3,173 từ
Tòa nhà TechVibe Tower sừng sững giữa trung tâm quận 1 như một cột trụ khổng lồ bằng kính và thép, phản chiếu ánh nắng gay gắt của Sài Gòn vào những ngày đầu hạ. Đây là nơi hội tụ của những bộ óc ưu tú nhất trong ngành công nghệ, nhưng cũng là nơi mà nhịp sống được tính bằng từng mili giây của tốc độ đường truyền. Bên trong những lớp kính bóng loáng kia, hàng nghìn con người đang quay cuồng trong một guồng máy không bao giờ ngơi nghỉ. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch liên hồi, tiếng thông báo tin nhắn từ Slack và Jira vang lên dồn dập như tiếng trống trận, và cả những khuôn mặt phờ phạc vì thiếu ngủ, chỉ biết bám víu vào những ly cà phê đậm đặc để duy trì sự tỉnh táo qua những cơn "burnout" kéo dài từ dự án này sang dự án khác.
Diệp An, một nhân viên thiết kế đồ họa thuộc phòng Creative, vừa hoàn thành xong bản phác thảo thứ mười lăm cho giao diện một ứng dụng thanh toán trực tuyến. Anh khẽ vươn vai, nghe thấy tiếng xương sống mình kêu rắc một cái khô khốc. Đồng hồ trên góc màn hình máy tính vừa nhảy sang con số 12:00. Đối với hầu hết nhân viên ở đây, giờ trưa là lúc họ đổ xô ra những tiệm cơm văn phòng đông đúc, ngột ngạt mùi dầu mỡ, hoặc tệ hơn là vừa nhai vội mẩu bánh mì vừa nhìn chằm chằm vào màn hình để kịp tiến độ dự án. Nhưng Diệp An thì khác. Anh thuộc kiểu người mà đồng nghiệp hay trêu là "kẻ du hành từ thế kỷ trước" vì lối sống chậm rãi đến lạ lùng giữa lòng đô thị.
Anh lặng lẽ mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một chiếc túi giữ nhiệt bằng vải canvas màu be giản dị, có thêu một nhành cỏ nhỏ ở góc. Bên trong là một hộp cơm bằng gốm màu xanh nhạt, cầm nặng tay và mát lạnh. Diệp An không thích sự ồn ào của căn hầm cafeteria, nơi mùi thức ăn công nghiệp ám vào áo sơ mi và những câu chuyện phiếm về KPI luôn làm anh thấy nghẹt thở. Anh cần một khoảng lặng, một nơi mà "tần số" của mình không bị nhiễu bởi bất kỳ ai.
Nơi đó chính là tầng 13.
Trong thiết kế ban đầu của tòa nhà, tầng 13 có một khu vực ban công lộ thiên khá rộng, được bao quanh bởi những thanh nan gỗ kiến trúc và một vài chậu cây cảnh đã bắt đầu héo rũ vì thiếu bàn tay chăm sóc. Do lời đồn đại về con số 13 kém may mắn, khu vực này dần bị bỏ trống, chỉ còn là nơi chứa vài món đồ cũ của ban quản lý tòa nhà và lối thoát hiểm ít người qua lại. Diệp An đã tìm thấy nó trong một lần đi lạc khi tìm phòng họp và ngay lập tức biến nơi này thành "trạm sạc năng lượng" cá nhân của riêng mình.
Bước ra khỏi thang máy, cái nóng của buổi trưa lập tức ập vào mặt, nhưng ngay sau đó là một luồng gió len lỏi giữa các tòa nhà cao tầng mang theo chút vị hơi ẩm của dòng sông gần đó, xua đi cái oi nồng. Diệp An ngồi xuống chiếc ghế gỗ dài đã bạc màu, chậm rãi mở nắp hộp cơm. Mùi thơm dịu dàng của gạo tám xoan vừa chín tới lan tỏa trong không gian. Hôm nay, thực đơn của anh rất đơn giản nhưng tinh tế: cơm trắng dẻo, vài lát thịt lợn luộc mềm mại được xếp ngay ngắn, một ít đậu bắp chần xanh ngắt và một góc nhỏ dành cho dưa cải muối chua vàng ruộm mà anh tự tay làm từ cuối tuần.
"Cơm nhà nấu bao giờ cũng là chân ái. Chỉ cần nhìn thôi cũng thấy mình được giải thoát khỏi đống task rồi." – Diệp An khẽ lầm bầm, khóe môi hơi cong lên.
Anh cầm đôi đũa gỗ, chuẩn bị thưởng thức miếng đầu tiên thì cánh cửa thoát hiểm sau lưng bỗng bật mở với một tiếng "rầm" khô khốc. Diệp An giật mình, suýt chút nữa là đánh rơi miếng đậu bắp.
Một người đàn ông bước ra. Anh ta mặc áo sơ mi xanh navy đắt tiền, cà vạt đã bị nới lỏng xộc xệch, đôi lông mày nhíu lại đầy mệt mỏi. Diệp An nhận ra ngay lập tức – đó là Trình Duy, vị Phó tổng giám đốc điều hành (COO) khét tiếng của TechVibe. Trong công ty, Trình Duy được mệnh danh là "con quái vật của những con số", một người đàn ông 34 tuổi sở hữu vẻ ngoài sắc lạnh và phong cách làm việc tàn khốc, không khoan nhượng. Anh ta cao lớn, mang một khí chất áp đảo khiến người đối diện luôn cảm thấy mình đang bị thẩm định.
Trình Duy dường như không nhận ra sự hiện diện của Diệp An. Anh ta tiến về phía lan can, hít một hơi thật sâu rồi đưa tay lên xoa bóp vùng dạ dày dưới lớp áo sơ mi mỏng. Gương mặt anh ta tái nhợt dưới ánh nắng, đôi môi mím chặt như đang chịu đựng một cơn đau âm ỉ. Ánh mắt Trình Duy nhìn xa xăm ra phía chân trời thành phố, nhưng chẳng có vẻ gì là đang ngắm cảnh, mà giống như đang cố gắng thoát ly khỏi một áp lực khổng lồ vừa đè nặng trong phòng họp tầng 25.
Chắc lại đau dạ dày vì bỏ bữa hoặc uống quá nhiều espresso đây mà. Đúng là người giàu cũng khổ theo cách của họ. – Diệp An thầm nghĩ, định bụng sẽ thu dọn đồ đạc để lặng lẽ rời đi. Anh không muốn liên quan đến sếp lớn, nhất là khi mình đang chiếm dụng "vùng đất cấm" này để ăn trưa.
Nhưng đúng lúc đó, một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo mùi thơm từ hộp cơm của Diệp An xộc thẳng vào mũi Trình Duy. Đó là mùi thơm của nước mắm tỏi ớt pha khéo, vị chua thanh của dưa cải và hương vị thịt luộc ấm nồng mùi gừng.
Cái bụng của vị Phó tổng giám đốc bỗng phát ra một tiếng "ngon ngót" phản chủ giữa không gian tĩnh lặng.
Trình Duy sững người, anh ta quay phắt lại và nhìn thấy Diệp An đang cầm đôi đũa lơ lửng giữa chừng. Một sự im lặng gượng gạo bao trùm lấy góc ban công tầng 13. Diệp An lúng túng, chưa biết nên chào hỏi hay nên giả vờ như mình bị điếc, còn Trình Duy thì nhìn chằm chằm vào hộp cơm màu xanh nhạt kia như thể nó là một kỳ quan thế giới vừa hiện ra.
"Cậu là nhân viên phòng nào?" – Giọng Trình Duy khàn đặc, lộ rõ vẻ kiệt sức.
"Dạ, chào anh... tôi là Diệp An, thiết kế viên bên phòng Creative ạ." – Diệp An vội vàng đứng dậy, hơi cúi đầu. Anh thầm hy vọng sếp không hỏi tại sao anh lại ở đây giờ này.
Trình Duy nhìn hộp cơm, rồi nhìn Diệp An bằng một ánh mắt khó hiểu. Anh ta tiến lại gần thêm một bước, mũi khẽ động đậy theo bản năng. "Mùi gừng... Cậu luộc thịt với gừng sao?"
Diệp An hơi ngạc nhiên trước sự quan sát này. "Vâng, luộc với chút gừng và hành tím nướng sẽ khử được mùi và làm thịt thơm hơn. Anh... trông anh có vẻ không được khỏe. Anh đã dùng bữa trưa chưa?"
Câu hỏi này vừa thốt ra, Diệp An đã thấy mình thật "bao đồng". Nhưng nhìn khuôn mặt xanh xao của Trình Duy, lòng trắc ẩn của một người yêu bếp lại trỗi dậy. Trình Duy im lặng một lát, rồi khàn giọng đáp:
"Từ sáng đến giờ tôi chỉ uống ba ly cà phê đen. Thư ký mang đồ ăn nhanh vào nhưng nhìn đống dầu mỡ đó là tôi thấy buồn nôn. Cậu... cậu có thừa đôi đũa nào không?"
Diệp An ngớ người. Đây là vị Phó tổng của họ sao? Một người đàn ông nắm trong tay quyền sinh quyền sát của hàng trăm dự án, giờ đây đang đứng ở một góc ban công hoang vắng để hỏi mượn đũa ăn cơm hộp của nhân viên cấp dưới?
"À, dạ, tôi có bộ đũa thìa dự phòng đây ạ. Tôi thường mang theo để đề phòng." – Diệp An lúng túng mở túi canvas, đưa cho Trình Duy bộ đồ ăn bằng gỗ mun sạch sẽ. "Nếu anh không chê, anh có thể dùng chung với tôi. Chỉ là cơm thịt luộc bình thường thôi ạ."
Trình Duy không nói gì, ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh Diệp An. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, Diệp An có thể ngửi thấy mùi nước hoa trầm ấm mang hương gỗ đàn hương pha lẫn mùi thuốc lá nhạt của sếp – một mùi hương rất "đàn ông trưởng thành" nhưng lại đầy áp lực.
Trình Duy gắp một miếng thịt, chấm vào chén nước mắm nhỏ xíu mà Diệp An chuẩn bị. Khi miếng thịt chạm vào đầu lưỡi, sự mềm mại của thớ thịt được luộc đúng độ, hòa cùng vị cay nồng của tỏi ớt đã làm vị sếp tổng khẽ nhướng mày. Anh ta nhai chậm rãi, gương mặt dần giãn ra một cách kỳ lạ.
"Ngon." – Trình Duy thốt ra một từ duy nhất, nhưng nó chứa đựng sự chân thành hơn bất kỳ lời khen ngợi xã giao nào. "Cậu tự nấu thật sao? Đậu bắp này... sao nó lại giòn và không bị nhớt?"
Diệp An bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn khi thấy món ăn của mình được trân trọng. "Dạ, bí quyết là phải đợi nước thật sôi mới cho vào, thêm một chút muối và dầu ăn để giữ màu xanh. Sau khi vớt ra phải ngâm ngay vào nước đá lạnh ạ. Việc nấu ăn đối với tôi cũng giống như làm đồ họa, phải có sự tính toán về màu sắc và cấu trúc."
Trình Duy gật gù, anh ta ăn liên tục thêm vài miếng cơm với dưa cải. Cơn đau dạ dày dường như dịu xuống nhờ hơi ấm của thức ăn thực thụ. Hai người ngồi đó, dưới bóng râm của mái hiên tầng 13, chia sẻ một hộp cơm gốm nhỏ bé giữa thành phố hàng triệu dân.
"Tôi không hiểu nổi," – Trình Duy lên tiếng sau khi đã vơi đi cơn đói – "Tại sao mọi người ở cái tòa nhà này đều thích sống nhanh như vậy? Họ ăn nhanh, làm nhanh, yêu nhanh, rồi cuối cùng là 'hỏng hóc' cũng nhanh. Cậu có vẻ là một ngoại lệ hiếm hoi, Diệp An."
Diệp An mỉm cười, để lộ hai lúm đồng tiền nhạt. "Dạ, vì tôi lười chạy đua lắm anh. Tôi quan niệm rằng mỗi ngày mình chỉ có 60 phút nghỉ trưa, nếu không tận hưởng nó cho ra hồn thì coi như mình đã mất đi một phần sự sống. Tôi gọi đây là 'dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày'."
Trình Duy bật cười, một nụ cười hiếm hoi làm tan chảy vẻ băng giá thường ngày trên khuôn mặt anh ta. "Dự án nghỉ hưu 1 giờ... Khái niệm này thực sự rất thú vị. Cậu không sợ bị tụt hậu sao?"
"Tụt hậu về doanh số thì có thể, nhưng về cảm xúc thì tôi giàu có lắm ạ." – Diệp An hóm hỉnh đáp.
Trình Duy đứng dậy, phủi nhẹ nếp nhăn trên bộ vest đắt tiền. Anh ta trả lại đôi đũa cho Diệp An, đôi mắt nhìn sâu vào mắt cậu thanh niên đối diện. "Cảm ơn vì bữa trưa, Diệp An. Nó quý giá hơn nhiều so với những bữa tiệc ngoại giao mà tôi thường tham dự. Cậu làm tôi nhớ ra là mình cũng cần phải... sống lại một chút."
"Dạ không có gì đâu ạ. Nếu anh thích, lần sau anh có thể lên đây... tôi thường nấu dư một chút." – Diệp An buột miệng nói, rồi ngay lập tức hối hận vì sợ sếp sẽ nghĩ anh đang lấy lòng.
Trình Duy không từ chối, cũng không đồng ý ngay lập tức. Anh ta chỉ khẽ gật đầu, quay lưng bước về phía cửa. Trước khi đẩy cửa bước vào trong, anh ta dừng lại, nói vọng lại: "Ngày mai tôi muốn ăn món gì đó có vị chua nhẹ. Nếu cậu không phiền."
Cánh cửa đóng lại, bỏ lại Diệp An đứng ngẩn ngơ. Anh nhìn hộp cơm đã vơi sạch, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Phó tổng giám đốc Trình Duy vừa mới "đặt hàng" bữa trưa của anh sao?
Diệp An quay lại bàn làm việc ở tầng 5, tâm trí vẫn còn lơ lửng trên tầng 13. Anh mở phần mềm Photoshop lên, bắt đầu đổ màu cho một banner quảng cáo, nhưng đôi mắt cứ thỉnh thoảng lại nhìn vào chiếc túi canvas trống rỗng dưới chân. Anh tự hỏi, liệu ngày mai Trình Duy có thực sự quay lại không? Một vị sếp tổng bận rộn như thế, có lẽ chỉ là một phút hứng chí nhất thời vì quá đói mà thôi.
"Này An, trưa nay ông đi đâu mà gọi mãi không được thế? Cả hội đi ăn buffet sushi mà ông bỏ lỡ phí quá." – Thành, cậu đồng nghiệp ngồi cạnh, vỗ vai Diệp An hỏi han.
Diệp An giật mình, vội vàng quay lại với màn hình. "À, tôi đi dạo quanh mấy tầng trên cho thoáng thôi. Ăn buffet buổi trưa nặng bụng lắm, tôi làm việc không nổi."
"Ông đúng là 'người rừng'. Mà này, nghe nói hôm nay 'Sát thủ' Trình Duy nổi trận lôi đình trong phòng họp ban điều hành đấy. Mấy trưởng phòng mảng kỹ thuật bị mắng cho vuốt mặt không kịp. Ai gặp anh ta cũng phải đi khẽ cười nhẹ, ông liệu hồn mà tránh mặt sếp tổng ra nhé." – Thành tặc lưỡi kể chuyện, gương mặt vẫn còn vẻ kinh hãi.
Diệp An khẽ mỉm cười. Nổi trận lôi đình sao? Hình ảnh một "sát thủ" quyền lực mắng nhiếc cấp dưới thật khó khớp với hình ảnh người đàn ông ngồi bệt bên cạnh anh, tỉ mẩn gắp từng miếng dưa cải muối chua lúc nãy. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài gai góc và lạnh lùng ấy là một cơ thể đang kiệt quệ và một tâm hồn cũng biết khao khát vị cơm nhà.
Càng về chiều, ánh nắng Sài Gòn càng trở nên dịu dàng hơn, len lỏi qua những kẽ lá bằng lăng bên dưới đường phố. Diệp An thu dọn đồ đạc, trong đầu đã bắt đầu lên kế hoạch cho thực đơn ngày mai. "Vị chua nhẹ" – yêu cầu của sếp tổng cứ lẩn quẩn trong trí nhớ.
Anh quyết định ghé qua một siêu thị thực phẩm sạch trên đường về. Anh đứng trước quầy thịt, cẩn thận lựa chọn những dẻ sườn non tươi ngon nhất, xương nhỏ thịt dày. Tiếp theo là cà chua chín mọng, một chút hành lá, và đặc biệt là không thể thiếu những quả sấu già mà anh đã cất công đặt mua từ ngoài Bắc gửi vào để dành trong ngăn đông. Sườn xào chua ngọt kiểu miền Bắc, thanh nhẹ, không quá đậm đặc dầu mỡ như kiểu trong Nam, chắc chắn sẽ phù hợp với cái dạ dày đang biểu tình của Trình Duy.
Tối hôm đó, trong căn bếp nhỏ ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp, Diệp An bắt tay vào sơ chế nguyên liệu. Tiếng dao chạm vào thớt lạch cạch đều đặn như một bản nhạc thiền. Anh cẩn thận chần sườn qua nước sôi với vài lát gừng để khử mùi, sau đó mới đem rim nhỏ lửa cho đến khi thịt mềm tan. Vị chua từ sấu hòa quyện với chút đường phèn thanh mát tạo nên một mùi hương quyến rũ lan tỏa khắp căn phòng.
Diệp An nếm thử một chút nước sốt, khẽ gật đầu hài lòng. Anh không biết từ lúc nào, việc chuẩn bị cơm trưa đã không còn là một thói quen cá nhân, mà trở thành một sứ mệnh nhỏ bé để xoa dịu một con người xa lạ.
Trong khi đó, tại căn hộ penthouse hạng sang ở quận 7, Trình Duy đang đứng bên cửa sổ kính sát đất nhìn xuống dòng xe cộ như những sợi chỉ sáng đan xen dưới chân tòa nhà. Trên bàn làm việc của anh vẫn là chồng hồ sơ dày đặc, nhưng kỳ lạ thay, cảm giác đau quặn ở dạ dày đã không còn hành hạ anh như mọi tối. Anh nhớ lại hương vị của miếng thịt luộc gừng hồi trưa. Đó không phải là hương vị của sự xa hoa, mà là hương vị của sự tử tế.
Trình Duy cầm điện thoại lên, định gọi thư ký để kiểm tra lịch họp ngày mai, nhưng rồi anh lại đặt xuống. Anh tự hỏi, cậu nhân viên thiết kế tên Diệp An đó liệu có thực sự nấu món gì đó "chua nhẹ" cho anh không? Một cảm giác háo hức lạ lùng – thứ mà Trình Duy tưởng mình đã đánh mất kể từ khi bước chân vào thương trường – bỗng nhiên trỗi dậy.
Anh nới lỏng nút áo sơ mi, lẩm nhẩm trong miệng cái tên: "Diệp An... Nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày sao?".
Ngày mai, tòa nhà TechVibe vẫn sẽ vận hành như một cỗ máy khổng lồ, những con số vẫn sẽ nhảy múa trên bảng điện tử, và những cuộc tranh đấu ngầm vẫn sẽ tiếp diễn. Nhưng ở tầng 13 bị lãng quên, sẽ có hai người cùng ngồi lại bên nhau, tìm kiếm một quãng lặng giữa bản giao hưởng ồn ào của đời sống công sở.
Diệp An nằm xuống giường, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ. Anh không hề biết rằng, hộp cơm màu xanh nhạt của mình đang bắt đầu viết nên chương đầu tiên của một câu chuyện tình yêu bình thản nhưng sâu sắc, nơi mà quyền lực lùi bước trước sự chân thành, và súng đạn hay drama đều không có chỗ đứng bên cạnh một bát canh chua ấm nóng.
Sáng mai, anh sẽ dậy sớm hơn 15 phút để chuẩn bị món tráng miệng. Có lẽ là một chút thạch rau câu nhãn nhục để giải nhiệt? Diệp An mỉm cười đi vào giấc ngủ, mang theo cả mùi hương thanh nhẹ của gừng và sấu.
Bản tình ca công sở, hóa ra lại bắt đầu từ một lần đau dạ dày bất chợt.