2,952 từ
Sáng Chủ nhật tại TechVibe Tower không hề có sự tĩnh lặng như người ta vẫn tưởng. Dẫu cho phần lớn nhân viên được nghỉ, nhưng các bộ phận an ninh, bảo trì và những "con ong chăm chỉ" của đội dự án vẫn miệt mài hoạt động. Tuy nhiên, ở tầng 13, bầu không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác – nó không nồng nặc mùi cà phê espresso hay mùi giấy mới của hồ sơ, mà phảng phất một mùi hương dân dã, ngọt ngào của bột gạo và nước cốt dừa.
Diệp An đến tòa nhà sớm hơn mọi ngày, nhưng thay vì chỉ xách một túi canvas nhỏ, hôm nay anh mang theo một chiếc làn nhựa lớn chứa đầy các nguyên liệu tươi sống. Đi sau anh là Trình Duy – vị Phó tổng giám đốc điều hành mà nếu ai nhìn thấy lúc này chắc chắn sẽ phải dụi mắt vài lần. Anh không mặc suit, không thắt cà vạt, mà mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, tay xách giúp Diệp An bình nước khoáng lớn và một chiếc bếp điện từ cầm tay mới tinh vừa đập hộp.
"Tôi đã cho lắp đặt thêm một hệ thống thông gió nhỏ ở góc này đêm qua để mùi thức ăn không bay vào hệ thống điều hòa chung." – Trình Duy nói, giọng anh có vẻ hào hứng lạ thường, giống như một đứa trẻ vừa được tặng món đồ chơi hằng mong ước.
Diệp An nhìn quanh "căn bếp dã chiến" được bày biện trên tầng 13. Chiếc bàn gỗ cũ đã được lau dọn sạch sẽ, những chậu thảo mộc hôm qua giờ đã bắt đầu tỏa hương dưới nắng sớm. Anh bắt đầu bày biện nguyên liệu làm bánh xèo: một tô bột gạo pha sẵn với nghệ vàng óng, một đĩa tôm đất tươi rói, thịt ba chỉ thái mỏng, giá đỗ trắng ngần và đặc biệt là rổ rau rừng với đủ loại lá cách, lá lốt, sao nhái mà anh phải nhờ người quen gửi từ dưới quê lên.
"Hôm nay, sếp sẽ là phụ bếp chính nhé." – Diệp An đưa cho Trình Duy một chiếc tạp dề màu xám nhạt có in hình một con mèo béo. "Công việc đầu tiên của anh là lặt rau và rửa sạch những lá này. Phải nhẹ tay thôi, rau rừng rất dễ bị dập."
Trình Duy nhìn chiếc tạp dề hình con mèo, rồi nhìn đôi bàn tay vốn chỉ quen ký những hợp đồng triệu đô của mình. Anh khẽ cười, một nụ cười không chút gượng ép, rồi ngoan ngoãn đeo tạp dề vào. "Tuân lệnh, thưa bếp trưởng Diệp An. Nhưng tôi phải cảnh báo trước là UX (trải nghiệm người dùng) của tôi với rau xanh là con số không tròn trĩnh đấy."
Hai người bắt đầu công việc trong một không gian ngập tràn sự thư thái. Tiếng nước chảy róc rách khi Trình Duy rửa rau, tiếng Diệp An khuấy bột đều đặn tạo nên một bản giao hưởng bình yên. Trình Duy làm việc cực kỳ nghiêm túc, anh tỉ mẩn nhặt từng chiếc lá, rửa từng cọng rau như thể đang kiểm tra một dòng code quan trọng nhất trong đời.
"An này," – Trình Duy bỗng lên tiếng khi đang ngâm rau trong nước muối – "Tại sao lại là bánh xèo? Tôi nhớ món này khá cầu kỳ và khó làm ngoài trời như thế này."
Diệp An đang phi hành tỏi thơm phức trên chiếc chảo nhỏ, quay lại đáp: "Vì bánh xèo là món ăn của sự kiên nhẫn và sẻ chia. Anh không thể ăn bánh xèo một mình được, nó cần sự xôm tụ, tiếng cười và cả âm thanh 'xèo xèo' khi bột chạm vào chảo nóng. Em muốn anh nghe thấy âm thanh đó – âm thanh của sự sống, chứ không phải tiếng thông báo tin nhắn công việc."
Nói rồi, Diệp An múc một gáo bột nhỏ, khéo léo láng một vòng quanh chảo.
Xèo...!
Âm thanh vang lên giòn giã, hơi khói mang theo mùi thơm của nước cốt dừa và nghệ bốc lên nghi ngút. Trình Duy đứng sững lại nhìn, đôi mắt anh lấp lánh sự ngạc nhiên. Đối với một người đàn ông trưởng thành trong sự xa hoa, cái âm thanh bình dị ấy bỗng chốc chạm vào một góc khuất nào đó trong tâm hồn, gợi nhắc về những kỷ niệm tuổi thơ xa vời khi anh còn được ở bên bà nội.
"Đến lượt anh đấy." – Diệp An đưa chiếc xẻng gỗ cho Trình Duy. "Anh hãy thử trở chiếc bánh này khi viền của nó bắt đầu vàng giòn."
Trình Duy lóng ngóng cầm xẻng, tay anh hơi run. Anh tiến lại gần chảo, vẻ mặt tập trung đến mức toát mồ hôi hột. Khi anh vừa định lật bánh, một cơn gió mạnh thổi qua làm tạt ngọn lửa ảo từ bếp điện, khiến anh giật mình lùi lại.
"Ấy, đừng sợ! Anh phải dứt khoát lên." – Diệp An bước lại gần, vòng tay từ phía sau bao lấy bàn tay của Trình Duy đang cầm xẻng.
Khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng lại. Trình Duy cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực Diệp An áp sát vào lưng mình, mùi hương xà phòng dịu nhẹ tỏa ra từ áo của cậu thanh niên hòa quyện với mùi bột bánh. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng anh. Anh hơi nghiêng đầu, có thể thấy rõ những sợi tóc tơ của Diệp An đang khẽ rung rinh.
Họ cùng nhau lật chiếc bánh xèo đầu tiên. Nó hơi méo mó một chút, nhưng đối với Trình Duy, đó là thành quả vĩ đại hơn bất kỳ dự án nào anh từng hoàn thành.
"Chúng ta làm được rồi!" – Trình Duy reo lên, nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ.
Giữa lúc không khí đang nồng nàn vị bánh xèo và sự gần gũi thầm lặng, cánh cửa sắt tầng 13 bỗng nhiên bật mở với một tiếng "vù" lạnh lẽo. Nhưng lần này không phải là Thư ký Kim, cũng không phải Chủ tịch Trình Vĩnh.
Một cô gái trẻ khoảng 22 tuổi, mặc chiếc áo khoác da cá tính, mái tóc nhuộm màu khói nổi bật và đeo đôi kính mát to bản, bước vào với dáng vẻ của một ngôi sao điện ảnh. Cô ta cầm một chiếc điện thoại đang ở chế độ livestream, miệng liến thoắng:
"Chào mọi người! Hôm nay Trình Nhi sẽ thực hiện một cuộc đột kích vào sào huyệt của 'Ông anh trai Robot' nhà mình nhé. Nghe đồn anh ấy đang bí mật xây dựng một căn cứ bí mật tại cái tầng 13 huyền thoại này... Ôi cái gì thế này?"
Trình Nhi khựng lại, đôi mắt to tròn sau lớp kính mát mở to hết cỡ. Cô nhìn thấy người anh trai lạnh lùng, nghiêm túc của mình đang đeo chiếc tạp dề hình con mèo béo, tay cầm xẻng gỗ, và đứng sát sạt bên cạnh một chàng trai thanh mảnh, dễ thương.
"Trình... Trình Duy? Anh đây sao?" – Trình Nhi hét lên, suýt chút nữa đánh rơi chiếc điện thoại.
Trình Duy lập tức buông xẻng, gương mặt "Robot" nhanh chóng quay trở lại nhưng chiếc tạp dề con mèo đã phản bội anh hoàn toàn. "Nhi? Sao em lại ở đây? Chẳng phải em đang ở London sao?"
"Em vừa về sáng nay để gây bất ngờ cho cả nhà đấy! Nhưng có vẻ người bị bất ngờ lại là em." – Trình Nhi tò mò tiến lại gần bếp, mũi hít hà. "Bánh xèo? Anh trai em biết nấu bánh xèo từ bao giờ thế? Và... vị soái ca này là ai đây?"
Diệp An lúng túng cúi chào: "Dạ... chào cô, tôi là Diệp An, đồng nghiệp của anh Duy ạ."
"Đồng nghiệp?" – Trình Nhi nheo mắt nhìn hai người, rồi nhìn xuống đĩa bánh xèo vàng ruộm. Cô nàng nhanh tay gắp một miếng, không cần đũa mà cho thẳng vào miệng. "Ngon quá! Cái vị này... không thể là do anh Duy nấu được. Chắc chắn là do anh rồi đúng không, Diệp An?"
Trình Duy hắng giọng, cố lấy lại uy nghiêm: "Thôi ngay cái kiểu đó đi Nhi. Đây là khu vực riêng tư. Em đang livestream cái gì đấy? Tắt ngay cho anh!"
"Ơ kìa sếp tổng, em đang quảng bá hình ảnh thân thiện của gia đình họ Trình mà." – Trình Nhi tinh nghịch nháy mắt với Diệp An. "An ơi, anh có biết là cả cái Sài Gòn này ai cũng nghĩ anh trai em là một khối băng không? Nếu họ thấy anh ấy đeo tạp dề con mèo rửa rau, chắc giá cổ phiếu TechVibe sẽ tăng vọt vì sự 'đáng yêu' đột xuất mất."
Trình Duy tiến lại, dứt khoát tắt điện thoại của em gái. "Đủ rồi. Ngồi xuống đi nếu em muốn ăn. Nhưng cấm tuyệt đối không được nói chuyện này với cha và Kim."
Bữa trưa tầng 13 hôm nay bỗng chốc trở nên ồn ào hơn hẳn với sự góp mặt của Trình Nhi. Cô nàng là một tiểu thư cá tính, sống phóng khoáng nhưng lại có trái tim rất nhạy cảm. Chỉ sau vài miếng bánh xèo, Nhi đã nhanh chóng bắt thớt được "tần số" của Diệp An.
"An này, anh đúng là cứu tinh của anh trai em đấy." – Nhi nói, miệng vẫn còn nhai nhồm nhoàm lá cách. "Anh không biết đâu, từ lúc mẹ em mất, anh Duy cứ như biến thành một cái máy được lập trình sẵn. Anh ấy không biết cười, không biết nghỉ ngơi, chỉ biết có công việc và công việc. Cha em thì lại quá khắt khe. Em đã rất lo là một ngày nào đó cái máy này sẽ bị cháy mạch."
Diệp An nhìn sang Trình Duy, thấy anh đang cúi đầu, lặng lẽ cuốn một miếng bánh cho em gái. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự sắc sảo của một COO, mà là sự bao dung của một người anh trai.
"Em đừng nói quá thế." – Trình Duy trầm giọng. "Anh chỉ là... thấy món ăn của An rất ngon thôi."
"Xì, ngon thôi á? Nhìn cái cách anh nhìn người ta là em biết không chỉ có món ăn ngon đâu." – Trình Nhi cười hì hì, rồi quay sang Diệp An. "An ơi, anh có biết anh trai em bị dị ứng với nước cốt dừa không?"
Diệp An giật mình, mặt tái mét: "Hả? Thật sao? Trong bột bánh xèo này em cho rất nhiều cốt dừa..."
"Ấy ấy, em đùa thôi!" – Nhi cười lớn khi thấy vẻ mặt hốt hoảng của Diệp An. "Anh ấy không dị ứng gì cả, anh ấy chỉ 'dị ứng' với sự cô đơn thôi. Và có vẻ như anh đã chữa khỏi bệnh đó cho anh ấy rồi."
Trình Duy gắp một miếng tôm đặt vào bát của em gái để chặn họng cô nàng: "Ăn đi và im lặng hộ anh cái."
Sau khi Trình Nhi rời đi với một bụng đầy bánh xèo và một đống ảnh "dìm hàng" anh trai trong điện thoại, tầng 13 lại trở về với sự yên bình vốn có. Mặt trời bắt đầu đứng bóng, hắt những vệt nắng dài qua các thanh nan gỗ.
Diệp An dọn dẹp bát đĩa, trong lòng vẫn còn chút xao động vì những lời nói của Nhi. Anh nhận ra rằng, đằng sau sự hào nhoáng của gia tộc họ Trình là những vết nứt sâu sắc của tình cảm. Trình Duy không chỉ là một người đàn ông quyền lực, anh là một người anh, một người con đang phải gồng mình để gánh vác những kỳ vọng quá lớn.
"Xin lỗi vì em gái tôi nhé." – Trình Duy tiến lại gần, giúp Diệp An thu dọn bếp. "Nhi nó tuy hơi quậy nhưng nó nói đúng một điều: tôi thực sự đã rất cô đơn."
Diệp An dừng tay, anh nhìn thẳng vào mắt Trình Duy. "Bây giờ anh không còn cô đơn nữa rồi. Ít nhất là vào 12 giờ trưa mỗi ngày."
Trình Duy nhìn cậu thanh niên trước mặt, dưới ánh nắng trưa, làn da của Diệp An như phát sáng, đôi mắt trong veo chứa đựng một sự thấu cảm tuyệt đối. Anh không kiềm chế được lòng mình nữa, anh tiến lại một bước, đưa tay chạm nhẹ vào gò má vẫn còn vương chút bột nghệ của Diệp An.
"Chỉ 12 giờ trưa thôi sao? An, cậu có biết là tôi bắt đầu ghét những lúc kim đồng hồ chỉ sang số 1 không?"
Diệp An cảm thấy tim mình đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ tính bằng milimet. Anh có thể cảm nhận được hơi thở của Trình Duy, nóng hổi và mang theo mùi thơm của trà lài.
"Anh... anh nói gì cơ?" – Diệp An thì thầm, giọng anh run rẩy.
"Tôi muốn nhiều hơn thế." – Trình Duy nói, giọng anh khàn đặc. "Tôi muốn bữa sáng, bữa tối, và cả những lúc không có hộp cơm nào cả. Tôi muốn có cậu bên cạnh."
Đúng lúc đó, từ phía dưới tòa nhà, tiếng còi xe cứu hỏa vang lên inh ỏi, cắt ngang khoảnh khắc ngưng đọng của hai người. TechVibe Tower bỗng nhiên có báo động khói ở tầng 5 – chính là tầng làm việc của phòng Creative.
"Chuyện gì thế này?" – Diệp An hốt hoảng nhìn xuống.
Trình Duy lập tức rút điện thoại ra kiểm tra hệ thống. Gương mặt anh đanh lại: "Có cháy nhỏ ở khu vực lưu trữ hồ sơ tầng 5. An, cậu ở yên đây, tôi phải xuống kiểm tra. Hệ thống chữa cháy tự động đang hoạt động, nhưng tôi phải đảm bảo an toàn cho mọi người."
"Em đi cùng anh!"
"Không! Ở đây an toàn hơn. Đợi tôi!" – Trình Duy dứt khoát ra lệnh, rồi anh chạy nhanh về phía thang thoát hiểm.
Diệp An đứng một mình trên tầng 13, nhìn làn khói đen mỏng manh bắt đầu bốc lên từ phía dưới. Anh cảm thấy một nỗi bất an kinh khủng. Tại sao lại là tầng 5? Tại sao lại vào đúng lúc này?
Anh nhìn xuống đống bát đĩa dở dang, lòng thầm cầu nguyện. Anh chợt nhớ đến ánh mắt sắc lẹm của Thư ký Kim và lời đe dọa của Chủ tịch. Đây liệu có phải là một tai nạn, hay là một nước cờ tàn độc để phá vỡ sự bình yên mà họ vừa mới tạo dựng?
Anh lấy chiếc thẻ đen mà Trình Duy tặng, nắm chặt trong tay. Nếu có chuyện gì xảy ra với Trình Duy, anh sẽ không ngồi yên ở đây.
Dưới tầng 5, khói bắt đầu lan tỏa. Trình Duy lao vào giữa đám đông nhân viên đang hoảng loạn thoát hiểm. Anh không thấy lửa, nhưng mùi hóa chất cháy khét lẹt khiến anh khó thở. Anh chạy đến khu vực lưu trữ, nơi khói bốc ra nhiều nhất.
Ở đó, anh thấy Thư ký Kim đang đứng lặng lẽ giữa đám khói, tay cầm một tập hồ sơ bị cháy sạm. Cô nhìn anh bằng ánh mắt trống rỗng.
"Sếp... tôi đã cố ngăn cản họ, nhưng không kịp." – Kim nói, giọng lạc đi.
"Ngăn cản ai? Chuyện gì đã xảy ra?" – Trình Duy hét lên giữa tiếng chuông báo động chói tai.
"Cha anh... ông ấy muốn hủy bỏ toàn bộ hồ sơ nhân sự của phòng Creative để thực hiện cuộc thanh trừng. Ông ấy muốn xóa sạch dấu vết của Diệp An trong tòa nhà này. Vụ cháy này... chỉ là một cái cớ để xóa dữ liệu."
Trình Duy đứng sững lại. Anh cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua não. Cha anh đã đi quá xa. Ông không chỉ muốn đuổi Diệp An, ông muốn xóa bỏ sự tồn tại của cậu ấy như thể cậu ấy chưa từng xuất hiện tại TechVibe.
"Tôi sẽ không để ông ấy làm vậy." – Trình Duy gầm lên, anh quay người chạy về phía phòng máy chủ trung tâm. Anh phải cứu lấy dữ liệu, cứu lấy vị trí của Diệp An, và quan trọng nhất, cứu lấy niềm tin duy nhất mà anh còn giữ lại được.
Trên tầng 13, Diệp An vẫn đang đứng đợi. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo vị mặn của nước mắt và vị cay nồng của khói bếp bánh xèo còn sót lại. Anh không biết rằng, ở tầng 5, một trận chiến giữa tình thâm và quyền lực đang bùng nổ, và anh chính là cái tâm của cơn bão đó.
Anh mở cuốn sổ nhỏ, tay run rẩy viết một dòng chữ cuối cùng trước khi quyết định chạy xuống dưới:
"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ tám. Hệ thống đang bị 'format' bởi một mã độc tàn nhẫn (The Father's Will). Khói bốc lên từ những giấc mơ. Nhưng mình vẫn tin, tiếng 'xèo xèo' của tình yêu sẽ không bao giờ bị dập tắt."
Diệp An đóng sổ, cất vào túi canvas, và bắt đầu chạy xuống cầu thang bộ. Anh không chạy để thoát thân, anh chạy để tìm lại người đàn ông đang vì anh mà đối đầu với cả thế giới.
Hộp cơm màu xanh nhạt vẫn nằm đó trên bàn gỗ, cô đơn giữa nắng trưa, như một nhân chứng thầm lặng cho một tình yêu vừa chớm nở đã gặp bão giông.