MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13Chương 6: Gỏi cuốn thanh tao và ván bài lật ngửa của "Lệnh Bà"

Tiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13

Chương 6: Gỏi cuốn thanh tao và ván bài lật ngửa của "Lệnh Bà"

2,178 từ

Sáng thứ Sáu, TechVibe Tower như một chiếc lò xo bị nén chặt đến cực hạn. Sau sự kiện Phó tổng giám đốc Trình Duy đích thân "giải cứu" một nhân viên thiết kế quèn khỏi phòng Creative vào chiều qua, bầu không khí trong tòa nhà không còn là những tiếng xì xào nhỏ nhẻ nữa, mà đã bùng phát thành một cơn sóng ngầm dữ dội. Những nhóm chat bí mật trên Telegram, Zalo của nhân viên hoạt động hết công suất. Người ta đồn đoán về một mối quan hệ "trên mức đồng nghiệp", kẻ thì cho rằng Diệp An nắm giữ bí mật gì đó của sếp tổng, người lại ác ý bảo đây là một chiêu trò đánh bóng tên tuổi của phe nhóm nào đó.

Diệp An bước vào văn phòng với một tâm thế hoàn toàn khác. Tấm ảnh đe dọa tối qua không làm anh gục ngã; ngược lại, nó khơi dậy trong anh một sự bướng bỉnh đầy bản năng. Anh hiểu rằng nếu mình lùi bước lúc này, không chỉ công việc của anh tiêu tan, mà khoảng lặng quý giá của Trình Duy cũng sẽ bị nghiền nát bởi những toan tính quyền lực.

Dưới chân anh, chiếc túi canvas hôm nay nhẹ nhàng hơn. Bên trong là một hộp gỏi cuốn tôm thịt được chuẩn bị cực kỳ công phu. Những con tôm sú đỏ âu được bóc vỏ, bỏ chỉ lưng, luộc cùng chút gừng để khử mùi. Thịt ba chỉ được thái lát mỏng tang, mỡ trong nạc hồng. Những lá xà lách mỡ mơn mởn, vài cọng hẹ xanh ngắt và sấp bánh tráng mỏng mịn. Đặc biệt nhất là chén nước chấm tương đậu phộng: vị béo bùi của tương xay, thơm nồng của tỏi phi, và chút cay nhẹ của ớt băm, tất cả tạo nên một sự trung hòa tuyệt đối cho vị cay nồng của bát bún bò ngày hôm trước.

Tuy nhiên, "Lệnh Bà" Kim – cách mà nhân viên bí mật gọi Thư ký Kim – không phải là người dễ dàng nhận thất bại. Ngồi trong văn phòng ngập tràn ánh sáng ở tầng 25, cô nhìn chằm chằm vào lịch trình điện tử trên màn hình. Đôi môi tô son đỏ thẫm mím chặt thành một đường thẳng sắc lẹm.

"Muốn dùng sự thanh đạm để chữa lành sao? Để tôi xem các người chữa lành thế nào khi cả tòa nhà này rung chuyển." – Kim lẩm bẩm.

9 giờ 30 phút sáng, một thông báo khẩn cấp được gửi đi từ Văn phòng Hội đồng Quản trị: "Triệu tập cuộc họp bất thường vào lúc 11 giờ 30 phút sáng nay để thảo luận về kế hoạch tái cấu trúc nhân sự và quy trình bảo mật thông tin nội bộ. Sự hiện diện của toàn bộ Ban điều hành là bắt buộc."

Thông báo này giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào kế hoạch của Diệp An và Trình Duy. 11 giờ 30 phút? Đó là thời điểm ngay trước giờ nghỉ trưa. Kim đã tính toán vô cùng chính xác: cô không dùng quyền hạn cá nhân để ngăn cản Trình Duy nữa, mà dùng danh nghĩa "Hội đồng Quản trị" – thứ quyền lực duy nhất có thể trói chân vị Phó tổng giám đốc này vào chiếc ghế da sang trọng trong phòng họp kín.

Tại phòng Creative, Diệp An nhìn thấy thông báo trên màn hình và tim anh thắt lại. Anh biết đây là đòn nhắm trực tiếp vào mình. Anh nhìn chiếc túi canvas, lòng dâng lên một nỗi buồn man mác. Có lẽ hôm nay, anh sẽ phải ăn gỏi cuốn một mình dưới làn gió của tầng thượng.

Nhưng điều Diệp An không ngờ tới là sự quyết liệt của Trình Duy.

Đúng 11 giờ 25 phút, khi các thành viên Hội đồng Quản trị đã bắt đầu ổn định chỗ ngồi trong phòng họp 2501 với những xấp tài liệu dày cộp, Trình Duy bước vào. Anh không ngồi xuống ghế chủ tọa như thường lệ, mà đứng ở đầu bàn, hai tay chống xuống mặt gỗ bóng loáng, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt đang tò mò.

"Thưa các chú, các bác và các đồng nghiệp," – Giọng Trình Duy vang lên, trầm ổn nhưng đầy uy lực. "Tôi đã nhận được thông báo về cuộc họp này. Tuy nhiên, theo quy chế của TechVibe, các cuộc họp bất thường cần được thông báo trước ít nhất 4 tiếng trừ trường hợp khẩn cấp về tài chính hoặc pháp lý. Việc tái cấu trúc nhân sự không nằm trong diện khẩn cấp."

Kim đứng bật dậy, gương mặt thoáng chút biến sắc nhưng vẫn cố giữ giọng chuyên nghiệp: "Sếp Duy, đây là chỉ thị từ Chủ tịch để đảm bảo sự ổn định của tòa nhà sau những sự việc không hay gần đây..."

"Sự việc không hay duy nhất gần đây," – Trình Duy cắt lời, ánh mắt anh xoáy thẳng vào Kim như muốn nhìn thấu tâm can cô ta – "là việc có người dùng camera an ninh để theo dõi đời tư của ban lãnh đạo và gửi thư đe dọa nhân viên. Tôi đã chuyển toàn bộ bằng chứng cho bộ phận Pháp chế và An ninh mạng vào sáng nay. Cuộc họp này, tôi đề nghị hoãn lại đến 2 giờ chiều. Giờ trưa của tôi là bất khả xâm phạm."

Dứt lời, trước sự ngỡ ngàng của toàn thể Hội đồng Quản trị, Trình Duy quay người bước thẳng ra khỏi phòng. Anh không đi thang máy, mà sải bước về phía cầu thang bộ dẫn lên tầng thượng.

Diệp An đang ngồi trên bệ xi măng tầng thượng, tay vân vê mép hộp cơm, đôi mắt nhìn xa xăm về phía chân trời Sài Gòn đang bắt đầu nắng gắt. Anh nghe thấy tiếng cửa sắt mở ra, và bóng dáng cao lớn của Trình Duy hiện ra dưới ánh nắng vàng ươm.

"Sếp? Chẳng phải anh có họp sao?" – Diệp An đứng bật dậy, kinh ngạc hỏi.

Trình Duy bước lại gần, anh tháo chiếc đồng hồ đặt sang một bên, ngồi xuống cạnh Diệp An một cách thoải mái nhất. "Họp hành gì tầm này. Tôi đã nói rồi, không ai được phép xâm phạm vào 'vùng xanh' của chúng ta. Kể cả là Hội đồng Quản trị."

Diệp An nhìn Trình Duy, trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ hòa lẫn với lo lắng. "Anh làm vậy... có quá mạo hiểm không? Chị Kim chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu."

"Kệ cô ta. Cô ta đã vượt quá giới hạn khi đe dọa cậu." – Trình Duy cầm lấy một cuốn gỏi cuốn, nhìn lớp tôm đỏ rực hiện rõ qua lớp bánh tráng mỏng tang. "Chà, nhìn đẹp như một tác phẩm nghệ thuật vậy. Màu xanh của hẹ, màu đỏ của tôm, màu trắng của thịt... Diệp An, cậu chắc chắn là Designer giỏi nhất mà tôi từng biết đấy."

Trình Duy chấm cuốn gỏi vào bát tương đậu phộng béo ngậy, đưa lên miệng. Vị thanh mát của rau sống hòa quyện với vị ngọt của tôm thịt, điểm xuyết bởi cái bùi của tương khiến anh khẽ nhắm mắt tận hưởng.

"Thật là dễ chịu... Cảm ơn cậu, An. Vị thanh đạm này làm tôi thấy nhẹ lòng hẳn."

Diệp An cũng bắt đầu ăn, nhưng tâm trí anh vẫn lẩn quẩn về việc Thư ký Kim. "Sếp này, thực ra chị Kim cũng chỉ muốn tốt cho anh thôi. Chị ấy sợ tôi làm ảnh hưởng đến hình ảnh của anh."

Trình Duy dừng lại, nhìn Diệp An bằng ánh mắt thâm trầm: "Hình ảnh mà cô ta muốn bảo vệ là một bức tượng đài vô cảm, một cái máy kiếm tiền không biết mệt mỏi. Nhưng tôi là con người, An ạ. Tôi cần hơi ấm, cần vị cơm nhà, cần một người có thể ngồi cùng tôi ở một góc bỏ hoang mà không hỏi về doanh thu hay thị phần. Kim không hiểu điều đó, hoặc cô ta cố tình không muốn hiểu vì nó nằm ngoài tầm kiểm soát của cô ta."

Gió trên tầng thượng thổi mạnh, làm bay mớ tóc mái của Diệp An. Trình Duy bất ngờ đưa tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc vướng trên gọng kính của cậu thanh niên. Cử chỉ ấy quá đỗi dịu dàng, quá đỗi tự nhiên đến mức Diệp An đứng hình, hơi thở dường như ngưng trệ.

"Đừng sợ." – Trình Duy nói, giọng anh thấp như tiếng thì thầm của gió. "Chừng nào tôi còn ở đây, không ai có thể đuổi cậu ra khỏi TechVibe. Và quan trọng hơn, không ai có thể cướp mất giờ trưa của chúng ta."

Giữa không gian bao la của tầng thượng, nơi chỉ có tiếng gió và tiếng động cơ máy lạnh rì rầm từ xa, Diệp An cảm thấy mình đang đứng ở tâm của một cơn bão. Ngoài kia là thế giới khắc nghiệt, nhưng ở đây, trong khoảng cách chưa đầy gang tay với người đàn ông này, anh thấy mình được bảo vệ một cách tuyệt đối.

Bữa trưa kết thúc nhanh chóng vì Trình Duy vẫn phải xuống đối mặt với dư chấn của cuộc nổi loạn ban nãy. Trước khi đi, anh đưa cho Diệp An một chiếc thẻ từ màu đen trơn bóng.

"Đây là thẻ truy cập đặc biệt của tôi. Nó có thể mở bất kỳ cánh cửa nào trong tòa nhà này, kể cả phòng server hay khu vực kỹ thuật cao. Giữ lấy nó. Nếu có bất kỳ chuyện gì xảy ra, hoặc nếu Kim tìm cách làm khó cậu, hãy dùng nó để lên thẳng văn phòng của tôi hoặc vào các khu vực an toàn."

Diệp An run run cầm chiếc thẻ. Đây không chỉ là một chiếc thẻ từ, đây là niềm tin tuyệt đối mà Trình Duy đặt vào tay anh.

Khi Diệp An quay lại phòng Creative, anh thấy Thư ký Kim đang đứng ở sảnh thang máy. Cô không nhìn anh bằng ánh mắt hình viên đạn như mọi khi, mà nhìn anh bằng một sự lạnh lùng sâu thẳm, thứ sự lạnh lùng của một người đã quyết định đi nước cờ cuối cùng.

"Cậu có vẻ rất tự đắc khi được sếp bảo vệ nhỉ?" – Kim bước lại gần, giọng nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe. "Nhưng cậu nên nhớ, cây cao thì gió cả. Trình Duy có thể bảo vệ cậu ở TechVibe, nhưng anh ta không thể bảo vệ cậu khỏi chính gia đình của anh ta. Chủ tịch – cha của Trình Duy – đã biết về sự hiện diện của cậu. Và ông ấy không bao giờ để bất kỳ 'biến số' nào làm hỏng người kế vị duy nhất của mình."

Diệp An khựng lại. Gia đình? Chủ tịch? Đây là một cấp độ hoàn toàn khác mà anh chưa bao giờ dám nghĩ tới.

"Tôi không làm gì sai cả." – Diệp An cố giữ giọng bình tĩnh. "Tôi chỉ nấu cơm cho một người bạn đang đau dạ dày."

Kim bật cười, một tiếng cười khan khốc. "Ở cái tòa nhà này, không có khái niệm bạn bè giữa chủ và tớ. Chỉ có lợi ích và sự trung thành. Cậu hãy tận hưởng những hộp cơm cuối cùng đi, Diệp An."

Kim bước vào thang máy, để lại Diệp An đứng giữa hành lang ngập nắng nhưng lòng anh lại lạnh buốt.

Tối hôm đó, Diệp An không thể tập trung nấu ăn. Anh nhìn vào những nguyên liệu trong tủ lạnh mà lòng nặng trĩu. Anh tự hỏi mình đang kéo Trình Duy vào một cuộc chiến gia đình hay sao? Nếu anh tiếp tục, liệu anh có đang vô tình trở thành gánh nặng cho người mà anh muốn chữa lành?

Anh mở cuốn sổ nhỏ, những dòng chữ hôm nay có chút nguệch ngoạc vì tay anh run:

"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ sáu. Hệ thống gặp lỗi nghiêm trọng từ phía 'Server cha' (Chủ tịch). Firewall đã chuyển sang tấn công tâm lý. User đã cấp cho mình 'Master Key' (Thẻ đen), nhưng mình không biết có đủ can đảm để dùng nó không. Feedback: Gỏi cuốn rất ngon, nhưng vị đắng của thực tại bắt đầu ngấm vào cổ họng. Lưu ý: Ngày mai... có lẽ nên làm món gì đó thật ấm áp, như cháo trắng hột vịt muối? Để xoa dịu những cơn đau đang sắp tới."

Anh tắt đèn, nhưng không ngủ được. Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên một thông báo tin nhắn từ số lạ: "Ngày mai 12 giờ, quán cà phê cuối phố. Tôi cần nói chuyện với cậu về tương lai của con trai tôi. – Trình Vĩnh, Chủ tịch TechVibe."

Chiếc điện thoại rơi khỏi tay Diệp An, màn hình sáng lòa giữa đêm tối như một lời tuyên chiến định mệnh.