3,206 từ
Tiếng chuông báo động của tòa nhà TechVibe Tower không còn là những hồi dài đơn điệu nữa, mà nó rít lên từng đợt chói tai, như tiếng thét xé lòng của một con quái vật bằng sắt thép đang bị thương. Khói không dày đặc như một vụ hỏa hoạn lớn, nhưng nó mang theo mùi khét lẹt của nhựa cháy và giấy khô, thứ mùi của sự hủy diệt những giá trị hữu hình.
Diệp An lao xuống cầu thang bộ từ tầng 13. Đôi chân anh rã rời, nhịp thở dồn dập khiến lồng ngực đau nhói. Mỗi bước chạy là một lần anh tự trách mình. Tại sao anh lại để Trình Duy đi xuống đó một mình? Tại sao anh lại mang đến sự xáo trộn này cho cuộc đời vốn đã quá đỗi ngột ngạt của anh ấy?
Đến tầng 5, một cảnh tượng hỗn loạn hiện ra. Nhân viên phòng Creative đang chen chúc nhau thoát ra lối cửa sau, khuôn mặt ai nấy đều hốt hoảng. Diệp An lách qua đám đông, đi ngược chiều dòng người. Anh thấy Thành "camera" đang vác theo cái CPU máy tính, mặt mũi lấm lem.
"An! Điên à? Đi xuống mau! Trên kia khói lắm, khu lưu trữ cháy rồi!" – Thành gào lên, cố nắm lấy tay Diệp An kéo lại.
"Tôi phải tìm anh Duy! Anh ấy ở đâu?" – Diệp An hét trả, mắt dáo dác nhìn quanh.
"Sếp tổng vào khu phòng máy chủ rồi! Bảo vệ không ngăn được, anh ta như phát điên ấy. Điên cả lũ rồi!" – Thành buông tay, lắc đầu ngán ngẩm rồi tiếp tục chạy thoát thân.
Diệp An không chần chừ, anh lao về phía khu vực phòng máy chủ đặt ở góc sâu nhất của tầng 5. Đây là nơi chứa đựng toàn bộ linh hồn kỹ thuật của phòng Creative, cũng là nơi lưu trữ mọi hồ sơ nhân sự cứng và mềm của các dự án đang triển khai. Khói ở đây đặc hơn, luồn qua các khe cửa kính.
Bên trong, qua lớp kính mờ, anh thấy bóng dáng cao lớn của Trình Duy. Anh ấy không còn vẻ đạo mạo của một Phó tổng giám đốc nữa. Áo sơ mi trắng đã sạm đen vì khói, tay áo xắn cao, anh đang dùng một chiếc bình chữa cháy cầm tay đập mạnh vào ổ khóa của một tủ tài liệu thép vốn đã bị kẹt do nhiệt độ cao.
"Duy! Ra ngoài mau! Khói độc lắm!" – Diệp An đập cửa kính, hét lớn.
Trình Duy quay lại. Trong ánh sáng lờ mờ của đèn dự phòng màu đỏ, ánh mắt anh rực lên một sự kiên định đến đáng sợ. Anh thấy Diệp An, nhưng không dừng tay. Một cú đập mạnh nữa, cánh cửa tủ thép bật tung. Trình Duy vội vã vơ lấy một tập hồ sơ màu xanh lá – tập hồ sơ chứa đựng hợp đồng lao động và những bản phác thảo gốc của Diệp An, thứ duy nhất chưa bị số hóa hoàn toàn và cũng là thứ mà cha anh muốn tiêu hủy để "xóa tên" cậu khỏi hệ thống.
Anh ôm chặt tập hồ sơ vào lòng, lao ra cửa. Vừa lúc đó, một đoạn trần giả bị sập xuống ngay trước lối đi, lửa bắt đầu bén vào những thảm sàn công nghiệp.
Trình Duy khựng lại. Diệp An ở bên ngoài nhìn thấy cảnh đó, tim anh như ngừng đập. Không một chút suy nghĩ, Diệp An dùng chiếc thẻ đen mà Trình Duy tặng, quét mạnh vào ổ cảm biến của cửa thoát hiểm khu vực máy chủ.
Tạch!
Cánh cửa mở ra. Diệp An lao vào, nắm lấy tay Trình Duy, kéo anh chạy về phía ngược lại, hướng về hành lang kỹ thuật vốn chỉ dành cho thợ bảo trì – lối đi duy nhất chưa bị khói bao phủ hoàn toàn.
Họ chạy thoát ra được ban công phía sau của tầng 5, nơi dẫn xuống cầu thang sắt lộ thiên. Cả hai quỵ xuống, hít lấy hít để bầu không khí trong lành của buổi trưa Sài Gòn. Trình Duy ho sặc sụa, mặt mũi đầy vết nhọ, nhưng tay vẫn ôm khư khư tập hồ sơ.
"Anh điên rồi... Anh có biết là anh suýt chết không?" – Diệp An vừa khóc vừa mắng, đôi tay run rẩy lau những vết bẩn trên mặt Trình Duy.
Trình Duy nhìn Diệp An, rồi nhìn tập hồ sơ trong tay, anh khẽ cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy đắc thắng. "Nếu mất cái này... em sẽ không còn là người của TechVibe nữa. Cha tôi sẽ dùng lý do hỏa hoạn để bảo rằng hồ sơ của em chưa từng tồn tại. Tôi không thể để ông ấy xóa bỏ em khỏi cuộc đời tôi bằng cách hèn hạ như thế."
Diệp An lặng người. Hóa ra, giữa lằn ranh sinh tử, điều duy nhất người đàn ông này lo lắng không phải là tiền bạc hay quyền lực, mà là sự tồn tại danh chính ngôn thuận của anh ở bên cạnh anh ấy.
"Duy... TechVibe không còn an toàn cho chúng ta nữa." – Diệp An thì thầm, mắt nhìn xuống đoàn xe cứu hỏa đang hú còi dưới chân tòa nhà.
"Tôi biết." – Trình Duy đứng dậy, ánh mắt anh hướng về phía bãi đỗ xe khu vực VIP. "Chúng ta sẽ rời khỏi đây. Ngay bây giờ."
Vừa lúc đó, một chiếc xe Jeep mui trần màu cam rực rỡ lao đến, phanh gấp ngay trước lối cầu thang thoát hiểm. Trình Nhi nhảy xuống xe, vẫn bộ dạng cá tính nhưng khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
"Hai ông anh của tôi ơi! Lên xe mau! Thư ký Kim đang điều động bảo vệ phong tỏa các cổng chính đấy. Cha đang nổi trận lôi đình ở tầng 25, ông ấy biết anh Duy vừa cứu hồ sơ rồi!"
Trình Duy không hỏi thêm một lời, anh nắm lấy tay Diệp An, kéo anh nhảy lên ghế sau của chiếc xe Jeep. Trình Nhi nhấn ga, chiếc xe gầm lên rồi lao vút đi, lách qua khe hở giữa hai chiếc xe cứu hỏa, để lại sau lưng tòa tháp TechVibe đang chìm trong sự hỗn loạn của khói và nước.
"Nhi, em đưa chúng ta đi đâu?" – Trình Duy hỏi khi đã ổn định lại chỗ ngồi.
"Đến nơi mà 'quyền lực của cha' không vươn tới được. Căn biệt thự cũ của mẹ ở Long Hải. Nơi đó không có camera giám sát, không có sóng wifi mạnh, và quan trọng nhất, nơi đó có một căn bếp thực sự." – Trình Nhi vừa lái xe vừa liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy anh trai mình đang nắm chặt tay Diệp An không rời. "Anh Duy, anh vừa làm một việc ngầu nhất trong lịch sử họ Trình đấy. Từ chức bằng cách lao vào đám cháy... em nể anh thật!"
"Anh chưa từ chức." – Trình Duy chỉnh lại cổ áo, ánh mắt nhìn ra xa. "Anh chỉ đang thực hiện một 'Dự án nghỉ hưu' dài hạn hơn một chút thôi."
Diệp An ngồi bên cạnh, vẫn còn bàng hoàng. Anh nhìn xuống bàn tay mình đang bị bao phủ bởi bàn tay to lớn, ám mùi khói nhưng đầy vững chãi của Trình Duy. Thành phố lùi lại phía sau, những tòa cao ốc bê tông cốt thép mờ dần, thay vào đó là những rặng dừa xanh và mùi muối mặn của gió biển bắt đầu len lỏi vào khoang xe.
Hơn hai tiếng lái xe, họ dừng lại trước một căn biệt thự gỗ nằm nép mình bên bờ biển Long Hải. Nơi đây khác hẳn với sự xa hoa lạnh lẽo của Sài Gòn. Ngôi nhà mang hơi thở của thời gian, với những bức tường phủ đầy hoa giấy đỏ rực và tiếng sóng vỗ rì rào như một bản nhạc thiền định.
Trình Nhi ném chìa khóa cho anh trai: "Hai người cứ ở đây. Em sẽ quay lại Sài Gòn để thám thính tình hình và 'diễn kịch' với cha. Đồ ăn trong tủ lạnh có vẻ đã hết hạn rồi, hai người tự lo nhé. À, An ơi, dạy anh trai em cách sống như một con người thực thụ nhé, đừng để anh ấy biến thành cái máy tính cũ ở đây."
Nhi nháy mắt rồi quay xe đi thẳng, để lại một không gian tĩnh lặng đến tuyệt đối cho hai người.
Trình Duy dẫn Diệp An vào trong nhà. Anh đặt tập hồ sơ lên chiếc bàn gỗ sồi già nua, rồi mệt mỏi thả mình xuống chiếc ghế sofa bằng mây. Sự căng thẳng của một ngày kinh hoàng giờ đây mới thực sự vơi đi, nhường chỗ cho một sự kiệt sức rã rời.
Diệp An nhìn quanh. Căn nhà đầy bụi nhưng lại mang đến cho anh một cảm giác ấm áp lạ kỳ. Anh đi vào bếp, mở tủ ra. Chỉ còn một ít gạo thơm, vài quả trứng gà quê và một lọ mắm ruốc xào thịt mà mẹ của Trình Duy chắc hẳn đã chuẩn bị từ rất lâu nhưng được đóng gói kỹ lưỡng.
"Duy, anh đi tắm đi. Quần áo của anh ám mùi khói rồi. Để em nấu món gì đó thật nóng cho anh." – Diệp An nhẹ nhàng nói.
Trình Duy ngước lên, đôi mắt anh đỏ hoe, không biết do khói hay do xúc động. Anh không nói gì, chỉ đứng dậy, bước lại gần và ôm chầm lấy Diệp An. Một cái ôm thật chặt, như thể anh muốn khảm cậu vào da thịt mình.
"An... cảm ơn em. Vì đã không chạy xuống một mình." – Trình Duy thì thầm vào tai anh.
"Em đã hứa là sẽ cùng anh 'nghỉ hưu' 1 giờ mỗi ngày mà. Giờ chúng ta có cả 24 giờ rồi, em không thể thất hứa được." – Diệp An vỗ nhẹ vào lưng Trình Duy, lòng dâng lên một sự yêu thương vô bờ bến.
Bữa tối tại căn nhà ven biển đơn giản hơn bao giờ hết: Cơm trắng nóng hổi nấu từ bếp củi, trứng chiên nước mắm và một bát canh rau muống luộc dầm sấu – những quả sấu cuối cùng mà Diệp An đã mang theo trong túi canvas của mình.
Họ ngồi đối diện nhau trên chiếc bàn gỗ nhìn ra biển. Ánh trăng ngoài kia rọi vào, dát bạc lên những con sóng. Không có tiếng chuông điện thoại, không có thông báo từ Slack, không có tiếng gõ bàn phím. Chỉ có tiếng sóng và tiếng đũa chạm vào bát sứ.
Trình Duy ăn một miếng trứng chiên, vị mặn mòi của nước mắm và vị béo của trứng gà làm anh thấy tỉnh táo hẳn. "An này, cậu có hối hận không? Rời bỏ công việc ổn định, rời bỏ thành phố để trốn chạy cùng một kẻ trắng tay như tôi hiện tại?"
Diệp An mỉm cười, lúm đồng tiền ẩn hiện dưới ánh đèn dầu leo lét. "Anh đâu có trắng tay. Anh có tập hồ sơ đó, có căn nhà này, và có... em mà. Với lại, sếp không nhớ em là Designer sao? Em có thể làm việc tự do (freelance) ở bất cứ đâu, miễn là có máy tính và có anh nấu phụ."
Trình Duy bật cười, một nụ cười thanh thản nhất từ trước đến nay. "Vậy là từ nay tôi chính thức trở thành phụ bếp toàn thời gian cho em à?"
"Dạ, và anh phải học cách nhóm bếp củi nữa. Việc đó khó hơn điều hành TechVibe nhiều đấy."
Họ cùng cười, tiếng cười tan vào gió biển. Đêm đó, Trình Duy không còn bị cơn đau dạ dày hành hạ. Anh ngủ một giấc thật sâu trên chiếc giường gỗ thơm mùi nắng, bên cạnh là Diệp An – người đã mang hương vị của cuộc sống thực thụ đến cho anh.
Sáng hôm sau, Diệp An thức dậy sớm. Anh đi bộ ra bãi biển, hít thở cái không khí mặn mòi của đại dương. Anh thấy một vài ngư dân vừa đi biển về, những mẻ cá cơm tươi rói còn đang lấp lánh dưới nắng sớm. Anh nảy ra một ý định tuyệt vời cho bữa trưa.
Khi anh quay lại nhà, Trình Duy đã thức, đang lóng ngóng cầm chiếc chổi quét lá rụng ngoài sân. Nhìn vị Phó tổng giám đốc quét sân với vẻ mặt nghiêm trọng như đang điều hành một cuộc họp cổ đông, Diệp An không nhịn được cười.
"Này phụ bếp Duy, hôm nay chúng ta sẽ làm món cá cơm chiên tỏi ớt và canh chua cá bớp nhé. Anh đi hái cho em ít lá me đất sau vườn đi."
"Lá me đất? Nó trông thế nào?" – Trình Duy ngơ ngác hỏi.
Diệp An dắt tay anh ra sau vườn, chỉ cho anh những cụm lá hình trái tim nhỏ xíu, xanh mướt mọc sát đất. "Đây này. Nó có vị chua thanh rất tự nhiên, cực kỳ hợp với canh chua vùng biển."
Trình Duy cúi xuống, tỉ mẩn hái từng chiếc lá. Đôi tay anh giờ đây dính đầy đất cát, nhưng anh không còn cảm thấy khó chịu. Anh cảm thấy mỗi chiếc lá mình hái được là một mảnh ghép nhỏ của hạnh phúc mà anh đã bỏ lỡ suốt bao năm qua.
Trong khi Trình Duy hái lá, Diệp An bắt tay vào làm món cá cơm. Những con cá nhỏ xíu được làm sạch, ướp với chút muối, tiêu và thật nhiều tỏi băm. Khi cho vào chảo dầu nóng, mùi thơm sực nức tỏa ra khắp gian bếp gỗ. Tiếng cá chiên giòn rụm hòa cùng tiếng lá me đất sôi trong nồi canh chua tạo nên một bầu không khí ấm áp đến lạ lùng.
Bữa trưa hôm đó, họ ngồi ngay ngoài hiên nhà. Cá cơm chiên giòn tan, ăn kèm với cơm nóng và nước mắm ớt cay xè. Canh chua lá me đất vị chua thanh thoát, miếng cá bớp béo ngậy tan trên đầu lưỡi.
"Duy này," – Diệp An lên tiếng khi thấy Trình Duy đang ngon lành ăn bát cơm thứ ba – "Anh định sẽ trốn ở đây mãi sao? Cha anh chắc chắn sẽ tìm ra nơi này."
Trình Duy đặt bát xuống, ánh mắt anh nhìn ra xa phía đường chân trời. "Tôi không trốn, An ạ. Tôi chỉ đang 'reboot' (khởi động lại) hệ thống của mình thôi. Sáng nay tôi đã gửi một email toàn thể cho TechVibe bằng chiếc máy tính cũ của mẹ. Tôi đã vạch trần vụ hỏa hoạn do cha dàn dựng và tuyên bố tạm nghỉ việc để điều trị sức khỏe. Cổ phiếu TechVibe đang giảm, nhưng uy tín của tôi với các cổ đông nhỏ lẻ lại tăng cao. Cha tôi giờ đây đang phải đối mặt với áp lực từ hội đồng quản trị vì hành động cực đoan của mình."
Diệp An lo lắng: "Anh làm vậy... cha anh sẽ càng ghét em hơn."
"Ông ấy phải học cách tôn trọng sự lựa chọn của tôi." – Trình Duy nắm lấy tay Diệp An. "Ông ấy luôn muốn tôi trở thành một lãnh đạo hoàn hảo, nhưng ông ấy quên mất rằng một lãnh đạo hoàn hảo phải biết trân trọng những giá trị nhân bản nhất. Tôi sẽ không quay lại TechVibe nếu họ không chào đón em một cách trang trọng nhất."
Diệp An cảm thấy tim mình rung động mãnh liệt. Người đàn ông này đang dùng cả sự nghiệp để đánh cược cho tình cảm của hai người.
Đến chiều, Trình Nhi quay lại với một đống nhu yếu phẩm và một tin tức quan trọng.
"Anh Duy! Cha bị đột quỵ nhẹ sau khi đọc email của anh. Ông đang nằm viện, nhưng chị Kim bảo ông ấy cứ nhắc tên anh mãi. Chị ấy muốn anh quay lại Sài Gòn ngay." – Nhi nói, vẻ mặt không còn vẻ đùa cợt thường ngày.
Trình Duy sững người. Dù cha có tàn nhẫn thế nào, ông vẫn là người thân duy nhất còn lại của anh. Anh nhìn sang Diệp An, đôi mắt đầy vẻ phân vân.
Diệp An mỉm cười, một nụ cười bao dung. Anh đứng dậy, đi vào bếp lấy một hộp gốm, cẩn thận múc bát canh chua lá me đất vào đó và đóng nắp kỹ càng.
"Anh về đi, Duy. Đừng để mình hối hận. Mang theo bát canh này cho bác. Vị chua thanh của lá me đất sẽ giúp bác thấy nhẹ lòng hơn là những viên thuốc đắng. Em sẽ đợi anh ở đây."
Trình Duy cầm lấy hộp canh, tay anh run run. "Em không đi cùng tôi sao?"
"Bác ấy chưa sẵn sàng để thấy em lúc này. Hãy để vị canh này nói thay lời em. Em sẽ ở lại đây, chăm sóc vườn thảo mộc của mẹ anh, và chờ anh về để cùng ăn bữa trưa tiếp theo."
Trình Duy ôm chặt Diệp An một lần nữa, rồi anh cùng Trình Nhi lên xe quay lại Sài Gòn. Chiếc xe Jeep lao đi, mang theo hy vọng về một sự hòa giải giữa hương vị của tình yêu và sự cứng nhắc của quyền lực.
Diệp An đứng nhìn chiếc xe mất hút cuối con đường. Anh quay vào căn nhà gỗ, hít một hơi thật sâu mùi lá me đất vẫn còn vương vấn. Anh mở cuốn sổ nhỏ ra, viết những dòng chữ mang theo vị mặn của biển:
"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ chín. Hệ thống đang chuyển sang chế độ 'Maintenance' (Bảo trì). User đã phải quay lại để vá những lỗ hổng của gia đình. Firewall (Cha) đang bị lỗi vật lý. Feedback: Canh chua lá me đất có thể là liều thuốc chữa lành cuối cùng. Mình sẽ ở lại đây, giữ cho gian bếp luôn ấm, để khi User quay lại, 'vùng xanh' này sẽ thực sự là nhà."
Anh đóng sổ, mỉm cười nhìn ra biển. Sóng vẫn vỗ, nắng vẫn vàng, và anh biết rằng, dù đoạn đường 33 chương còn dài và gian nan, nhưng hương vị của sự chân thành đã bắt đầu chiến thắng sự lạnh lẽo của những con số.
Đêm đó, ở bệnh viện Sài Gòn, một người đàn ông già nua nằm trên giường bệnh, run rẩy mở nắp hộp gốm màu xanh nhạt. Mùi thơm của lá me đất len lỏi vào cánh mũi khô khốc của ông. Trình Vĩnh húp một ngụm canh, vị chua thanh thoát khiến đôi mắt ông nhòa đi. Ông nhìn con trai đang đứng lặng lẽ bên cạnh, rồi nhìn bát canh. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, vị Chủ tịch tàn độc ấy chợt nhận ra rằng, quyền lực có thể xây dựng nên những tòa tháp chọc trời, nhưng chỉ có một bát canh chua ấm lòng mới có thể cứu rỗi một trái tim đang lụi tàn.
Bản tình ca công sở, hóa ra lại có một đoạn kết đẹp đẽ hơn khi nó được viết tiếp bằng sự vị tha.