máy hút bụi ngày hôm trước. Tuy nhiên, khuôn mặt bà lại sầu não như thể vừa mất sổ gạo.

"Sơn ơi, Nhân ơi, chúng ta tiêu đời rồi!" Bà Hoa than vãn, tay cầm một thỏi bạc to bằng cái chén lên. "Tôi mang cái này ra chợ Mơ định mua mười cân gạo với mớ rau muống, bà bán hàng nhìn tôi như nhìn con điên. Bà ấy bảo: 'Chị Hoa này, chị trêu tôi à? Mang đồ hàng mã ra mua rau thì tôi lấy gì mà ăn?'. Đã thế, bà cô Liên tổ trưởng đi ngang qua còn lườm lườm, bảo nhà mình giàu xổi nên bắt đầu chơi đồ mỹ nghệ dỏm."

Ông Sơn đang ngồi ở bàn inox, tay cầm cái quạt tích điện "Định Phong Châu" để làm mát cái bụng mỡ, thở dài: "Thế giới này bạc bẽo thật. Đại Nhạn Môn người ta coi đây là bảo vật, vậy mà về Hà Nội chỉ là đống sắt vụn. Tôi định gạ ông thợ sửa xe đầu ngõ đổi thỏi bạc lấy cái lốp xe cũ mà ông ấy suýt nữa báo công an vì tội tiêu thụ đồ gian."

Nhân bước ra từ bếp, mồ hôi nhễ nhại, tay cầm một tờ hóa đơn tiền điện đỏ chót. "Mẹ ơi, tháng này nhà mình dùng máy hút bụi công suất lớn nhiều quá, tiền điện tăng vọt lên gần ba triệu. Rồi còn tiền nước, tiền gas nướng sườn... Con vừa kiểm tra lại hũ tiền lẻ bán cơm cho mấy anh sinh viên, chỉ còn đủ mua đúng một vỉ trứng."

Đây chính là bi kịch của sự giao thoa liên giới. Ở Đại Nhạn Môn, gia đình Nhân là những "đại phú hào" sở hữu thần khí và linh thực. Nhưng ở thế giới thực, họ chỉ là một gia đình bán cơm sườn bình dân đang nợ tiền điện và bị hàng xóm nghi ngờ là "đoàn phim đóng lậu".

"Mẹ ơi, hay là mình bán đống ngọc này cho tiệm vàng?" Bé Chanh gợi ý trong khi tay vẫn lướt TikTok xem video mình vừa đăng.

"Không được!" Con mèo Quýt bất thình lình lên tiếng từ trên nóc tủ lạnh. Nó nhảy xuống, đáp nhẹ nhàng lên bàn inox, đuôi gạt qua gạt lại. "Linh thạch và Huyết Ngọc ở thế giới này có chứa năng lượng lạ. Ngươi mang ra tiệm vàng, máy đo quang phổ sẽ nhảy loạn lên, lúc đó viện nghiên cứu khoa học mà ập đến thì cái ngõ này bay màu trong một nốt nhạc."

Bà Hoa đập bàn: "Thế chả lẽ ngồi nhìn đống bạc này để chết đói à? Rau muống thì không mua được bằng linh thạch, mà cơm tấm thì không thể thiếu mỡ hành!"

Nhân ngồi xuống, xoa xoa thái dương. Cái thực tế phũ phàng của cơm áo gạo tiền đang bóp nghẹt cái mộng mơ của tu tiên giới. Cậu bỗng nhớ đến đống "rác" linh chi mà cậu vừa nhổ ngoài cửa sau.

"Đợi đã... Quýt ơi, mày bảo linh thạch không tiêu được ở đây, nhưng nếu tao dùng nguyên liệu bên kia để nấu món ăn bên này thì sao?"

Quýt liếm lông: "Nấu thì được, nhưng ngươi định giải thích thế nào về việc nấm linh chi ngàn năm mọc đầy trong bát canh đậu phụ giá mười nghìn đồng?"

Nhân bật dậy, mắt sáng rực: "Con có cách! Mẹ, từ mai mình đổi thực đơn. Thay vì cơm sườn bình dân cho sinh viên, mình sẽ bán 'Cơm Tấm Thực Dưỡng Cao Cấp'. Mình sẽ quảng cáo là dùng nguyên liệu organic, thảo dược tự nhiên từ vùng núi cao... rất cao. Mình bán giá gấp năm lần!"

Bà Hoa nghe đến "giá gấp năm lần" thì mắt sáng hơn cả linh thạch: "Nhưng lấy đâu ra khách chịu chi ở cái ngõ sâu hun hút này?"

"Chanh!" Nhân quay sang em gái. "Em dùng cái kênh TikTok đang hot của em đi. Đừng quay cảnh tu tiên nữa, hãy quay cảnh... review món ăn 'healthy và balance'. Bảo là quán nhà mình có công thức bí truyền, giúp đẹp da, giữ dáng, kéo dài tuổi thọ. Mấy chị em văn phòng nghiện cái này lắm!"

Chiến dịch giải cứu tài chính bắt đầu. Bé Chanh lập tức thay đổi phong cách livestream. Thay vì "Đi đổ rác ở Dị giới", cô chuyển thành: "Bí mật làn da tiên nữ: Ăn canh nấm linh chi tại tiệm cơm 404".

Sáng hôm sau, Nhân mang nấm linh chi ngàn năm (thứ mà cậu vừa nhổ như nhổ cỏ lợn buổi sáng) ra băm nhỏ, trộn với thịt băm để làm chả trứng. Cậu dùng cỏ linh lăng của Đại Nhạn Môn làm rau thơm trang trí. Mùi hương thanh khiết, nồng nàn lan tỏa khắp con hẻm, lấn át cả mùi khói bụi của Hà Nội.

Đến tầm trưa, một chiếc xe Mercedes bóng loáng bỗng lách vào cái ngõ chật hẹp. Một bà đại gia đeo kim cương đầy tay bước xuống, sắm nắm đi vào quán.

"Cô là chủ quán à? Tôi xem clip trên mạng, bảo ở đây có món canh thảo dược giúp trẻ ra mười tuổi đúng không? Cho tôi một suất... à không, mười suất mang về!"

Bà Hoa tỉnh bơ, bấm máy tính: "Dạ, suất đặc biệt hai trăm nghìn đồng một hộp ạ. Nhà em làm bằng tâm huyết, nguyên liệu khó tìm lắm, mỗi ngày chỉ có vài suất thôi."

Bà đại gia rút ngay một tờ hai trăm nghìn mới cứng, không thèm mặc cả một lời. Bà Hoa cầm tờ tiền, suýt nữa thì hôn lên đó vì sung sướng. Tiền thật! Tiền polymer xịn! Cuối cùng cũng có tiền mua rau muống rồi!

Nhìn cảnh tượng đó, con mèo Quýt khẽ lắc đầu: "Đúng là con người. Tiên nhân thèm khát công nghệ của các ngươi, còn các ngươi lại dùng thần dược của họ để kiếm tiền lẻ đi mua... rau muống. Sự cân bằng này đúng là oái oăm."

Đến cuối ngày, hũ tiền lẻ của tiệm cơm đã đầy ắp tiền polymer xanh đỏ. Khủng hoảng tài chính tạm thời qua đi, nhưng Nhân hiểu rằng, khi tiệm cơm trở nên nổi tiếng ở cả hai thế giới, những vị khách "đặc biệt" sẽ tìm đến ngày một nhiều hơn.

"Nhân ơi!" Tiếng ông Sơn hét lên từ cửa sau. "Có một vị đạo sĩ già bảo muốn đổi một bộ bí kíp khinh công lấy một thùng mì Hảo Hảo chua cay! Cho đổi không con?"

Nhân nhìn mẹ, bà Hoa đang say sưa đếm tiền, bèn tặc lưỡi: "Bảo lão ấy đợi tí, để con ra quán tạp hóa đầu ngõ mua mì đã!"