MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13Chương 2: Vị chua của sấu và những khoảng lặng trên cao

Tiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13

Chương 2: Vị chua của sấu và những khoảng lặng trên cao

2,619 từ

Sáng thứ Ba, bầu trời Sài Gòn không còn cái nắng gắt gỏng của ngày hôm trước mà thay vào đó là một lớp mây xám bạc bao phủ, báo hiệu một cơn mưa rào đầu mùa sắp sửa ghé thăm. Đối với đa số nhân viên tại TechVibe Tower, một buổi sáng âm u thế này thường đi kèm với cảm giác uể oải, lười biếng. Nhưng đối với Diệp An, anh đã thức dậy từ lúc 5 giờ rưỡi sáng, khi thành phố còn đang ngái ngủ trong màn sương mờ đục.

Căn bếp nhỏ của Diệp An bắt đầu rộn ràng những âm thanh của sự sống. Tiếng nước reo vui trong ấm đun, tiếng dao chạm nhẹ nhàng vào thớt gỗ mun, và cả mùi thơm nồng nàn của sườn non vừa được chần qua nước sôi cùng vài lát gừng tươi. Diệp An làm việc một cách tỉ mỉ, đôi tay anh lướt điêu luyện giữa những lọ gia vị. Anh cẩn thận dùng đường phèn thay cho đường cát trắng để món sườn có vị ngọt thanh tao, không bị gắt cổ. Những quả sấu già mà anh cất công đặt từ Hà Nội được lấy ra khỏi ngăn đá, lớp vỏ xanh thẫm bắt đầu tan giá, mang theo cái vị chua thanh đặc trưng của mùa hè phương Bắc.

"Hy vọng vị chua này sẽ giúp sếp lớn tỉnh táo hơn là mấy ly Espresso đắng ngắt kia." – Diệp An thầm nghĩ, môi khẽ nở một nụ cười hiền lành.

Anh không chỉ chuẩn bị sườn xào chua ngọt. Nhớ đến khuôn mặt tái nhợt vì đau dạ dày của Trình Duy hôm qua, Diệp An quyết định nấu thêm một bát canh rau ngót nạc băm thật thanh đạm. Rau ngót được anh tuốt từng lá nhỏ, vò sơ để khi nấu nước canh có màu xanh mướt và vị ngọt đậm đà nhất. Cuối cùng, anh cẩn thận xếp tất cả vào hai hộp gốm: một hộp màu xanh nhạt quen thuộc của mình và một hộp màu trắng sứ trang nhã mà anh vừa mới mua thêm chiều qua.

12 giờ trưa, tòa nhà TechVibe Tower lại bắt đầu cuộc di cư thường nhật của những "xác sống công sở" hướng về phía các thang máy. Diệp An lặng lẽ xách túi canvas đi ngược dòng người, hướng về phía thang máy khu vực kỹ thuật để lên tầng 13. Anh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, một cảm giác hồi hộp khó tả xen lẫn chút lo lắng. Liệu Trình Duy có nhớ lời hẹn "vị chua nhẹ" hôm qua không? Hay đó chỉ là một lời nói đùa trong lúc đói bụng của vị sếp cao cao tại thượng?

Khi cánh cửa thoát hiểm tầng 13 mở ra, luồng gió mát rượi thổi thốc vào mặt Diệp An. Anh nhìn quanh, góc ban công vẫn vắng lặng, chỉ có tiếng lá của mấy chậu cây khô khốc xào xạc. Diệp An khẽ thở phào, nửa là nhẹ nhõm, nửa là một chút thất vọng nhỏ nhoi. Anh ngồi xuống vị trí cũ, chậm rãi lấy hai hộp cơm ra đặt lên chiếc ghế gỗ dài.

Năm phút, rồi mười phút trôi qua. Kim đồng hồ đã chỉ 12 giờ 15 phút. Diệp An nhìn xuống quảng trường bên dưới, dòng người trông nhỏ xíu như những con kiến đang hối hả ngược xuôi. Anh định mở hộp cơm của mình ra ăn trước thì bỗng nhiên, tiếng bước chân trầm ổn, nhịp nhàng vang lên từ phía sau cánh cửa sắt.

Trình Duy bước ra, vẫn là bộ vest đắt tiền ấy nhưng hôm nay anh không thắt cà vạt. Hai cúc áo sơ mi trên cùng mở rộng, để lộ xương quai xanh nam tính và vẻ ngoài có phần phóng khoáng hơn hôm qua. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ lãnh đạm vốn có, nhưng khi nhìn thấy Diệp An đang ngồi đợi cùng hai hộp cơm, ánh mắt Trình Duy bỗng chốc dịu lại một cách lạ kỳ.

"Cậu thực sự chuẩn bị phần cho tôi sao?" – Trình Duy lên tiếng, giọng anh trầm thấp hòa vào tiếng gió.

Diệp An đứng dậy, hơi lúng túng: "Dạ, anh đã 'đặt hàng' vị chua nhẹ mà. Tôi làm món sườn xào chua ngọt kiểu Bắc, dùng sấu để lấy vị chua. Anh ngồi xuống dùng thử xem có vừa miệng không."

Trình Duy ngồi xuống cạnh Diệp An. Anh nhìn hộp cơm trắng sứ trước mặt, nơi những dẻ sườn vàng óng ánh lớp nước sốt sền sệt, xen lẫn với những lát hành tây và ớt chuông màu sắc bắt mắt. Anh cầm đôi đũa gỗ mà Diệp An đưa cho, gắp một miếng sườn đưa lên miệng.

Cái vị chua thanh thoát của sấu ngay lập tức đánh thức vị giác của Trình Duy. Nó không gắt như giấm, không nồng như chanh, mà là một vị chua dịu dàng, len lỏi qua từng thớ thịt mềm mại đã thấm đẫm gia vị. Trình Duy nhai chậm rãi, cảm nhận sự cân bằng giữa ngọt, chua và mặn.

"Sấu sao? Lâu lắm rồi tôi mới được nếm lại vị này. Cậu là người Bắc à?" – Trình Duy hỏi, mắt vẫn không rời khỏi miếng sườn.

"Dạ không, tôi là người Sài Gòn chính gốc, nhưng mẹ tôi là người gốc Hà Nội. Bà đã dạy tôi cách dùng sấu để nêm nếm món ăn sao cho thanh nhã nhất." – Diệp An đáp, anh cũng bắt đầu mở phần cơm của mình ra.

Trình Duy húp một ngụm canh rau ngót. Vị ngọt tự nhiên của rau và thịt băm khiến anh khẽ thở phào một tiếng đầy thỏa mãn. Cảm giác nóng rát thường trực ở dạ dày dường như biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp vỗ về.

"Diệp An, cậu có biết tại sao tôi lại thích lên đây không?" – Trình Duy bỗng nhiên hỏi, ánh mắt anh nhìn ra những tòa nhà cao tầng phía xa đang mờ dần trong cơn mưa nhỏ bắt đầu nặng hạt.

Diệp An lắc đầu: "Dạ, tôi nghĩ có lẽ vì anh cũng cần một khoảng lặng như tôi?"

Trình Duy khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút tự giễu: "Ở dưới kia, trong căn phòng kính sang trọng ấy, mọi người nhìn tôi như một cỗ máy kiếm tiền. Thư ký Kim chăm sóc tôi rất tốt, nhưng cô ấy chỉ làm theo quy trình. Cô ấy đưa tôi thực đơn nhà hàng, nhắc tôi lịch họp, nhưng không ai hỏi tôi xem tôi thực sự muốn ăn gì. Họ chỉ quan tâm Trình Duy có đủ tỉnh táo để ký hợp đồng hay không."

Anh dừng lại một chút, gắp thêm một miếng sườn. "Hộp cơm này của cậu... nó có mùi vị của sự quan tâm thực sự. Không phải vì tôi là Phó tổng giám đốc, mà vì tôi là một người đang đau dạ dày. Cảm giác đó lạ lắm."

Diệp An im lặng lắng nghe. Anh cảm nhận được nỗi cô đơn ẩn sâu sau lớp vỏ bọc hào nhoáng của người đàn ông này. Trong cái thế giới công nghệ đầy rẫy những thuật toán và sự tối ưu hóa, con người ta đôi khi trở nên khô héo vì thiếu đi những tương tác chân thành nhất.

"Thực ra anh cũng là một 'user' (người dùng) thôi mà." – Diệp An hóm hỉnh nói bằng thuật ngữ ngành công nghệ. "Mà 'user' thì luôn cần một trải nghiệm tốt nhất (UX). Tôi chỉ đang thiết kế lại trải nghiệm bữa trưa cho anh thôi."

Trình Duy bật cười, tiếng cười lần này sảng khoái và tự nhiên hơn nhiều. "Cậu đúng là dân thiết kế đồ họa có khác, nói gì cũng kéo về chuyên môn được. Vậy 'Designer' Diệp An, chi phí cho dự án tái cấu trúc bữa trưa này là bao nhiêu?"

Diệp An nghiêng đầu suy nghĩ, rồi tinh nghịch đáp: "Chi phí là anh phải ăn hết bát canh rau ngót đó. Và... tuyệt đối không được xem điện thoại trong lúc ăn ở tầng 13 này. Ở đây, chúng ta chỉ có 'offline mode' thôi."

Trình Duy hơi ngớ người, rồi anh chậm rãi bỏ chiếc điện thoại đắt tiền vào túi quần, gật đầu: "Được, chấp nhận điều khoản dịch vụ của cậu."

Họ tiếp tục bữa ăn trong một sự im lặng dễ chịu. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên ban công tạo thành một bản nhạc nền êm ái. Diệp An chợt nhận ra, Trình Duy khi không bàn chuyện kinh doanh thì thực sự là một người đàn ông rất có chiều sâu. Anh kể cho Diệp An nghe về những ngày đầu khởi nghiệp đầy gian nan, về những đêm trắng ngồi trong phòng server lạnh lẽo chỉ để sửa một dòng code lỗi. Những câu chuyện ấy không hề mang tính chất khoe khoang, mà là sự sẻ chia chân thành giữa hai tâm hồn đang tìm kiếm sự đồng điệu.

"An này, cậu có bao giờ nghĩ đến việc thăng tiến không?" – Trình Duy hỏi khi hai người đã ăn xong và đang ngồi nhâm nhi tách trà lài nóng mà Diệp An mang theo trong bình giữ nhiệt.

Diệp An lắc đầu, ánh mắt anh trong trẻo: "Dạ không. Tôi thấy mình hiện tại rất ổn. Tôi yêu thiết kế, yêu những màu sắc và những đường nét. Nếu lên làm quản lý, tôi sẽ phải đối mặt với những báo cáo, những cuộc họp và cả những sự đấu đá mà tôi không hề thích. Tôi muốn giữ cho tâm hồn mình đủ sạch để vẽ được những điều đẹp đẽ."

Trình Duy nhìn Diệp An, trong mắt anh hiện lên một sự ngưỡng mộ thầm kín. "Cậu có một sự tự do mà tôi hằng ao ước. Tôi đã leo lên đến vị trí này, nhưng đôi khi tôi thấy mình bị giam cầm trong chính thành công của mình."

"Thì anh cứ 'log out' đi." – Diệp An cười. "Ít nhất là 60 phút mỗi trưa. Tầng 13 này chính là 'Incognito mode' (chế độ ẩn danh) của anh đó sếp."

Trình Duy nhấp một ngụm trà, vị đắng nhẹ rồi ngọt hậu của trà lài lan tỏa. Anh cảm thấy tâm trí mình chưa bao giờ thanh thản đến thế. Bỗng nhiên, chiếc đồng hồ Apple Watch trên tay anh rung lên liên hồi. Một tin nhắn khẩn cấp từ ban quản trị.

Trình Duy khẽ thở dài, vẻ mặt "quái vật số" lập tức quay trở lại. Anh đứng dậy, cài lại hai chiếc cúc áo sơ mi, lấy lại phong thái đĩnh đạc thường ngày. Nhưng trước khi bước vào bên trong, anh quay lại nhìn Diệp An, người đang lúm húm thu dọn hai hộp cơm gốm.

"Ngày mai... có món gì không quá chua không?" – Trình Duy hỏi, giọng nói mang theo một sự mong đợi kín đáo.

Diệp An ngước lên, đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết: "Ngày mai tôi định làm món đậu phụ tẩm hành và cá kho tộ kiểu miền Tây. Anh ăn được mắm chứ?"

Trình Duy gật đầu dứt khoát: "Được, miễn là cậu nấu."

Diệp An trở về chỗ ngồi ở tầng 5 với một tâm trạng cực kỳ tốt. Anh bắt đầu xử lý những yêu cầu sửa đổi banner từ phía khách hàng một cách nhanh chóng và đầy sáng tạo. Ngay cả những lời phàn nàn vô lý của trưởng phòng cũng không làm anh thấy khó chịu.

Tuy nhiên, sự yên bình của Diệp An không kéo dài lâu. Khoảng 3 giờ chiều, Thành – cậu bạn đồng nghiệp "camera chạy bằng cơm" của phòng Creative – bò sang bàn của Diệp An với khuôn mặt đầy vẻ bí hiểm.

"An ơi, tôi vừa nghe được một tin cực 'sốc' từ hội thư ký trên tầng 25." – Thành thì thầm, mắt dáo dác nhìn xung quanh.

Diệp An vẫn dán mắt vào màn hình: "Tin gì mà làm ông trông như thám tử Conan thế?"

"Thư ký Kim của sếp Trình Duy đang tá hỏa đi tìm sếp trưa nay đấy. Cô ấy bảo sếp bỏ dở cả phần ăn bít tết vàng trị giá mấy triệu đồng, rồi đột nhiên biến mất không dấu vết suốt một tiếng đồng hồ. Điện thoại thì không liên lạc được. Có người còn đồn sếp bị... bắt cóc hoặc đang bí mật hẹn hò với ai đó trong tòa nhà này."

Diệp An khựng lại, bàn tay cầm chuột hơi run. Anh cố giữ giọng bình thản nhất có thể: "Sếp lớn đi đâu mà chẳng được, chắc anh ta chỉ muốn tìm chỗ nào đó yên tĩnh để ngủ trưa thôi."

"Không đâu ông ạ!" – Thành càng hăng say. "Cô Kim bảo sếp lúc quay lại phòng làm việc trông khác lắm. Gương mặt tươi tỉnh, thậm chí còn... mỉm cười với nhân viên dọn vệ sinh. Chuyện này lạ lùng hơn cả việc mã nguồn của công ty bị hack nữa. Ông có thấy sếp trưa nay ở đâu không?"

Diệp An cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Anh vội vàng lắc đầu: "Tôi làm sao mà biết được lịch trình của sếp tổng chứ. Tôi chỉ ở góc của mình làm cho xong cái banner này thôi."

Thành bán tín bán nghi nhìn Diệp An một lúc rồi cũng bỏ qua, quay về bàn của mình để tiếp tục buôn chuyện với những người khác. Diệp An thở phào một cái thật dài. Anh không ngờ rằng việc chia sẻ hộp cơm lại có thể gây ra "sóng gió" lớn như vậy ở cái tập đoàn này.

Tối hôm đó, Diệp An ghé qua chợ sớm để mua cá lóc đồng và những miếng đậu phụ trắng ngần còn nóng hổi. Anh vừa làm món đậu phụ tẩm hành – một món ăn cực kỳ giản dị nhưng lại đòi hỏi sự khéo léo trong cách pha nước mắm và hành lá sao cho thơm mà không bị nồng. Mỗi khi thái hành, anh lại nhớ đến ánh mắt của Trình Duy lúc nãy khi nhìn ra màn mưa.

Có lẽ, Trình Duy không chỉ cần thức ăn cho cái dạ dày, mà anh ấy cần một hơi ấm để sưởi lại tâm hồn đã bị đóng băng bởi những con số và báo cáo. Và Diệp An, chàng trai thiết kế bé nhỏ, bỗng thấy mình giống như một người làm vườn thầm lặng, đang cố gắng cứu vãn một mầm xanh đang héo rũ giữa rừng bê tông cốt thép.

Đêm đó, Sài Gòn mưa tầm tã. Diệp An nằm trong phòng, nghe tiếng mưa đập vào cửa kính, trong lòng thầm mong ngày mai trời lại nắng. Anh mở cuốn sổ nhật ký nhỏ, viết vài dòng ngắn ngủi:

"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ hai. User đã chấp nhận trải nghiệm. Feedback: Có vẻ hài lòng với vị chua của sấu. UX đang cải thiện. Lưu ý: Cẩn thận với 'admin' Thư ký Kim."

Anh đóng sổ, mỉm cười đi vào giấc ngủ. Ở một phía khác của thành phố, Trình Duy cũng đang nhìn ra màn mưa, tay cầm một cuốn sách nhưng trí não lại đang lẩn quẩn với vị trà lài thanh khiết và hai lúm đồng tiền nhạt của người thanh niên ở tầng 13.

Hóa ra, hạnh phúc đôi khi không nằm ở những dự án triệu đô, mà nằm ở sự cân bằng hoàn hảo giữa vị chua của sấu và một bát canh rau ngót nồng ấm tình người.