MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13Chương 4: Bánh tráng cuốn, tiếng mưa rào và cuộc "đột kích" của Thư ký Kim

Tiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13

Chương 4: Bánh tráng cuốn, tiếng mưa rào và cuộc "đột kích" của Thư ký Kim

2,851 từ

Sài Gòn vào những ngày chuyển mùa thường mang một tâm trạng đỏ đảnh như một thiếu nữ mới lớn. Sáng sớm, nắng vẫn còn rải mật trên những tán bằng lăng tím ngắt dọc con đường dẫn đến TechVibe Tower, nhưng chỉ đến tầm gần trưa, những đám mây đen nặng trĩu từ phía sông Sài Gòn đã bắt đầu lững thững kéo về, bao phủ lấy những tòa cao ốc bằng một tấm màn xám xịt. Không khí trở nên hầm hập, thứ nhiệt độ oi nồng khiến con người ta chỉ muốn chui tọt vào phòng điều hòa và nhấm nháp một thứ gì đó thanh mát, giòn rụm để giải tỏa cái sự bí bách của những dòng code và những bản vẽ đồ họa khô khan.

Diệp An ngồi tại bàn làm việc, tay lướt trên bảng vẽ nhưng tâm trí đã bay bổng tận đâu đâu. Sáng nay anh dậy sớm hơn thường lệ để chuẩn bị một "thử thách" mới cho vị sếp tổng khó tính. Nhớ lời dặn "giòn giòn" của Trình Duy, Diệp An đã chọn món bánh tráng cuốn thịt heo hai đầu da – một đặc sản miền Trung nhưng được anh biến tấu theo phong cách cá nhân.

Để có được lớp da giòn rụm như yêu cầu, anh đã phải dùng mẹo nhỏ: xát muối và giấm lên lớp bì lợn, sau đó dùng kim đâm nhẹ rồi đem nướng sơ qua trước khi luộc chín tới. Kết quả là những lát thịt heo thái mỏng có hai đầu da giòn sần sật, phần mỡ trong veo và phần thịt nạc hồng hào, ngọt lịm. Đi kèm là sấp bánh tráng Đại Lộc dai ngon, một rổ rau sống đủ loại từ xà lách, tía tô đến húng lủi, và tất nhiên không thể thiếu linh hồn của món ăn: bát mắm nêm đậm đà được pha cùng dứa băm nhỏ, tỏi ớt cay nồng.

"Hy vọng mắm nêm không làm sếp tổng bị mất hình tượng trong cuộc họp chiều nay." – Diệp An thầm nghĩ, khẽ mỉm cười rồi vội vàng cất chiếc hộp gốm vào túi canvas khi thấy Thành "camera chạy bằng cơm" đang lân la tiến lại gần.

12 giờ 05 phút. Tầng 13.

Cơn mưa rào đầu mùa cuối cùng cũng ập xuống. Tiếng nước xối xả đập vào lớp kính cường lực và những thanh nan gỗ của ban công tạo nên một thứ âm thanh gầm gừ nhưng lại đầy sức sống. Diệp An chọn một góc ngồi khuất dưới mái hiên sâu nhất, nơi những tia nước mưa không thể chạm tới nhưng hơi ẩm mát lạnh vẫn lan tỏa dịu dàng.

Anh vừa mới bày biện xong sấp bánh tráng và đĩa thịt heo thì cánh cửa sắt thoát hiểm bật mở. Trình Duy bước ra, trông anh hôm nay có vẻ "bụi bặm" hơn thường lệ với chiếc áo sơ mi trắng xắn tay cao để lộ đôi cánh tay rắn chắc, đồng hồ Patek Philippe bạc tỉ được tháo ra cầm trên tay.

"Cậu chọn thời điểm thật khéo. Mưa thế này mà ngồi ăn đồ giòn thì đúng là đỉnh cao của UX (Trải nghiệm người dùng) đấy." – Trình Duy lên tiếng, giọng anh có vẻ sảng khoái hơn sau khi "giúp" Diệp An giải quyết vụ bản thiết kế vào chiều qua.

"Dạ, mời anh ngồi. Hôm nay menu hơi 'mạo hiểm' một chút vì có mắm nêm. Nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn kẹo bạc hà cho anh rồi." – Diệp An cười tươi, đưa cho Trình Duy một xấp bánh tráng đã được thấm nước sơ qua cho mềm.

Trình Duy nhìn đĩa thịt heo hai đầu da với vẻ ngạc nhiên: "Làm sao cậu có thể giữ cho lớp da này giòn được trong hộp kín suốt 4 tiếng đồng hồ?"

"Đó là bí mật của Designer đấy ạ." – Diệp An nháy mắt tinh nghịch. "Anh hãy thử cuốn một miếng với đầy đủ rau sống và dưa chuột nhé. Phải cuốn thật chặt tay thì vị ngon mới hòa quyện được."

Trình Duy bắt đầu thực hiện theo chỉ dẫn. Một vị sếp tổng vốn quen với dao nĩa sang trọng, nay lại lóng ngóng dùng tay cuốn bánh tráng. Miếng cuốn đầu tiên của anh ta trông hơi "vẹo vọ", nhưng khi chấm ngập vào bát mắm nêm dứa nồng nàn và đưa vào miệng, ánh mắt Trình Duy lập tức thay đổi. Tiếng "rắc rắc" của lớp da heo giòn tan vang lên giòn giã giữa tiếng mưa.

"Thật tuyệt vời... Vị chua của dứa, vị cay của ớt, cái dai của bánh tráng và cái giòn của thịt. Diệp An, cậu thực sự là một thiên tài về hương vị." – Trình Duy vừa nhai vừa gật đầu tâm đắc. "Ở nhà hàng người ta hay làm mắm nêm quá ngọt hoặc quá mặn, nhưng của cậu lại có vị thanh rất lạ."

"Dạ, tôi dùng đường thốt nốt thay cho đường cát, và mắm nêm phải là loại mắm cá cơm nguyên chất từ Phan Thiết gửi vào. Cái gì nguyên bản cũng tốt nhất mà anh."

Họ ngồi cạnh nhau, hai người đàn ông ở hai thế giới khác nhau, nay lại cùng dùng đôi bàn tay trần để tận hưởng một món ăn dân dã giữa lòng một đế chế công nghệ. Trình Duy bỗng nhiên trầm ngâm, anh nhìn những hạt mưa đang nhảy múa trên lan can.

"Cậu biết không, chiều qua sau khi tôi can thiệp vào vụ bản thiết kế của cậu, đối tác tài chính đó đã gọi điện cảm ơn tôi. Họ bảo rằng họ chưa từng thấy một Phó tổng giám đốc nào lại đi bảo vệ một nhân viên thiết kế nhỏ nhoi với những lý luận về sự tối giản sâu sắc đến vậy. Họ tưởng tôi và cậu có quan hệ họ hàng gì cơ đấy."

Diệp An khựng lại, tim đập chệch một nhịp: "Vậy anh trả lời họ thế nào?"

Trình Duy quay sang nhìn Diệp An, đôi mắt thâm trầm như chứa cả bầu trời mưa bên ngoài: "Tôi bảo họ rằng, cậu không phải là nhân viên bình thường, cậu là người nắm giữ chìa khóa của 'Project Silence' (Dự án Im lặng) – dự án quan trọng nhất của tôi hiện nay."

"Project Silence? Tôi đâu có nghe về dự án nào như thế ở công ty?" – Diệp An ngơ ngác.

Trình Duy khẽ cười, một nụ cười ấm áp khiến không gian xung quanh như bớt đi cái lạnh của mưa rào: "Đó là dự án nghỉ trưa 60 phút mỗi ngày trên tầng 13 này đấy. Một dự án mà chỉ có tôi và cậu biết."

Diệp An đỏ mặt, vội vàng cúi xuống gắp thêm một cuốn bánh tráng. Anh cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Câu nói của Trình Duy mang một hàm ý gì đó vượt xa hơn cả mối quan hệ sếp – nhân viên hay bạn ăn trưa thông thường.

Trong khi không khí trên tầng 13 đang ngập tràn hương vị mắm nêm và sự ấm áp của những lời tâm sự, thì ở tầng 25, một cơn bão khác đang âm thầm tích tụ.

Thư ký Kim – người phụ nữ mệnh danh là "Bộ não thứ hai" của Trình Duy – đang đứng trước màn hình giám sát của bộ phận an ninh. Cô diện bộ đồ công sở màu đen ôm sát, gương mặt trang điểm kỹ càng nhưng đôi lông mày lại đang cau lại một cách đầy nghi hoặc.

Đã bốn ngày liên tiếp, cứ đúng 12 giờ trưa, sếp Trình Duy lại biến mất khỏi tầm mắt của cô. Điện thoại để chế độ im lặng, GPS bị tắt. Đối với một người quản lý lịch trình chuyên nghiệp như Kim, đây là một lỗ hổng bảo mật nghiêm trọng. Hoặc tệ hơn, là một sự phản bội đối với sự tin tưởng mà cô dành cho sếp mình suốt 5 năm qua.

"Cậu xem lại đoạn băng từ thang máy khu B trưa nay cho tôi." – Kim lạnh lùng ra lệnh cho nhân viên an ninh.

"Dạ, đây ạ chị Kim. Sếp Trình Duy không dùng thang máy ưu tiên, mà anh ấy đi bộ qua lối thoát hiểm tầng 24."

"Lối thoát hiểm? Anh ta định đi đâu?" – Kim lẩm bẩm. Cô nhìn thấy trên màn hình, một bóng dáng cao lớn lách qua cánh cửa sắt nặng nề. Và kỳ lạ hơn, khoảng 5 phút trước đó, một cậu thanh niên dáng người thanh mảnh, đeo kính, xách một chiếc túi canvas màu be cũng đã đi lên hướng đó từ thang máy tầng 5.

"Tầng 13..." – Kim thốt lên. "Cái tầng bỏ hoang đó có gì mà khiến sếp phải trốn tránh tất cả mọi người?"

Kim không chần chừ thêm một giây nào. Cô sải bước về phía thang máy. Đôi giày cao gót 9 phân gõ xuống sàn đá cẩm thạch những tiếng "cộp cộp" đầy uy lực và quyết liệt. Cô phải tìm ra sự thật. Cô phải biết kẻ nào đã dám lôi kéo vị sếp tổng kỷ luật của cô vào những việc mờ ám này.

Trên tầng 13, bữa ăn đang đi đến hồi kết. Diệp An đang lấy từ trong túi ra một hộp nhỏ đựng thạch rau câu nhãn nhục hổ phách trong veo để tráng miệng.

"Món này giúp anh giải nhiệt và bớt đi vị nồng của mắm nêm..." – Diệp An chưa kịp dứt lời thì một âm thanh chói tai vang lên.

RẦM!

Cánh cửa thoát hiểm bị đẩy ra một cách thô bạo. Thư ký Kim bước ra, hơi thở có chút dồn dập vì vừa đi bộ một đoạn cầu thang, nhưng đôi mắt thì rực cháy một ngọn lửa của sự chất vấn. Cô đứng khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: Vị Phó tổng giám đốc quyền uy của TechVibe đang ngồi bệt trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay cầm miếng cuốn bánh tráng dở dang, miệng vẫn còn dính một chút nước sốt, bên cạnh là một cậu nhân viên quèn mà cô lờ mờ nhớ là ở phòng Creative.

Mùi mắm nêm nồng nàn sặc sụa trong không gian khiến Kim nhíu mày ghê tởm.

"Sếp! Anh đang làm cái gì ở đây thế này?" – Giọng Kim cao vút, đầy vẻ kinh ngạc và tức giận. "Cả ban điều hành đang chờ anh ở phòng họp tầng 25 để thảo luận về thương vụ với đối tác Singapore. Điện thoại của anh liên lạc không được, và anh lại ngồi đây... ăn cái thứ mùi kinh khủng này với một nhân viên thiết kế?"

Trình Duy không hề hoảng loạn. Anh chậm rãi đặt miếng bánh tráng xuống đĩa, dùng khăn giấy Diệp An đưa cho để lau tay một cách điềm tĩnh nhất có thể. Anh đứng dậy, lấy lại tư thế của một vị lãnh đạo cấp cao, nhưng ánh mắt nhìn Kim lại chứa đựng một sự không hài lòng sâu sắc.

"Cô Kim, tôi nhớ là mình đã dặn cô rằng 12 giờ đến 1 giờ trưa là thời gian cá nhân của tôi." – Giọng Trình Duy trầm xuống, mang theo một sức ép nghẹt thở.

"Nhưng sếp... đây là thời điểm nhạy cảm! Anh không thể biến mất như vậy được! Hơn nữa, anh nhìn xem anh đang ở đâu? Một nơi bẩn thỉu, đầy bụi bặm và... và cái người này là ai?" – Kim chỉ tay về phía Diệp An, người lúc này đang run rẩy thu dọn hộp cơm như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm việc xấu.

Trình Duy tiến lại gần Kim một bước, khoảng cách khiến cô thư ký phải lùi lại vì áp lực. "Người này là Diệp An. Và nơi này không hề bẩn thỉu. Đây là nơi duy nhất trong cái tòa nhà này giúp tôi thấy mình còn là một con người, chứ không phải một con robot thực hiện mệnh lệnh của cô và hội đồng quản trị."

"Sếp... tôi chỉ lo cho sức khỏe của anh..." – Kim hạ giọng, đôi mắt bắt đầu hoen đỏ.

"Sức khỏe của tôi tốt hơn bao giờ hết nhờ những bữa cơm này. Cô Kim, hãy quay lại phòng họp và bảo đối tác chờ tôi 10 phút. Và từ nay về sau, nếu cô còn dùng camera an ninh để theo dõi đời tư của tôi, cô biết hậu quả sẽ thế nào rồi đấy."

Kim cắn chặt môi, nhìn Diệp An bằng một ánh mắt sắc như dao cạo rồi quay ngoắt người rời đi. Tiếng giày cao gót xa dần, nhưng dư âm của nó vẫn để lại một sự căng thẳng tột độ.

Diệp An lúc này mới dám thở phào, nhưng mặt anh đã cắt không còn giọt máu. "Sếp... tôi xin lỗi. Có lẽ tôi không nên rủ anh lên đây. Tôi đã làm rắc rối cho anh rồi."

Trình Duy quay lại, đặt tay lên vai Diệp An. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi đến lạ lùng. "Đừng xin lỗi. Cậu không làm gì sai cả. Chính tôi phải xin lỗi cậu vì đã để sự ồn ào của thế giới dưới kia xâm phạm vào 'vùng xanh' của chúng ta."

"Nhưng cô Kim... cô ấy chắc chắn sẽ không để yên cho tôi đâu."

Trình Duy khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý: "Cậu quên rồi sao? Cậu là người nắm giữ 'Project Silence'. Không ai có quyền động vào cậu khi tôi chưa cho phép. Ngày mai... hãy nấu món gì đó thật cay nhé. Tôi muốn dùng vị cay để xua tan cái không khí khó chịu này."

Trình Duy bước đi, để lại Diệp An đứng một mình trong màn mưa đang dần ngớt. Anh nhìn xuống bát mắm nêm vẫn còn dang dở, lòng bỗng thấy lo lắng lạ thường. Sự chú ý của một người như Thư ký Kim không bao giờ là điềm lành.

Nhưng rồi, lời nói của Trình Duy: "Vùng xanh của chúng ta" cứ vang vọng mãi trong đầu anh. Một cảm giác ngọt ngào len lỏi qua nỗi sợ hãi. Diệp An thu dọn chiến trường, hít một hơi thật sâu mùi đất sau mưa.

Buổi chiều tại phòng Creative trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết đối với Diệp An. Anh cảm giác như hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn vào mình. Tin đồn lan đi nhanh như virus trong một hệ thống mạng yếu ớt.

"Này An, tôi thấy chị Kim thư ký sếp tổng vừa đi qua đây với vẻ mặt hầm hầm như muốn giết người đấy. Hình như chị ta có ghé qua bàn của trưởng phòng mình trao đổi gì đó về nhân sự." – Thành "camera" lại bắt đầu đưa tin.

Diệp An lặng lẽ đeo tai nghe, bật một bản nhạc không lời thật lớn để át đi những tiếng xì xào. Anh biết cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Thư ký Kim không phải hạng người dễ dàng bỏ qua. Cô ta là một chiến binh bảo vệ lợi ích của Trình Duy, và trong mắt cô ta, Diệp An chính là một "lỗi hệ thống" cần phải được xóa bỏ.

Tối hôm đó, Diệp An không nấu ăn ngay. Anh ngồi trước ban công căn hộ của mình, nhìn xuống dòng xe cộ. Anh lật mở cuốn sổ tay, viết những dòng run rẩy:

"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ tư. Hệ thống bị xâm nhập bởi 'Firewall' Thư ký Kim. Nguy cơ bị shutdown rất cao. Nhưng User vẫn kiên quyết duy trì kết nối. Cảm giác vừa sợ hãi vừa... hạnh phúc. Lưu ý: Ngày mai món cay. Có lẽ là lẩu Thái mini hoặc bún bò Huế thật nhiều sa tế?"

Diệp An hít một hơi thật sâu. Anh sẽ không bỏ cuộc. Nếu Trình Duy đã dũng cảm bảo vệ "vùng xanh" này, thì anh cũng phải dũng cảm để giữ lấy hơi ấm của gian bếp nhỏ giữa lòng TechVibe.

Anh đứng dậy, đi vào bếp. Tiếng dao chạm vào thớt lại vang lên, đều đặn và kiên định. Lần này, anh sẽ cho thật nhiều ớt sừng và sả băm. Anh muốn Trình Duy biết rằng, dù thế giới ngoài kia có sóng gió thế nào, hộp cơm màu xanh nhạt này vẫn luôn sẵn sàng là bến đỗ bình yên nhất dành cho anh.

Và ở tầng 25 của TechVibe, Trình Duy đang đứng trước cửa sổ, trong tay là một thỏi kẹo bạc hà mà Diệp An đã đưa cho lúc trưa. Anh bóc lớp giấy bạc, mùi bạc hà thanh mát lan tỏa. Anh khẽ nói thầm: "Cảm ơn cậu, Diệp An. Vì đã cho tôi thấy, quyền lực không phải là tất cả."

Cuộc đột kích của Kim có lẽ đã làm vỡ tan sự tĩnh lặng, nhưng nó lại vô tình gắn kết hai tâm hồn lại gần nhau hơn, chặt chẽ hơn bao giờ hết.