2,624 từ
Sài Gòn bước vào những ngày cuối tuần với một vẻ ngoài hào nhoáng nhưng đầy bất trắc. Những cơn mưa rào bất chợt không còn đủ sức làm dịu đi cái nóng hầm hập bốc lên từ lòng đường nhựa, mà chỉ khiến không khí thêm phần đặc quánh, ngột ngạt. Đối với Diệp An, buổi sáng thứ Bảy này không còn là khởi đầu của hai ngày nghỉ ngơi quý giá, mà là một cuộc hành trình đi vào hang cọp.
Tin nhắn từ Chủ tịch Trình Vĩnh như một bản án treo lơ lửng trên đầu anh suốt cả đêm. Anh đã nằm trằn trọc, nhìn trần nhà và lắng nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc, mỗi nhịp đập của thời gian như nhắc nhở về sự chênh lệch địa vị nghiệt ngã giữa anh và người đàn ông ở tầng thượng của quyền lực. Anh chỉ là một nhà thiết kế đồ họa yêu màu sắc và những hương vị giản đơn, trong khi họ là những người điều khiển cả một đế chế công nghệ, nơi mỗi quyết định đều có thể thay đổi số phận của hàng nghìn con người.
Nhưng dù lòng đầy bão tố, thói quen của một người yêu bếp vẫn thôi thúc Diệp An đứng dậy vào lúc 6 giờ sáng. Anh nhìn vào rổ nguyên liệu đã chuẩn bị từ tối qua. Hôm nay, anh chọn nấu món cháo trắng lá dứa, ăn kèm với hột vịt muối, dưa mắm và kho quẹt. Một thực đơn khiêm nhường đến mức cực đoan, nhưng lại là thứ duy nhất anh cảm thấy phù hợp để đối diện với những cơn đau – cả đau dạ dày của Trình Duy và nỗi đau âm ỉ trong lòng mình.
Gạo tẻ được anh vo sạch, ngâm cùng vài lá dứa thơm nồng nàn. Khi nấu, anh canh lửa thật nhỏ, khuấy nhẹ tay để hạt gạo nở bung như những đóa hoa nhài nhỏ xíu, nhựa cháo sánh đặc và phảng phất mùi đồng nội. Trứng vịt muối được anh luộc kỹ, cắt làm đôi để lộ phần lòng đỏ vàng óng, bùi ngậy và tứa dầu. Anh cũng tỉ mẩn làm thêm một chút kho quẹt đậm đà với tóp mỡ giòn tan và tiêu xanh cay nồng.
"Dù có chuyện gì xảy ra, ít nhất hôm nay anh ấy phải được ăn một bữa thật ấm bụng." – Diệp An thầm nghĩ, cẩn thận rót cháo vào bình giữ nhiệt bằng gốm.
10 giờ 30 phút sáng, Diệp An có mặt tại quán cà phê cuối phố theo lời hẹn. Đây là một không gian sang trọng với phong cách cổ điển, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị. Tại góc khuất nhất của quán, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc trắng nhưng đôi mắt sắc lẹm như chim ưng đang ngồi đợi sẵn. Đó chính là Trình Vĩnh – người sáng lập TechVibe.
Diệp An hít một hơi thật sâu, tiến lại gần: "Dạ, con chào bác ạ."
Trình Vĩnh không ngước lên ngay, ông chậm rãi nhấp một ngụm cà phê đen đặc không đường, sau đó mới nhìn Diệp An từ đầu đến chân. Một cái nhìn không chứa đựng sự giận dữ, nhưng lại đầy áp lực của một người đã trải qua quá nhiều giông bão.
"Ngồi đi." – Ông nói, giọng trầm và vang. "Cậu là Diệp An, người đã làm đảo lộn lịch trình của con trai tôi suốt một tuần qua?"
Diệp An ngồi xuống, đôi tay đan chặt vào nhau dưới gầm bàn: "Dạ, con chỉ là nhân viên phòng Creative. Con và anh Duy... chúng con chỉ ăn trưa cùng nhau thôi ạ."
Trình Vĩnh khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm đến mắt: "Ăn trưa? Cậu có biết một giờ nghỉ trưa của Phó tổng giám đốc TechVibe đáng giá bao nhiêu tiền không? Nó không chỉ là thời gian, nó là cơ hội, là các mối quan hệ, là sự ổn định của cổ phiếu. Trình Duy là người kế vị duy nhất. Nó được huấn luyện để trở thành một chiến binh, một cỗ máy không sai sót. Và cậu... cậu đang biến nó thành một người đàn ông yếu đuối ngồi ăn cơm hộp ở một góc ban công hoang phế."
"Thưa bác, anh Duy không yếu đuối." – Diệp An bỗng nhiên tìm thấy sự can đảm để ngẩng lên nhìn thẳng vào vị Chủ tịch. "Anh ấy chỉ đang mệt. Anh ấy đau dạ dày kinh niên vì không bao giờ có một bữa ăn tử tế. Con không làm đảo lộn cuộc sống của anh ấy, con chỉ đang cố gắng giúp anh ấy tìm lại một chút cảm giác của con người giữa cái tòa nhà đầy máy móc đó thôi."
Trình Vĩnh đập tay xuống bàn, tiếng động không lớn nhưng đủ khiến không gian xung quanh như đông cứng lại: "Cảm giác con người? Đó là thứ xa xỉ nhất mà người ở vị trí của nó không được phép sở hữu. Kim đã báo cáo với tôi về cậu. Cô ấy bảo cậu dùng những thứ tình cảm tầm thường để lôi kéo nó. Tôi đến đây không phải để thương lượng, Diệp An. Tôi đến để đưa cho cậu một đề nghị: Rời khỏi TechVibe vào tuần tới, tôi sẽ cấp cho cậu một học bổng toàn phần tại Học viện Thiết kế Parsons ở New York. Cậu có tài, đừng lãng phí nó vào việc làm đầu bếp riêng cho một người không thuộc về thế giới của cậu."
Diệp An sững sờ. Parsons – giấc mơ của mọi nhà thiết kế trên thế giới. Chỉ cần gật đầu, tương lai của anh sẽ rạng rỡ, thoát khỏi kiếp làm thuê quèn ở Sài Gòn. Nhưng rồi, hình ảnh Trình Duy ngồi trên tầng thượng, gương mặt giãn ra khi nếm vị chua của sấu, hay đôi bàn tay tháo chiếc đồng hồ bạc tỷ để cầm cuốn bánh tráng... tất cả hiện về như một thước phim chậm.
"Con xin lỗi bác." – Diệp An đứng dậy, giọng nói run rẩy nhưng kiên định. " Parsons là ước mơ của con, nhưng con không thể bán đi sự bình yên của người khác để mua lấy tương lai cho mình. Nếu anh Duy muốn con đi, con sẽ đi. Nhưng nếu bác bắt con đi vì bác sợ những hộp cơm của con làm hỏng con trai bác, thì con xin phép từ chối. Anh ấy cần những bữa cơm đó hơn là bác nghĩ."
Trình Vĩnh nhìn Diệp An trân trân, đôi lông mày nhíu lại. Có vẻ như ông không ngờ một nhân viên bé nhỏ lại có thể từ chối một miếng mồi lớn đến thế. "Cậu sẽ hối hận, chàng trai trẻ. Thế giới này không vận hành bằng lòng tốt, nó vận hành bằng quyền lực."
Diệp An cúi chào rồi bước nhanh ra khỏi quán. Anh cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung. Anh vừa mới đối đầu với người đàn ông quyền lực nhất TechVibe. Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác sợ hãi đã biến mất, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Anh chạy về phía tòa nhà TechVibe, chiếc túi canvas vẫn đeo bên sườn, nơi có bình cháo trắng đang chờ đợi chủ nhân của nó.
12 giờ 05 phút. Tầng 13.
Hôm nay, ban công tầng 13 có một sự thay đổi kinh ngạc. Những chậu cây khô héo đã biến mất, thay vào đó là những khay gỗ trồng các loại thảo mộc xanh mướt: bạc hà, húng quế, hương thảo. Một chiếc ô che nắng lớn màu trắng kem đã được lắp đặt phía trên chiếc ghế gỗ cũ, và trên mặt ghế có thêm hai chiếc gối tựa êm ái.
Trình Duy đang đứng bên những chậu cây, tay cầm một bình tưới nước nhỏ. Anh mặc chiếc áo phông đen giản dị và quần jeans – một hình ảnh hiếm hoi thoát khỏi bộ vest giáp sắt thường ngày. Nghe tiếng bước chân, anh quay lại, gương mặt bừng sáng.
"Cậu thấy sao? Tôi đã cho người dọn dẹp lại một chút. Từ giờ, 'vùng xanh' của chúng ta sẽ thực sự xanh."
Diệp An đứng lặng đi trước cảnh tượng đó. Anh vừa bước ra khỏi bóng tối của sự đe dọa từ người cha, để rồi bước vào ánh sáng của sự dịu dàng từ người con. Sự đối lập này khiến anh không kìm được mà trào nước mắt.
"Ơ... An? Sao cậu lại khóc? Có chuyện gì xảy ra ở phòng Creative à? Kim lại làm khó cậu?" – Trình Duy hốt hoảng bước lại gần, bàn tay anh lúng túng muốn chạm vào mặt Diệp An nhưng rồi lại rụt lại.
Diệp An lắc đầu, lau vội nước mắt, cố mỉm cười: "Dạ không, tại gió mạnh quá thôi ạ. Với lại em... em thấy chỗ này đẹp quá. Sếp thật là phí công rồi."
"Không phí chút nào." – Trình Duy thở phào, anh dẫn Diệp An ngồi xuống ghế. "Nào, hôm nay chúng ta có món gì? Tôi đang thấy hơi cồn cào đây."
Diệp An mở bình giữ nhiệt, mùi lá dứa thanh khiết tỏa ra, làm dịu đi cái oi nồng của buổi trưa. "Hôm nay chỉ có cháo trắng trứng muối và kho quẹt thôi ạ. Em nghĩ anh cần một thứ gì đó thật nhẹ nhàng để cân bằng lại."
Trình Duy nhìn bát cháo trắng mịn màng, lòng đỏ trứng muối nổi bật như một mặt trời nhỏ giữa màu trắng tinh khôi của gạo. Anh cầm thìa, múc một miếng cháo cùng chút trứng muối và kho quẹt. Vị thanh của cháo, vị mặn bùi của trứng và vị ngọt đậm đà, giòn sần sật của tóp mỡ kho quẹt hòa quyện vào nhau.
"Thật là thần kỳ." – Trình Duy thốt lên. "Chỉ là gạo và muối, sao lại có thể mang lại cảm giác bình yên đến thế này? Nó làm tôi nhớ đến bà ngoại ngày xưa. Mỗi lần tôi ốm, bà đều nấu món này."
Diệp An ngồi cạnh, lặng lẽ nhìn Trình Duy ăn. Anh tự hỏi, liệu đây có phải là bữa trưa cuối cùng của họ không? Lời đe dọa của Chủ tịch vẫn còn vang bên tai.
"Sếp này..." – Diệp An ngập ngừng – "Nếu một ngày em không thể nấu cơm cho anh nữa, anh nhớ phải tìm một quán cháo thật ngon gần đây nhé. Đừng có uống cà phê thay cơm nữa."
Trình Duy dừng thìa, anh quay sang nhìn thẳng vào mắt Diệp An, đôi mắt sắc sảo của anh như muốn xuyên thấu qua lớp kính cận của người đối diện. "Tại sao cậu lại nói vậy? Có phải cha tôi đã gặp cậu không?"
Diệp An giật mình, chiếc thìa trong tay suýt rơi xuống. "Sao... sao anh biết?"
Trình Duy khẽ cười dài, nụ cười mang theo sự chua chát: "Tôi quá hiểu ông ấy. Khi Kim thất bại trong việc dùng luật công ty để tách tôi ra khỏi cậu, ông ấy sẽ trực tiếp ra mặt. Ông ấy đã đề nghị cậu cái gì? Tiền? Hay sự thăng tiến?"
"Học bổng Parsons ạ." – Diệp An thành thật đáp.
Trình Duy khựng lại. Anh biết Parsons là giấc mơ lớn nhất của Diệp An, anh đã từng thấy cậu vẽ phác thảo những bộ sưu tập đồ họa mang phong cách của học viện đó trong cuốn sổ tay. "Và cậu đã đồng ý?"
Diệp An lắc đầu, đôi mắt anh lấp lánh sự kiên định: "Em đã từ chối. Em bảo bác ấy rằng... anh cần những bữa cơm này hơn là em cần cái học bổng đó."
Trình Duy buông thìa, anh không nói gì mà chỉ nhìn vào những chậu cây bạc hà đang rung rinh trước gió. Một sự im lặng kéo dài nhưng không hề nặng nề. Rồi bất chợt, anh đưa bàn tay rộng lớn của mình ra, nắm lấy bàn tay nhỏ hơn của Diệp An đang đặt trên ghế.
"Cảm ơn cậu, An. Vì đã chọn ở lại cái góc ban công cũ kỹ này thay vì đến New York hào nhoáng." – Giọng Trình Duy thấp và ấm. "Cậu không chỉ nấu cơm cho tôi, cậu đang cứu rỗi tôi. Từ giờ, không cần phải sợ cha tôi nữa. Tôi đã chính thức thông báo với ông ấy sáng nay: Nếu ông ấy đụng đến cậu, tôi sẽ từ chức Phó tổng giám đốc ngay lập tức và đi bán cơm tấm cùng cậu. Ông ấy biết tôi là người nói được làm được."
Diệp An há hốc mồm: "Anh... anh điên rồi! Anh không thể vứt bỏ sự nghiệp vì chuyện này được!"
"Sự nghiệp mà không có sự bình yên thì chỉ là một gông xiềng dát vàng thôi." – Trình Duy siết nhẹ tay Diệp An. "Nào, ăn nốt bát cháo này đi. Nó đang nguội dần đấy. Và từ mai, cậu không cần nấu cho tôi nữa."
Diệp An thảng thốt: "Sao ạ? Anh vẫn giận vì em gặp bác ấy sao?"
"Không." – Trình Duy nháy mắt tinh nghịch. "Từ mai, chúng ta sẽ nấu cùng nhau. Tôi đã đặt một chiếc bếp điện nhỏ và một bộ dụng cụ nấu ăn mini ở góc kia rồi. Tôi muốn học cách làm món kho quẹt của cậu. Tôi không muốn chỉ là một 'user' thụ động nữa, tôi muốn tham gia vào quy trình 'design' bữa trưa này."
Diệp An bật cười qua nước mắt. Hóa ra, tình yêu – hay một thứ gì đó tương tự thế – đôi khi không cần những lời thề thốt đao to búa lớn. Nó chỉ đơn giản là việc cùng nhau khuấy một nồi cháo trắng, cùng nhau ngửi mùi lá dứa và cùng nhau bảo vệ một góc ban công xanh mướt giữa lòng thành phố đầy rẫy những toan tính.
Dưới tầng 25, Thư ký Kim đang đứng nhìn qua cửa sổ, thấy bóng dáng hai người ngồi cạnh nhau trên tầng 13, cô khẽ thở dài và đặt tờ đơn xin nghỉ việc lên bàn của Chủ tịch. Cô nhận ra rằng, trong cuộc chiến giữa những con số và hương vị, cô đã hoàn toàn thất bại. Bởi vì cô chỉ hiểu về quyền lực, còn Diệp An và Trình Duy, họ hiểu về sự chân thành.
Tối hôm đó, Diệp An trở về nhà, căn phòng nhỏ của anh ngập tràn ánh trăng. Anh mở cuốn sổ nhật ký, tay viết những dòng chữ nhẹ nhàng như hơi thở:
"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ bảy. Hệ thống đã vượt qua bài kiểm tra bảo mật cao cấp nhất (The Chairman Test). Firewall đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn. User đã nâng cấp lên phiên bản 'Co-Creator' (Cùng sáng tạo). Feedback: Cháo trắng trứng muối mang lại sự kết nối sâu sắc về ký ức. Ngày mai: Chúng ta sẽ cùng nhau làm món bánh xèo. Lưu ý: Phải mua thêm găng tay làm bếp cho sếp, đôi tay bạc tỷ đó không nên bị bỏng dầu."
Anh đóng sổ, mỉm cười nhìn chiếc thẻ đen trên bàn. Anh không cần dùng nó để vào phòng server, anh chỉ cần dùng nó để mở cánh cửa trái tim của một người đàn ông đã từng rất cô đơn.
Hành trình của họ chỉ mới bắt đầu, và mỗi hộp cơm xanh nhạt từ nay sẽ có thêm một đôi đũa nữa, một hơi ấm nữa. Sài Gòn vẫn thế, TechVibe vẫn thế, nhưng ở tầng 13, một thế giới mới đã thực sự hồi sinh.