2,604 từ
Sáng thứ Hai tại Long Hải, biển không còn hiền hòa như ngày hôm qua. Những con sóng bạc đầu giận dữ đập vào ghềnh đá, tung bọt trắng xóa như muốn nuốt chửng dải cát vàng. Diệp An đứng ngoài hiên biệt thự gỗ, chiếc áo len mỏng bị gió thổi bay phần phật. Anh nhìn về phía con đường mòn dẫn ra quốc lộ, nơi chiếc xe Jeep của Trình Duy đã biến mất vào chiều tối qua. Cảm giác trống trải len lỏi vào từng hơi thở, nhưng trong lòng anh lại nhen nhóm một niềm tin mãnh liệt. Anh tin vào sức mạnh của bát canh chua lá me đất, tin vào sự chân thành vốn dĩ có thể làm mềm lòng cả những khối đá tảng vững chãi nhất.
Diệp An quay vào nhà, cầm chiếc chổi tre bắt đầu dọn dẹp những tàn tích của buổi nấu nướng hôm qua. Anh tỉ mẩn lau sạch những vệt nghệ còn sót lại trên bếp điện, sắp xếp lại rổ rau rừng vẫn còn xanh mướt. Ở đây, giữa không gian nồng nàn vị muối này, anh thấy mình được sống đúng nghĩa là một con người, không phải một "pixel" nhỏ nhoi trong hệ thống đồ họa khổng lồ của TechVibe. Nhưng anh cũng hiểu, cuộc chiến ở Sài Gòn vẫn chưa kết thúc. Những con số, những bản hợp đồng và cả những âm mưu quyền lực vẫn đang bủa vây người đàn ông mà anh yêu thương.
Trong khi đó, tại bệnh viện trung tâm Sài Gòn, mùi thuốc sát trùng nồng nặc không thể át đi hương vị thanh tao của lá me đất vẫn còn vương vấn trong phòng bệnh VIP. Trình Vĩnh nằm trên giường, gương mặt hốc hác hơn sau cơn đột quỵ nhẹ, nhưng ánh mắt ông đã bớt đi phần sắc lẹm, thay vào đó là một sự trầm ngâm lạ thường.
Ông nhìn xuống cái hộp gốm trống rỗng đặt trên bàn. Bát canh chua ấy... nó không chỉ là thức ăn. Nó mang theo hơi ấm của một người mẹ, vị chua của những ngày gian khó khi ông mới khởi nghiệp, và cả sự bao dung mà ông đã đánh mất từ lâu trong quá trình xây dựng đế chế TechVibe.
"Duy..." – Trình Vĩnh khẽ gọi, giọng ông vẫn còn hơi run nhưng đã rõ ràng hơn.
Trình Duy đang ngồi bên cạnh, tay gõ nhẹ lên mặt chiếc máy tính xách tay, ngước lên nhìn cha. "Con nghe đây, thưa cha."
"Cái cậu... Diệp An đó. Cậu ta nấu món này sao?"
Trình Duy hơi khựng lại, rồi anh gật đầu chắc chắn: "Dạ. Cậu ấy bảo vị chua của lá me đất sẽ giúp cha nhẹ lòng hơn. Cậu ấy không trách cha về vụ hỏa hoạn, cậu ấy chỉ lo cha không ăn được gì."
Trình Vĩnh nhắm mắt lại, một hơi thở dài thoát ra từ lồng ngực gầy guộc. "Nó đúng là một đứa ngốc. Giống hệt mẹ con ngày xưa. Luôn tin rằng thế giới này có thể được cứu rỗi bằng một bữa cơm ấm." Ông im lặng một hồi lâu, rồi đột nhiên hỏi: "Cậu ta đang ở đâu?"
"Cậu ấy đang ở biệt thự của mẹ ở Long Hải. Con đã để cậu ấy lại đó để đảm bảo an toàn."
"Đưa cậu ta về đây." – Trình Vĩnh ra lệnh, nhưng lần này không phải giọng ra lệnh của một vị Chủ tịch tàn độc, mà là yêu cầu của một người đang khao khát tìm lại một mảnh ghép bị thất lạc. "TechVibe đang gặp rắc rối lớn. Ta cần những kẻ có cái đầu 'ngốc nghếch' như nó để chống lại những con quái vật chỉ biết đến lợi nhuận."
Trình Duy sững sờ. Anh không ngờ cha mình lại thay đổi thái độ nhanh đến vậy. Nhưng trước khi anh kịp hỏi thêm, cửa phòng bệnh bật mở. Thư ký Kim bước vào với khuôn mặt tái mét, tay cầm một xấp tài liệu khẩn cấp.
"Sếp Duy, Chủ tịch... chúng ta có biến. Tập đoàn GlobalNexus vừa công bố kế hoạch thâu tóm thù địch (hostile takeover) đối với TechVibe. Họ đã bí mật thu mua 15% cổ phiếu trôi nổi trên thị trường và đang kêu gọi các cổ đông nhỏ lẻ nổi dậy. Họ tuyên bố rằng ban lãnh đạo hiện tại của TechVibe đang mất kiểm soát sau vụ hỏa hoạn tầng 5."
Trình Vĩnh bật ngồi dậy, cơn đau đầu khiến ông hơi choáng váng nhưng ý chí của một "con cáo già" thương trường lập tức bùng cháy. "GlobalNexus? Lũ kền kền đó định nhân lúc ta bệnh mà cướp nhà sao? Duy, con phải về công ty ngay."
"Nhưng cha, hồ sơ của Diệp An và toàn bộ hệ thống sáng tạo đang bị đóng băng..."
"Mở nó ra ngay lập tức!" – Trình Vĩnh quát lớn. "Kim, cô phục hồi toàn bộ vị trí của Diệp An. Nâng cậu ta lên làm Giám đốc Sáng tạo đặc biệt của chiến dịch 'TechVibe Heartbeat'. Chúng ta không thể đấu với GlobalNexus bằng tiền, vì chúng ta đang yếu thế. Chúng ta phải đấu với chúng bằng niềm tin của người dùng. Và niềm tin đó... chỉ có những bản thiết kế mang hơi thở con người của Diệp An mới làm được."
Chưa đầy ba tiếng sau, chiếc xe Jeep của Trình Duy lại gầm vang trên con đường dẫn vào biệt thự Long Hải. Diệp An đang đứng tưới nước cho mấy bụi thảo mộc, giật mình khi thấy Trình Duy bước xuống xe với một phong thái vô cùng khẩn trương nhưng đôi mắt lại rạng rỡ niềm hy vọng.
"An! Chúng ta phải về Sài Gòn." – Trình Duy lao đến, nắm lấy tay Diệp An.
"Có chuyện gì vậy Duy? Bác trai sao rồi?"
"Cha tôi đã ổn, và ông ấy muốn gặp em. Nhưng quan trọng hơn, TechVibe đang cần em. Một cuộc chiến sinh tử đang diễn ra, và em chính là vũ khí bí mật mà cha tôi lựa chọn."
Diệp An ngơ ngác theo Trình Duy lên xe. Trên suốt chặng đường về, Trình Duy giải thích cho anh về kế hoạch của GlobalNexus. Họ là một tập đoàn đa quốc gia chuyên thâu tóm các công ty công nghệ, sau đó xẻ thịt chúng để bán linh kiện hoặc dữ liệu người dùng. Nếu TechVibe rơi vào tay họ, hàng nghìn nhân viên sẽ bị sa thải, và triết lý công nghệ vị nhân sinh mà Trình Duy đang theo đuổi sẽ bị xóa sổ.
"Em phải làm gì đây Duy? Em chỉ biết vẽ và nấu ăn thôi..." – Diệp An lo lắng.
"Đó chính là những gì chúng ta cần. GlobalNexus đang quảng cáo về một hệ điều hành lạnh lùng, tối ưu hóa lợi nhuận. Chúng ta sẽ ra mắt chiến dịch 'Trái tim công nghệ'. Em sẽ là người thiết kế lại toàn bộ giao diện người dùng, mang những màu sắc của thiên nhiên, của sự ấm áp và sự kết nối chân thành vào ứng dụng. Chúng ta phải cho mọi người thấy TechVibe không chỉ là một công ty phần mềm, mà là một ngôi nhà."
Khi họ đặt chân vào TechVibe Tower, cả tòa nhà đang trong tình trạng "báo động đỏ". Nhân viên chạy đôn chạy đáo, các màn hình lớn ở sảnh liên tục nhảy số cổ phiếu đang sụt giảm. Nhưng khi thấy Phó tổng giám đốc Trình Duy đi cùng một chàng trai trẻ với túi canvas giản dị bước vào cửa chính, một sự im lặng kỳ lạ lan tỏa.
Thư ký Kim đứng đợi ở thang máy, cô hơi cúi đầu khi thấy Diệp An – một hành động chưa từng có tiền lệ. "Giám đốc Diệp An, phòng làm việc riêng của anh đã được chuẩn bị tại tầng 25, ngay cạnh văn phòng Chủ tịch. Toàn bộ đội ngũ thiết kế đang chờ chỉ thị của anh."
Diệp An cảm thấy mặt mình nóng bừng. Từ một nhân viên bị "xóa sổ" hồ sơ, anh bỗng chốc trở thành linh hồn của cả một chiến dịch giải cứu tập đoàn. Anh nhìn sang Trình Duy, nhận được một cái gật đầu khích lệ.
Bữa trưa hôm nay không có ở tầng 13. Nó diễn ra ngay trong phòng họp cấp cao của Ban điều hành. Trên bàn không có bít tết vàng hay rượu vang đắt tiền. Diệp An đã nhanh chóng nhờ Thành "camera" mua giúp một xấp bánh mì nóng hổi, một ít pate gan, giò lụa và thật nhiều hành ngò, đồ chua.
"Mọi người nghe này," – Diệp An đứng trước các cổ đông đang lo lắng – "Chúng ta đang chiến đấu để giữ lấy mái nhà này. Nhưng chúng ta không thể chiến đấu khi cái bụng đang trống rỗng và trái tim đang sợ hãi. Hãy ăn món bánh mì này – món ăn quốc hồn quốc túy của chúng ta. Nó đơn giản, nó rẻ, nhưng nó là sự kết hợp của mọi hương vị. TechVibe cũng vậy, chúng ta phải đa dạng nhưng thống nhất."
Các cổ đông nhìn nhau, rồi nhìn ổ bánh mì trên tay mình. Lần đầu tiên trong một cuộc họp sinh tử, họ không bàn về phần trăm lợi nhuận, mà bàn về vị giòn của vỏ bánh và sự đậm đà của nước sốt. Bầu không khí căng thẳng bỗng chốc dịu xuống. Sự chân thành của Diệp An đã tạo ra một "vùng xanh" ngay giữa lòng cuộc chiến.
Suốt đêm đó, tầng 25 sáng đèn. Diệp An miệt mài bên bảng vẽ điện tử. Anh không dùng những khối hình học sắc cạnh hay màu xanh neon lạnh lẽo thường thấy trong ngành IT. Anh bắt đầu phác thảo những biểu tượng lấy cảm hứng từ lá me đất, từ những vân gỗ của căn nhà Long Hải, và từ sắc vàng của bát cháo trứng muối.
Trình Duy ngồi cạnh anh, tay pha một ấm trà lài nóng hổi. "An này, em có biết biểu tượng này giống cái gì không?" – Anh chỉ vào bản vẽ một trái tim được tạo thành từ hai chiếc lá me đất lồng vào nhau.
"Nó là sự chữa lành anh ạ." – Diệp An mỉm cười, quầng thâm đã hiện rõ dưới mắt nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm vui sáng tạo. "Em muốn khi người dùng mở ứng dụng TechVibe, họ không thấy mình đang giao dịch với một cái máy, mà thấy mình đang được hỏi thăm bởi một người bạn."
Trình Duy nhìn bản thiết kế, rồi nhìn người thanh niên đang dồn hết tâm huyết vào nó. Anh nhận ra rằng, GlobalNexus có thể có hàng tỷ đô la, nhưng họ không bao giờ có được thứ nghệ thuật được nuôi dưỡng từ những bữa cơm trưa đậm đà tình người này.
Ngày thứ Ba, buổi họp cổ đông quyết định diễn ra tại hội trường lớn. Đại diện của GlobalNexus – một người đàn ông phương Tây với bộ vest xám bóng loáng và giọng nói tự đắc – bước lên bục.
"TechVibe đang già cỗi. Các người đang quản lý tập đoàn bằng cảm xúc thay vì thuật toán. Hãy nhìn xem, lãnh đạo của các người đi trốn ở một bãi biển và để một họa sĩ quèn vẽ lên tương lai. Hãy bán lại cổ phiếu cho chúng tôi, chúng tôi sẽ biến TechVibe thành một cỗ máy in tiền hiệu quả nhất Đông Nam Á."
Tiếng xì xào vang lên khắp hội trường. Các cổ đông bắt đầu dao động. Đúng lúc đó, Trình Duy bước lên, anh không mang theo báo cáo tài chính, mà mang theo một đoạn phim ngắn do Diệp An biên tập.
Màn hình lớn hiện lên. Không có những con số khô khan. Chỉ có hình ảnh những nhân viên TechVibe đang cùng nhau ăn trưa, hình ảnh bàn tay Trình Duy nắm lấy tay Diệp An giữa làn khói hỏa hoạn, và cuối cùng là giao diện mới của hệ điều hành 'Heartbeat' với những tông màu ấm áp của đất và lá.
"Chúng tôi không bán một cỗ máy in tiền." – Trọng Duy dõng dạc nói. "Chúng tôi bán sự kết nối. GlobalNexus muốn các bạn trở thành những con ốc vít trong một dây chuyền lạnh lẽo. Còn TechVibe muốn các bạn là những thành viên trong một gia đình. Các bạn chọn lợi nhuận nhất thời hay chọn một tương lai bền vững có trái tim?"
Khi đoạn phim kết thúc bằng hình ảnh một bát canh chua nghi ngút khói cùng dòng chữ: "TechVibe - Vị của sự quan tâm", cả hội trường im lặng trong vài giây, rồi một tràng pháo tay bùng nổ. Các cổ đông nhỏ lẻ – những người vốn dĩ đã quá mệt mỏi với sự vô cảm của thế giới tài chính – đã bị chinh phục hoàn toàn.
Kết quả cuối cùng: GlobalNexus thất bại thảm hại trong việc thâu tóm. Giá cổ phiếu TechVibe không những không giảm mà còn tăng vọt vì sự ủng hộ nhiệt tình của người dùng đối với giao diện mới.
Tối hôm đó, tại tầng thượng của TechVibe, Trình Vĩnh ngồi trên xe lăn, nhìn ra khung cảnh Sài Gòn rực rỡ ánh đèn. Diệp An đứng bên cạnh, tay cầm một hộp cơm nhỏ.
"Bác... con có nấu một chút cháo trắng trứng muối cho bác đây."
Trình Vĩnh nhận lấy hộp cháo, khẽ mỉm cười – một nụ cười thực sự đầu tiên mà Diệp An thấy trên khuôn mặt ông. "Cảm ơn cậu, Giám đốc Sáng tạo. Cậu đã cứu cái tòa tháp này bằng những thứ mà tôi từng coi thường. Tôi già rồi, tầm nhìn của tôi đã bị sương mù của tiền bạc che lấp. May mà Duy nó nhìn ra cậu."
Trình Duy bước đến, vòng tay qua vai Diệp An. "Cha, con đã nói rồi mà. Sức mạnh của TechVibe không nằm ở các dòng code, nó nằm ở những bữa trưa trên tầng 13."
Trình Vĩnh gật đầu, ông nhấp một thìa cháo, vị bùi béo lan tỏa. "Được rồi, hai đứa thích làm gì thì làm. Nhưng nhớ là tầng 13 vẫn phải để trống cho ta một chỗ. Ta cũng muốn được 'nghỉ hưu' một giờ mỗi ngày."
Họ cùng cười, tiếng cười bay cao giữa không trung, hòa vào gió đêm Sài Gòn. Diệp An nhìn xuống thành phố, lòng tràn đầy một cảm giác viên mãn. Anh mở cuốn sổ nhỏ của mình ra, tay viết những dòng chữ đầy tự hào:
"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ mười. Hệ thống đã đẩy lùi cuộc tấn công của virus GlobalNexus. Firewall (Cha) đã được nâng cấp thành 'Allies' (Đồng minh). User và Designer giờ đây đã cùng nhau viết nên một hệ điều hành mới mang tên Tình Yêu. Feedback: Món quà tuyệt vời nhất không phải là học bổng Parsons hay vị trí Giám đốc, mà là được cùng người mình thương nấu những bữa cơm bình dị nhất thế gian. Lưu ý: Ngày mai... nhất định phải làm món bánh mì nướng muối ớt để ăn mừng chiến thắng!"
Anh đóng sổ, tựa đầu vào vai Trình Duy. Một chương mới của cuộc đời họ đã mở ra, rực rỡ và đậm đà như chính những hương vị mà họ đã cùng nhau chia sẻ. Bão tố đã qua, và giờ đây, mỗi góc nhỏ của TechVibe đều bắt đầu phảng phất mùi thơm của sự chân thành.