2,453 từ
Sáng thứ Năm, bầu không khí tại TechVibe Tower dường như cô đặc lại. Tin đồn về việc Thư ký Kim – người phụ nữ quyền lực bậc nhất tầng 25 – bất ngờ xuất hiện tại phòng Creative vào cuối giờ chiều hôm qua đã lan nhanh như một dòng code bị lỗi lan tỏa khắp hệ thống. Những ánh mắt tò mò, xét nét đổ dồn về phía góc làm việc của Diệp An nhiều hơn thường lệ. Người ta xì xào về việc một nhân viên thiết kế cấp thấp lại có thể liên quan đến "vùng cấm địa" của Phó tổng giám đốc.
Diệp An vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, nhưng đôi bàn tay đang di chuyển trên chuột máy tính lại có chút ẩm ướt vì mồ hôi. Anh cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang siết chặt lấy mình. Đúng 9 giờ sáng, trưởng phòng Creative – ông Hùng, một người vốn nổi tiếng là gió chiều nào che chiều nấy – bước đến bàn của anh với vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có.
"An này, dự án ứng dụng ngân hàng V. có chút thay đổi đột xuất. Bên phía văn phòng điều hành yêu cầu chúng ta phải rà soát lại toàn bộ hệ thống nhận diện thương hiệu trong vòng 24 giờ. Tôi đã xem qua lịch trình, và tôi quyết định giao toàn bộ phần việc này cho em. Từ giờ đến trưa mai, em không được rời khỏi bàn làm việc trừ khi đi vệ sinh. Bữa trưa em có thể gọi ship tại chỗ, công ty sẽ thanh toán."
Diệp An khựng lại, đôi mắt mở to nhìn vị trưởng phòng: "Nhưng thưa anh, công việc này thường cần một nhóm ít nhất ba người làm trong một tuần. Một mình em làm sao có thể..."
"Đây là chỉ thị trực tiếp từ cấp trên, tôi không có quyền bàn cãi." – Ông Hùng cắt ngang, không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp An. "Hơn nữa, tôi nghe nói em dạo này hay 'đi lạc' trong giờ nghỉ trưa. Coi như đây là cơ hội để em tập trung cao độ cho sự nghiệp. Cố gắng lên nhé."
Dứt lời, ông Hùng quay ngoắt đi, để lại Diệp An giữa những tiếng xì xào của đồng nghiệp. Thành "camera" huých vai anh, thì thầm: "Thôi xong rồi An ơi, ông đắc tội gì với 'Lệnh Bà' Kim à? Đây rõ ràng là đòn trừng phạt hành chính. Bà ấy muốn nhốt ông tại chỗ để sếp Duy không gặp được ông đấy."
Diệp An siết chặt nắm tay. Anh nhìn chiếc túi canvas đặt dưới chân, bên trong là hộp cơm mang vị cay nồng mà Trình Duy đã yêu cầu. Anh đã chuẩn bị món bún bò Huế tự nấu với lớp sa tế đỏ rực, cay xè lưỡi để "xua tan không khí khó chịu" cho sếp. Nhưng giờ đây, anh lại bị giam lỏng bởi một chồng hồ sơ điện tử khổng lồ.
12 giờ trưa. Tầng 13.
Gió lồng lộng thổi qua những thanh nan gỗ, nhưng góc ban công hôm nay vắng lặng đến lạ kỳ. Trình Duy bước ra khỏi cánh cửa sắt đúng giờ như một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ. Anh không mặc vest, chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng mở cúc cổ, tay cầm một chai nước khoáng. Nhưng trên chiếc ghế gỗ dài, không có hộp cơm màu xanh nhạt, cũng không có bóng dáng chàng trai có lúm đồng tiền nhạt đang chờ đợi.
Trình Duy đứng lặng người giữa ban công. Anh nhìn xuống quảng trường phía dưới, nơi những con người nhỏ xíu đang hối hả, rồi nhìn sang cánh cửa thoát hiểm vẫn đóng im lìm. Một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ lan tỏa trong lồng ngực anh – một cảm giác mà suốt mười năm lăn lộn trên thương trường, chưa một thương vụ thất bại nào có thể gây ra cho anh.
Anh rút điện thoại, định bấm số nhưng rồi lại thôi. Anh thừa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thư ký Kim đã hành động.
"Muốn dùng công việc để ngăn cản tôi sao? Kim, cô đã ở bên cạnh tôi quá lâu nhưng vẫn chưa hiểu tôi rồi." – Trình Duy lẩm bẩm, ánh mắt anh lóe lên một tia sắc lạnh.
Anh không quay về văn phòng ngay. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ, nơi vẫn còn vương chút mùi hương của món bánh tráng cuốn ngày hôm trước. Anh nhắm mắt lại, hít hà bầu không khí của tầng 13. Không có món ăn cay nồng như đã hẹn, nhưng anh lại cảm nhận được một vị cay khác – vị cay của sự phẫn nộ trước những rào cản vô lý mà những người xung quanh đang cố dựng lên để bao vây anh.
Tại phòng Creative, Diệp An đang quay cuồng trong đống Layer của Photoshop. Đầu anh đau nhức, nhưng anh không dám dừng lại. Anh biết rằng chỉ cần anh sơ hở một giây, Thư ký Kim sẽ có lý do chính đáng để sa thải anh hoặc điều chuyển anh đi một chi nhánh xa xôi nào đó.
Bỗng nhiên, một bóng đen cao lớn bao phủ lấy bàn làm việc của anh. Diệp An ngước lên, tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực. Trình Duy đang đứng đó, giữa căn phòng thiết kế lộn xộn, trước sự bàng hoàng của tất cả mọi người. Cả văn phòng bỗng chốc im bặt, chỉ còn tiếng quạt gió của những chiếc iMac chạy công suất lớn.
"Cậu chưa ăn trưa sao?" – Trình Duy hỏi bằng giọng thản nhiên, như thể anh đang hỏi một người bạn thân thiết thay vì một nhân viên cấp dưới.
Diệp An lắp bắp: "Dạ... tôi... tôi đang bận dự án gấp ạ. Trưởng phòng yêu cầu phải xong trong 24 giờ."
Trình Duy không nhìn Diệp An, mà quay sang nhìn ông Hùng đang run rẩy đứng gần đó. "Anh Hùng, tôi nhớ là TechVibe luôn ưu tiên sự sáng tạo và sức khỏe nhân viên. Ép một nhân sự làm khối lượng công việc của ba người trong vòng 24 giờ là quy định mới của phòng anh sao? Hay là chỉ thị của ai khác?"
Ông Hùng mồ hôi vã ra như tắm: "Dạ... dạ thưa sếp... là do dự án ngân hàng V. đang gấp..."
"Tôi vừa nói chuyện với CEO của ngân hàng V. cách đây 5 phút." – Trình Duy cắt lời, giọng anh lạnh băng như một lưỡi dao. "Ông ấy bảo họ không hề yêu cầu rà soát lại bộ nhận diện thương hiệu trong tuần này. Vậy, ai là người đã giả mạo yêu cầu của khách hàng để ép nhân viên làm thêm giờ?"
Sự im lặng bao trùm. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía văn phòng Thư ký Kim ở phía xa, nơi cô ta đang đứng quan sát qua lớp kính màu.
Trình Duy quay lại nhìn Diệp An, ánh mắt bỗng chốc dịu lại: "Cầm túi của cậu đi theo tôi. Đây là lệnh của Phó tổng giám đốc điều hành. Dự án này sẽ được tạm dừng để rà soát lại quy trình quản lý."
Diệp An ngơ ngác, nhưng anh nhanh chóng thu dọn hộp cơm và xách túi canvas đi theo bóng lưng vững chãi của Trình Duy. Khi họ bước ra khỏi phòng Creative, Thành "camera" không kìm được mà giơ ngón tay cái lên ủng hộ. Diệp An cảm thấy mình như một người tù vừa được đại xá, và người giải cứu anh lại chính là "vị vua" của vương quốc này.
Họ không quay lại tầng 13. Trình Duy dẫn Diệp An lên tầng thượng của tòa nhà – một khu vực còn cao hơn cả tầng 13, nơi chỉ dành cho những thiết bị kỹ thuật khổng lồ và một bãi đáp trực thăng. Gió ở đây mạnh đến mức gió có thể thổi bay những lo âu.
"Ở đây sẽ không có ai làm phiền chúng ta. Kim không có quyền truy cập vào khu vực này mà không có sự đồng ý của tôi." – Trình Duy nói, anh ngồi xuống một bệ xi măng lớn.
Diệp An run run mở hộp bún bò Huế. Màu đỏ của sa tế vẫn còn giữ được độ tươi, mùi mắm ruốc, sả và hành tím bốc lên ngào ngạt. "Tôi xin lỗi... đáng lẽ chúng ta phải ăn từ 1 giờ trước. Bún chắc đã hơi nở rồi."
Trình Duy cầm lấy bát bún, húp một ngụm nước dùng đậm đà. Vị cay xộc thẳng lên mũi khiến anh khẽ ho một tiếng, nhưng sau đó là một cảm giác sảng khoái đến tận cùng. "Không sao, vị cay này đúng là thứ tôi cần lúc này. Rất nồng, rất thật."
"Sếp... anh làm vậy sẽ khiến chị Kim và ban điều hành không hài lòng đâu. Anh đang phá vỡ những quy tắc của chính mình vì một nhân viên như tôi." – Diệp An lo lắng nhìn Trình Duy.
Trình Duy dừng đũa, anh nhìn sâu vào mắt Diệp An: "An, cậu có biết tại sao tôi lại leo lên vị trí này không? Không phải để làm nô lệ cho những quy tắc vô hồn đó. Tôi leo lên đây để có quyền bảo vệ những điều mà tôi cho là xứng đáng. Hộp cơm của cậu, khoảng lặng mà cậu tạo ra... đó là những thứ quý giá nhất mà tôi tìm thấy trong tòa nhà này suốt 5 năm qua. Nếu tôi không bảo vệ được cả bữa trưa của mình, thì tôi lãnh đạo hàng nghìn con người để làm gì?"
Diệp An cảm động đến mức sống mũi cay cay. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng sự hiện diện của mình lại có ý nghĩa lớn lao như thế đối với một người đàn ông dường như có tất cả mọi thứ trong tay.
"Ăn đi, đừng nhìn tôi nữa." – Trình Duy giục, miệng anh đỏ lên vì cay nhưng gương mặt lại tràn đầy sự thư giãn. "Ngày mai, tôi muốn ăn món gì đó thật thanh đạm để trung hòa lại vị cay này. Cậu nghĩ sao về món phở cuốn hoặc gỏi cuốn tôm thịt?"
"Dạ, vậy để tôi làm gỏi cuốn tôm thịt với nước chấm tương đậu phộng nhé. Món đó rất mát." – Diệp An mỉm cười, lúm đồng tiền lại hiện ra dưới ánh nắng chiều tà.
Họ ngồi đó, giữa tầng thượng lộng gió, ăn hai bát bún bò Huế đã nguội một nửa nhưng lòng lại ấm áp lạ thường. Dưới kia, TechVibe vẫn đang quay cuồng với những âm mưu và áp lực, nhưng ở trên cao này, chỉ có hai tâm hồn đang nương tựa vào nhau qua những sợi bún và miếng thịt bò mềm mại.
Tuy nhiên, cuộc chiến không kết thúc dễ dàng như vậy. Khi Diệp An trở về nhà vào buổi tối, anh nhận được một phong bì thư được gửi đến tận cửa căn hộ. Bên trong không có thư từ, chỉ có một tấm ảnh: ảnh chụp lén cảnh anh và Trình Duy đang ngồi trên tầng thượng chiều nay. Đằng sau tấm ảnh có viết một dòng chữ bằng bút mực đen sắc sảo: "Đừng tưởng có sếp bảo vệ là có thể một bước lên mây. Ở TechVibe, người biết quá nhiều và người quá nổi bật thường không có kết cục tốt đẹp. Hãy tự biết thân biết phận."
Bàn tay Diệp An run rẩy. Anh nhận ra đây không còn là những trò gây khó dễ trong công việc nữa. Thư ký Kim đang bắt đầu dùng đến những đe dọa mang tính cá nhân. Cô ta coi anh là một mầm mống nguy hiểm có thể làm lung lay sự nghiệp và hình ảnh hoàn hảo của Trình Duy.
Diệp An nhìn vào gương, thấy khuôn mặt mình phờ phạc vì thiếu ngủ và lo sợ. Anh tự hỏi, liệu mình có nên dừng lại? Liệu vị chua của sấu, vị mặn của cá kho hay vị cay của bún bò có đáng để anh phải đánh đổi bằng sự an toàn và công việc ổn định này không?
Nhưng rồi, anh nhớ đến ánh mắt của Trình Duy khi nói: "Cậu là người nắm giữ chìa khóa của Project Silence". Anh nhớ đến bàn tay vững chãi của anh ấy trên vai mình.
"Không, mình không thể bỏ mặc anh ấy một mình trong cái tòa nhà lạnh lẽo đó được." – Diệp An tự nhủ.
Anh đi vào bếp, bắt đầu rửa tôm và chuẩn bị luộc thịt cho món gỏi cuốn ngày mai. Anh chọn những con tôm sú to nhất, đỏ nhất, và những lá xà lách mơn mởn. Mỗi khi đặt một con tôm vào rổ, anh lại cảm thấy sự kiên định trong mình tăng thêm một chút.
Sài Gòn về đêm rực rỡ ánh đèn, nhưng trong căn bếp nhỏ của Diệp An, chỉ có mùi thơm dịu nhẹ của hành lá và tôm tươi. Anh đang chuẩn bị cho một cuộc phản kháng thầm lặng nhưng đầy hương vị.
Trước khi đi ngủ, Diệp An mở cuốn sổ nhỏ ra, trang viết hôm nay chỉ có vài dòng chữ nắn nót:
"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ năm. User đã trực tiếp nâng cấp quyền truy cập (Admin Access). Firewall đã bị đánh bại một lần nhưng đang tái cấu trúc để tấn công mạnh hơn (Spyware detected). Feedback: Vị cay giúp tăng cường sự gắn kết hệ thống. Ngày mai: Thanh đạm để chữa lành. Lưu ý: Phải kiên cường hơn, vì mình không chỉ nấu ăn, mình đang giữ gìn một linh hồn."
Anh tắt đèn, giấc ngủ đến mang theo hình ảnh một tầng thượng đầy gió và nụ cười hiếm hoi của người đàn ông mang tên Trình Duy. Ngày mai sẽ là một ngày đầy thử thách, nhưng với một hộp gỏi cuốn tôm thịt trong tay, Diệp An tin rằng mình có thể đối mặt với bất cứ điều gì.
Ở tầng 25, Trình Duy vẫn đang ngồi làm việc. Anh nhìn vào tấm ảnh tương tự do Kim gửi qua email với lời cảnh báo về "hình ảnh của ban lãnh đạo". Anh chậm rãi nhấn phím Delete, rồi soạn một tin nhắn ngắn gửi cho Diệp An: "Ngủ ngon nhé, người giữ chìa khóa. Mai tôi muốn thấy thật nhiều rau xanh."
Tiếng tin nhắn vang lên trong đêm tối, như một lời cam kết thầm lặng giữa hai con người đang cùng nhau chống lại cả một hệ thống khô cằn.