Tiệm "Cơm Hết Chỗ" hôm nay đông đúc một cách bất thường. Nhưng cái sự đông đúc này không đến từ những khách hàng văn phòng hay sinh viên thường nhật, mà là từ một nhóm khách mặc trường bào, đeo kiếm, đứng vây kín cả lối vào cửa sau. Bầu không khí căng thẳng đến mức ngay cả tiếng còi xe máy ngoài ngõ 404 cũng dường như nhỏ hẳn lại.
Nguyên nhân của sự việc bắt đầu từ một vị tán tu tên là Thiết Ngưu. Sau khi đánh chén sạch sành sanh ba đĩa cơm sườn nướng mật ong rừng, gã đột nhiên đứng dậy, xoa cái bụng phẳng lì, rồi tuyên bố một câu xanh rờn:
"Tiểu nhị, hôm nay ta quên mang linh thạch. Cho ta ghi nợ, khi nào ta tu thành Kim Đan sẽ quay lại trả cả vốn lẫn lãi bằng một bình đan dược!"
Nhân đang lau bàn, nghe vậy thì đứng hình. Gã Thiết Ngưu này cao gần hai mét, bắp tay to như bắp đùi của Nhân, thanh đại đao gác bên cạnh bàn toả ra sát khí lạnh lẽo. Nhân liếc nhìn bố mình cầu cứu, nhưng ông Sơn lúc này đang mải mê gạ gẫm một vị tiểu tiên nữ dạy cho chiêu "Lăng Ba Di Bộ" để đi... dắt xe cho khách cho lẹ, chẳng hề để ý đến sự việc.
Tuy nhiên, người mà Thiết Ngưu không nên chọc vào nhất chính là bà Hoa.
"Cộp!"
Chiếc máy tính Casio được đặt mạnh xuống mặt bàn inox. Bà Hoa thong thả đứng dậy, tay trái cầm xấp hóa đơn, tay phải... đã thủ sẵn chiếc dép tổ ong thần thánh.
"Ghi nợ? Kim Đan?" Bà Hoa bước lại gần, ánh mắt sắc như dao cạo nhìn thẳng vào gã khổng lồ. "Lão kia, lão có biết từ lúc cái cửa này mở ra, nhà tôi phải tốn bao nhiêu tiền gas, tiền mắm, tiền tỏi để phục vụ các người không? Ở đây không có khái niệm Kim Đan Kim Kim gì hết. Chỉ có tiền tươi thóc thật. Không có tiền thì ở lại rửa bát!"
Thiết Ngưu cười khẩy, vỗ mạnh vào thanh đại đao: "Phu nhân, ta là người của Hắc Sát bang, xưa nay đi ăn chưa bao giờ phải trả tiền. Ngươi muốn ta rửa bát? Có tin ta chẻ cái tiệm này ra làm củi đốt không?"
Cả tiệm cơm im phắt. Các vị khách từ Đại Nhạn Môn đều nín thở. Hắc Huyết giáo chủ ngồi góc phòng đang mải mút kem cây Merit, thấy cảnh này thì lầm bầm: "Ngu rồi con ạ... Chọc vào ai không chọc, lại đi chọc vào Nóc Nhà của Trần gia."
Bà Hoa không nói không rằng, rút chiếc dép tổ ong ra. Động tác của bà nhanh đến mức không ai kịp nhìn thấy.
"Bốp!"
Một âm thanh giòn giã vang lên. Chiếc dép trúng ngay giữa trán Thiết Ngưu. Gã đại hán cao hai mét, người đầy cơ bắp, thế mà lại bị một chiếc dép nhựa làm cho lảo đảo, ngã ngồi bệt xuống ghế. Điều kinh dị nhất là luồng hộ thể chân khí của gã hoàn toàn bị chiếc dép "xuyên thấu" như thể nó không tồn tại.
"Tiên hay Quỷ, ăn xong đều phải trả tiền!" Bà Hoa gằn giọng từng chữ. "Đây là quy tắc số một của nhà họ Trần. Ông Sơn! Mang cái bảng nội quy ra đây cho tôi!"
Ông Sơn lật đật chạy ra, vác theo một tấm bảng gỗ vốn là cánh cửa tủ cũ, trên đó Nhân đã dùng sơn đỏ viết chữ thư pháp to đùng:
NỘI QUY TIỆM CƠM HẾT CHỖ (Áp dụng cho mọi giới)
Ăn xong trả tiền ngay. Không nợ, không quỵt, không dùng bí kíp võ công thế chấp (trừ khi là hàng độc quyền).
Cấm đánh nhau trong quán. Vỡ một cái bát đền một thỏi bạc. Vỡ cái bàn inox đền một viên linh thạch.
Không được cưỡi yêu thú vào quán. Thú nuôi phải xích ở rừng trúc bên kia cửa.
Sau 9 giờ tối, ai chưa về thì tự túc chỗ ngủ trên vỉa hè, cấm bén mảng lên tầng 2.
Chủ quán luôn đúng. Nếu chủ quán sai, xem lại điều 1.
Thiết Ngưu lúc này mặt mũi sưng vù, nhìn chiếc dép tổ ong trong tay bà Hoa như nhìn một món Thượng Cổ Thần Khí có khả năng hủy diệt nguyên thần. Gã run rẩy rút trong túi ra một miếng ngọc bội xanh biếc, lắp bắp: "Dạ... dạ... đây là miếng ngọc của bang chủ tặng tôi... chắc đủ trả tiền ba đĩa cơm..."
Bà Hoa cầm miếng ngọc, soi lên ánh đèn, rồi hừ lạnh một tiếng: "Tạm được. Lần sau còn định ăn quỵt, tôi sẽ dùng chiếc dép này tiễn lão về thẳng cõi hư vô luôn, nghe chưa?"
"Dạ nghe! Dạ nghe!" Thiết Ngưu vắt chân lên cổ chạy biến qua cửa sau, ngay cả thanh đại đao cũng quên không cầm theo.
Nhân nhìn mẹ mình với ánh mắt ngưỡng mộ pha lẫn kinh hãi. Cậu quay sang con mèo Quýt đang nằm liếm láp trên kệ: "Này Quýt, sao cái dép của mẹ tao lại mạnh thế? Có phải mày phù phép vào đó không?"
Quýt lười biếng mở một con mắt: "Ta đâu có rảnh. Đó là sức mạnh của 'Thực Tế'. Ở trong lãnh địa của bà ấy, mọi thứ mộng mơ của tu tiên đều bị vô hiệu hóa. Bà ấy là người thực dụng nhất thế giới này, nên bà ấy có thể khắc chế mọi thứ ảo tưởng. Hiểu đơn giản là: Trong mắt mẹ ngươi, cái gã Kim Đan kia cũng chỉ là một thằng ăn quỵt không hơn không kém. Khi niềm tin vào 'Tiền' mạnh hơn niềm tin vào 'Pháp thuật', thì tiền sẽ thắng."
Nhân gật gù, cảm thấy triết lý này thật là... Hà Nội.
Đúng lúc đó, đồng hồ treo tường điểm 9 giờ tối.
"Hết giờ rồi! Đóng cửa! Ai ở đâu ở yên đó!" Nhân hét lớn.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ sau nhà kho đóng sầm lại. Bên trong quán lúc này còn kẹt lại một vị đạo sĩ trẻ tuổi của Thanh Sơn phái – người vì mải mê xem nốt tập phim Người Nhện trên điện thoại của Bé Chanh mà quên mất giờ giấc.
Vị đạo sĩ ngơ ngác nhìn cánh cửa đã biến thành bức tường gỗ bình thường: "Ơ... tiền bối... ta bị kẹt lại rồi sao? Ta phải làm gì bây giờ?"
Bà Hoa ném cho vị đạo sĩ một cái chăn mỏng và một chiếc gối ôm hình con tôm: "Lên sô pha mà nằm. Sáng mai 6 giờ cửa mở thì biến lẹ. À, tiền nghỉ qua đêm là mười nghìn đồng, cộng thêm tiền điện sạc cái 'vật truyền tin' kia nữa. Sáng mai tính gộp luôn vào tiền ăn sáng nhé!"
Vị đạo sĩ ôm con tôm bông, ngồi thu thình trên ghế sô pha, nhìn tivi đang chiếu chương trình Dự báo thời tiết. Lần đầu tiên trong đời tu hành, gã cảm thấy thế giới "không có linh khí" này hóa ra lại đáng sợ và... thực dụng một cách dễ thương đến thế.
Đêm đó, dưới ánh đèn đường leo lét của ngõ 404, tiệm cơm nhà họ Trần vẫn bình yên vô sự. Nhưng ở bên kia cánh cửa, danh tiếng về "Bà chủ dép tổ ong" và "Tiệm cơm công bằng nhất lục địa" đã bắt đầu trở thành một huyền thoại mới, khiến cả giới tu tiên phải vừa thèm thuồng vừa run rẩy mỗi khi nghĩ đến mùi vị của đĩa cơm tấm mỡ hành.
Phần 1 của cuộc hành trình kết thúc tại đây, mở ra một chương mới khi thực đơn liên giới bắt đầu được hình thành.