2,125 từ
Sáng thứ Tư tại Sài Gòn thường bắt đầu bằng một nhịp điệu hối hả đến nghẹt thở. Những dòng xe máy đan xen như mắc cửi trên đường Lê Thánh Tôn, tiếng còi xe inh ỏi và mùi khói bụi đặc trưng của đô thị phương Nam dường như bị chặn lại hoàn toàn sau lớp cửa kính dày của TechVibe Tower. Bên trong, không gian mát lạnh của điều hòa trung tâm phả ra sự tĩnh lặng giả tạo, nơi những dòng code vẫn đang nhảy múa và những bản thiết kế đang bị soi xét dưới kính hiển vi của các cấp quản lý.
Diệp An bước vào văn phòng với một tâm trạng không được thư thái như hôm qua. Sáng nay, anh đã bị trưởng phòng triệu tập để mắng một trận vì bản thiết kế giao diện cho đối tác tài chính lớn bị đánh giá là "quá đơn giản, thiếu tính quyền lực". Đối với một người theo đuổi lối sống tối giản như Diệp An, việc nhồi nhét quá nhiều hiệu ứng vàng kim và những đường nét lắt léo vào một ứng dụng tài chính là điều không tưởng. Nhưng khách hàng là thượng đế, và trưởng phòng của anh là một vị sứ giả khắc nghiệt.
Tuy nhiên, khi chạm vào chiếc túi canvas giữ nhiệt đặt bên cạnh bàn làm việc, Diệp An lại cảm thấy một luồng năng lượng bình yên len lỏi. Sáng nay, anh đã nấu món cá lóc kho tộ kiểu miền Tây – món ăn mà cha anh vẫn thường nấu mỗi khi cả gia đình đoàn tụ. Miếng cá lóc đồng chắc thịt, được kho trong chiếc tộ đất nhỏ đến khi nước kho kẹo lại thành màu cánh gián, cay nồng vị tiêu và thơm mùi mỡ hành. Đi kèm là món đậu hũ tẩm hành lá – những miếng đậu trắng ngần được chiên vàng lớp vỏ, sau đó nhúng ngay vào chén nước mắm ngon pha nhiều hành lá thái nhỏ. Một món ăn đơn sơ đến mức cực đoan, nhưng lại là đỉnh cao của sự tinh tế trong việc kết hợp nhiệt độ và hương vị.
12 giờ kém 5 phút, Diệp An không đợi đến giờ nghỉ mà lặng lẽ thu dọn bảng vẽ, rời khỏi chỗ ngồi. Anh không muốn chạm mặt Thành hay bất kỳ ai trong phòng lúc này. Tâm hồn anh cần được chữa lành bằng một khoảng không gian rộng lớn và một người bạn "không bàn chuyện công việc".
Tầng 13 đón anh bằng một bầu trời xanh ngắt sau cơn mưa đêm qua. Những chậu cây khô héo mà Diệp An lén tưới nước vài ngày nay đã bắt đầu nhú ra những mầm xanh yếu ớt. Anh ngồi xuống, chậm rãi mở nắp tộ cá. Mùi thơm của mắm kho và tiêu sọ ngay lập tức lấp đầy không gian ban công, xua đi cái mùi khô khốc của bê tông.
"Hôm nay có vẻ như 'nhà thiết kế' của chúng ta đang gặp rắc rối?"
Giọng nói trầm thấp của Trình Duy vang lên ngay sát bên cạnh. Anh ta đã đứng đó từ lúc nào, không còn vẻ mệt mỏi như hai ngày trước, nhưng đôi mắt sắc sảo ấy vẫn dễ dàng nhận ra sự u ám trên gương mặt Diệp An.
"Dạ, sếp tổng đúng là có radar nhạy thật." – Diệp An gượng cười, tay vẫn thoăn thoắt xếp đũa thìa. "Chỉ là một chút vấn đề về gu thẩm mỹ giữa nhà thiết kế và khách hàng thôi ạ. Mời anh ngồi, hôm nay chúng ta có cá kho tộ và đậu hũ tẩm hành."
Trình Duy ngồi xuống, nhìn hộp cơm của Diệp An rồi nhìn sang hộp cơm của mình. Anh ta cầm một miếng đậu hũ, hơi ngạc nhiên khi thấy lớp hành lá xanh mướt vẫn còn giữ được độ tươi dù đã được nhúng vào nước mắm nóng.
"Đậu hũ tẩm hành... Món này nhìn đơn giản nhưng tôi đoán là phải ăn lúc vừa chế biến xong mới ngon nhất?" – Trình Duy nhận xét sau khi cắn một miếng. Vị béo của đậu hũ hòa cùng vị mặn ngọt của nước mắm và mùi thơm hăng nhẹ của hành lá khiến anh ta thích thú.
"Anh nói đúng ạ. Tôi đã phải dùng một chiếc hộp giữ nhiệt đặc biệt cho món này. Đậu hũ phải được chiên thật già lửa, sau đó 'tắm' trong nước mắm hành để lớp vỏ hơi dai lại nhưng bên trong vẫn mềm mịn như lụa. Nó giống như con người chúng ta vậy, bên ngoài có thể cứng cỏi để chịu đựng thế giới, nhưng bên trong vẫn phải giữ được sự mềm mại vốn có."
Trình Duy im lặng một hồi, gắp một miếng cá lóc kho tộ. Vị mặn mòi của mắm kho lan tỏa, kích thích mọi tế bào vị giác. Anh ta nhìn Diệp An, người đang cúi đầu ăn cơm một cách lặng lẽ.
"Nếu khách hàng nói bản thiết kế của cậu thiếu 'quyền lực', nghĩa là họ đang thiếu tự tin về chính thương hiệu của họ." – Trình Duy đột ngột bàn về công việc, phá vỡ quy tắc "Offline mode". "Họ muốn dùng sự phô trương để che lấp đi lỗ hổng trong sản phẩm. Diệp An, trong kinh doanh, đôi khi sự đơn giản chính là đỉnh cao của sự phức tạp."
Diệp An ngước lên, hơi ngạc nhiên: "Tôi không nghĩ sếp tổng cũng hiểu về tư duy thiết kế như vậy."
"Tôi không hiểu về thiết kế, nhưng tôi hiểu về tâm lý con người." – Trình Duy nhấp một ngụm trà lài. "Người thực sự mạnh mẽ không cần đeo quá nhiều trang sức vàng kim. Người thực sự giàu có không cần khoe khoang hóa đơn. Bản thiết kế của cậu, nếu tôi đoán không lầm, là tập trung vào trải nghiệm của người dùng hơn là sự hào nhoáng bên ngoài đúng không?"
"Dạ đúng ạ. Tôi muốn họ thao tác nhanh nhất, mượt nhất. Nhưng trưởng phòng bảo nhìn nó 'nghèo' quá." – Diệp An thở dài.
Trình Duy đặt đôi đũa xuống, ánh mắt anh ta trở nên lạnh lùng như khi ngồi trong phòng họp, nhưng giọng nói lại mang theo sự khích lệ: "Cậu cứ giữ nguyên bản phác thảo đó. Chiều nay tôi sẽ có một cuộc họp với bên đối tác tài chính đó. Tôi sẽ nói với họ rằng, TechVibe không bán những thứ 'vàng mã', chúng tôi bán giải pháp tối giản và hiệu quả. Nếu họ không thích, họ có thể tìm công ty khác."
Diệp An sững sờ: "Anh... anh định giúp tôi thật sao? Nhưng như thế có làm khó cho anh không?"
Trình Duy khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy quyền uy nhưng cũng rất ấm áp: "Cậu coi thường 'phí dịch vụ' của bữa cá kho tộ này quá đấy. Với lại, tôi cũng không muốn 'designer riêng' của mình vì buồn bã mà ngày mai nấu mặn quá đâu."
Họ lại cười, bầu không khí nặng nề ban sáng hoàn toàn biến mất. Diệp An cảm thấy món cá hôm nay ngon hơn hẳn mọi ngày. Có lẽ vì nó được gia giảm thêm một chút "gia vị" của sự thấu hiểu.
Tuy nhiên, cuộc trò chuyện của họ bỗng bị ngắt quãng bởi tiếng rung dồn dập của chiếc điện thoại mà Trình Duy vừa lấy ra từ túi quần. Anh ta nhíu mày nhìn màn hình. Là Thư ký Kim.
"Tôi nghe đây." – Trình Duy trả lời bằng giọng điệu công việc lạnh tanh.
"Sếp... sếp đang ở đâu vậy ạ? Đối tác bên ngân hàng V. đã đến sớm hơn dự kiến 30 phút. Tôi đã tìm sếp khắp nơi, cả phòng gym lẫn phòng ngủ trưa ở tầng 25 đều không có. Sếp... sếp không sao chứ ạ?" – Giọng cô Kim đầy vẻ lo lắng và nghi hoặc qua loa thoại.
Trình Duy nhìn sang Diệp An, người đang ra hiệu "suỵt" và chuẩn bị tư thế sẵn sàng bỏ chạy. Trình Duy khẽ nhếch mép, trả lời điềm tĩnh: "Tôi đang đi khảo sát thực tế một chút về văn hóa tòa nhà. 5 phút nữa tôi có mặt. Cô cứ đưa khách vào phòng chờ, mời loại trà Ô long tôi vừa mang về nhé."
Anh ta cúp máy, quay sang Diệp An: "Có vẻ như 'admin' của tôi bắt đầu đánh hơi được sự biến mất của tôi rồi. Cậu phải cẩn thận đấy, cô Kim có khứu giác còn nhạy hơn cả cảnh sát hình sự."
"Dạ, tôi biết mà. Chắc ngày mai tôi phải đổi sang ăn bánh mì cho bớt mùi mắm hành quá." – Diệp An hóm hỉnh đáp.
Trình Duy đứng dậy, chỉnh lại tay áo. "Không cần. Cứ nấu những gì cậu thích. Tầng 13 này là nơi ẩn danh của tôi, không ai được phép xâm phạm. Hẹn gặp lại cậu vào ngày mai. À, tôi muốn ăn món gì đó... giòn giòn một chút."
Buổi chiều hôm đó, một cơn "địa chấn" nhẹ đã xảy ra tại phòng Creative. Trưởng phòng của Diệp An nhận được một cuộc gọi trực tiếp từ văn phòng Phó tổng giám đốc. Không ai biết nội dung cuộc gọi là gì, nhưng sau đó, ông ta đã bước đến bàn của Diệp An với một thái độ hoàn toàn khác.
"An này... cái bản thiết kế giao diện tài chính sáng nay ấy mà... tôi xem kỹ lại rồi. Thực ra phong cách tối giản của em rất có tầm nhìn. Bên đối tác sau khi nghe giải thích cũng đã đổi ý, họ muốn đi theo hướng bền vững thay vì màu mè. Em cứ tiếp tục hoàn thiện nhé, không cần sửa sang màu vàng kim gì đâu."
Thành "camera chạy bằng cơm" lập tức có mặt: "Uầy An, ông có 'bùa hộ mệnh' à? Trưởng phòng xưa nay nổi tiếng độc đoán mà sao tự nhiên lại quay xe gắt thế?"
Diệp An chỉ mỉm cười, ngón tay tiếp tục di chuyển trên bảng vẽ. "Chắc là do món cá kho tộ của tôi hôm nay có quá nhiều tiêu, nên sếp thấy 'cay' quá mà đổi ý đấy."
Mặc dù nói đùa, nhưng trong lòng Diệp An dâng lên một cảm xúc khó tả. Anh nhìn lên trần nhà, như thể có thể xuyên qua lớp bê tông để thấy vị sếp tổng đang ngồi ở tầng 25. Sự giúp đỡ của Trình Duy không chỉ là cứu vãn một bản thiết kế, mà là cứu vãn niềm tin của Diệp An vào con đường mà anh đang chọn.
Tối hôm đó, Diệp An không đi siêu thị. Anh ghé qua một cửa hàng đặc sản miền Trung, tìm mua những túi bánh tráng đại lộc và những miếng da heo cháy tỏi thơm lừng. "Giòn giòn" – anh lẩm nhẩm yêu cầu của Trình Duy.
Bữa tối của anh hôm nay đơn giản chỉ là một bát mì gói, nhưng anh đã dành cả hai tiếng đồng hồ để nghiên cứu cách làm món cuốn bánh tráng thịt heo với lớp da giòn rụm và mắm nêm đậm đà. Anh cẩn thận dùng nhíp để gắp từng sợi hành non, chuẩn bị cho hộp cơm ngày mai.
Sài Gòn bắt đầu đổ mưa rào. Tiếng mưa gõ vào cửa sổ như những nốt nhạc không tên. Diệp An mở cuốn sổ nhỏ của mình ra, viết thêm một dòng:
"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ ba. User bắt đầu can thiệp vào 'hệ thống' để bảo vệ Designer. Cảm giác không tệ. UX không chỉ nằm ở hương vị, mà còn ở sự thấu hiểu. Lưu ý: Mắm nêm rất thơm, nhưng phải chuẩn bị thêm kẹo cao su cho sếp tổng."
Anh đóng sổ, mỉm cười nhìn vào bóng tối. Có vẻ như, tầng 13 không chỉ là nơi để ăn cơm, mà đang trở thành một căn cứ bí mật, nơi những mảnh ghép rời rạc của hai cuộc đời đang bắt đầu khớp lại với nhau một cách hoàn hảo. Một người cho đi hương vị, một người trả lại sự tự tin. Và giữa họ, là một tòa nhà TechVibe đang dần mất đi vẻ khô khan, thay vào đó là mùi hương dịu dàng của đậu hũ tẩm hành và cá kho tộ.
Nhưng Diệp An không hề biết rằng, ở tầng 25, Thư ký Kim đang ngồi trước màn hình camera giám sát hành lang tầng 13, đôi mắt cô nheo lại đầy nghi hoặc khi thấy một bóng dáng mảnh khảnh thường xuyên xuất hiện vào đúng 12 giờ trưa mỗi ngày.