MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13Chương 11: Bánh mì nướng muối ớt, ánh hào quang và những mầm gai ẩn giấu

Tiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13

Chương 11: Bánh mì nướng muối ớt, ánh hào quang và những mầm gai ẩn giấu

2,666 từ

Sáng thứ Hai, tòa tháp TechVibe Tower không còn khoác lên mình vẻ ảm đạm của những ngày bị đe dọa thâu tóm. Những tấm bảng điện tử ở sảnh lớn rực sáng với giao diện "Heartbeat" mới – sự kết hợp giữa công nghệ vị nhân sinh và những gam màu ấm nóng của đất mẹ. Nhân viên đi lại với vẻ mặt rạng rỡ hơn, tiếng chào hỏi vang lên rộn rã. Thế nhưng, đằng sau sự hân hoan đó, một dòng chảy ngầm của sự đố kỵ bắt đầu len lỏi qua những vách ngăn văn phòng.

Diệp An bước vào thang máy dành riêng cho ban điều hành. Anh vẫn mặc chiếc quần tây đơn giản và sơ mi trắng, vai đeo túi canvas quen thuộc, nhưng hôm nay trên ngực áo anh là chiếc thẻ nhân viên màu đen viền vàng với chức danh: Giám đốc Sáng tạo Chiến lược. Đây là một bước nhảy vọt chưa từng có trong lịch sử tập đoàn, biến một nhân viên thiết kế bậc thấp trở thành một trong những người nắm giữ vận mệnh của công ty chỉ sau một đêm.

Khi cánh cửa thang máy mở ra ở tầng 25, Diệp An không tiến thẳng vào văn phòng lộng lẫy được chuẩn bị sẵn. Anh rẽ lối đi về phía cầu thang bộ, đôi chân tự động tìm về "thánh địa" cũ của mình: tầng 13.

Trình Duy đã đứng đó từ bao giờ. Anh đang tỉ mẩn dùng một chiếc bình xịt nhỏ để phun sương cho những chậu thảo mộc mà họ đã mang từ biệt thự Long Hải về. Thấy Diệp An, anh mỉm cười, một nụ cười không còn sự xa cách của vị Phó tổng giám đốc quyền uy.

"Chào Giám đốc An. Hôm nay trông em có vẻ... quyền lực hơn hôm qua đấy." – Trình Duy trêu chọc.

Diệp An đỏ mặt, lúng túng điều chỉnh lại quai túi. "Anh đừng trêu em nữa. Em vẫn chưa quen với việc mọi người cứ cúi chào mình ở sảnh. Cảm giác cứ như em đang đóng một vai diễn không thuộc về mình vậy."

"Đó không phải là vai diễn, đó là thành quả của sự chân thành." – Trình Duy bước lại gần, giúp Diệp An chỉnh lại cổ áo. "Nhưng tôi biết, sự chân thành đôi khi lại là thứ khiến những kẻ giả tạo cảm thấy bị đe dọa. Em chuẩn bị tâm lý chưa? Hôm nay sẽ có một cuộc họp giao ban với các trưởng phòng cũ của em đấy."

Diệp An hít một hơi thật sâu, gật đầu: "Em biết mà. Nhưng trước khi đối mặt với bão tố, em muốn chúng ta cùng ăn món này. Em đã thức từ 5 giờ sáng để chuẩn bị."

Anh lấy từ trong túi ra hai ổ bánh mì đã được cán dẹt, phết một lớp sốt muối ớt đỏ rực, thơm nồng mùi tỏi phi và sa tế. Đi kèm là một hộp nhỏ đựng mỡ hành xanh mướt, ruốc thịt, xúc xích thái mỏng và vài quả trứng cút luộc lòng đào.

Tiếng lò nướng mini mà Trình Duy lắp đặt trên tầng 13 kêu lên tinh một tiếng. Diệp An cho bánh mì vào nướng lại cho giòn rụm. Mùi thơm nồng nàn của ớt, vị béo của mỡ hành và mùi bột mì nướng cháy cạnh nhanh chóng lấp đầy không gian ban công.

"Bánh mì nướng muối ớt – món ăn của sự bùng nổ." – Diệp An đưa cho Trình Duy một phần bánh đã được cắt nhỏ. "Vị cay để tỉnh táo, vị mặn để nhớ về những gian truân, và vị giòn để nhắc chúng ta rằng sự cứng cỏi luôn cần thiết."

Trình Duy cắn một miếng, vị cay xè của muối ớt chạm vào đầu lưỡi khiến anh khẽ hít hà, nhưng ngay sau đó là vị béo ngậy của mỡ hành và trứng cút trung hòa lại. "Ngon lắm, An. Nó giống như cảm giác chiến thắng GlobalNexus vậy – rất kích thích nhưng cũng đầy dư vị."

Tuy nhiên, bữa trưa bình yên bị cắt ngắn bởi tiếng thông báo từ chiếc điện thoại của Diệp An. Một cuộc họp khẩn được triệu tập tại phòng họp tầng 5 – nơi từng là "địa bàn" của ông Hùng, trưởng phòng Creative cũ.

Khi Diệp An bước vào phòng họp, không gian bỗng chốc trở nên đặc quánh. Ông Hùng ngồi ở đầu bàn, mặt mày xám xịt, bên cạnh là một vài nhà thiết kế kỳ cựu đã làm việc tại TechVibe hơn 10 năm. Họ nhìn Diệp An không phải bằng sự ngưỡng mộ, mà bằng những ánh mắt sắc lạnh và đầy hoài nghi.

"Chào Giám đốc An." – Ông Hùng nhấn mạnh hai chữ 'Giám đốc' với giọng điệu mỉa mai rõ rệt. "Chúc mừng em đã có một màn 'trình diễn' ấn tượng trước cổ đông. Nhưng em biết đấy, làm thiết kế thương hiệu cho một tập đoàn không chỉ cần cảm xúc và vài bát canh chua. Nó cần quy trình, cần sự am hiểu về kỹ thuật và sự đồng thuận của những người đi trước."

Một nhà thiết kế tên Lâm, người luôn tự hào về những bằng cấp quốc tế của mình, tiếp lời: "Đúng vậy. Bản thiết kế 'Heartbeat' của cậu tuy đẹp mắt nhưng tôi thấy nó quá 'sến'. Nó làm mất đi tính chuyên nghiệp của một công ty công nghệ. Chúng tôi đã soạn một bản kiến nghị gửi Hội đồng quản trị để yêu cầu hiệu chỉnh lại các thông số kỹ thuật mà cậu đã đề ra. Cậu nên nhớ, cậu chỉ là một 'hiện tượng' nhất thời nhờ sự ưu ái của sếp Duy thôi."

Diệp An đứng đó, tay siết chặt tập tài liệu. Anh cảm nhận được những mũi tên độc địa đang hướng về phía mình. Những người này từng là đồng nghiệp, từng là cấp trên mà anh kính trọng, nhưng giờ đây họ coi anh như một kẻ ngoại đạo cướp đi hào quang của họ.

"Cảm ơn ý kiến của anh Lâm và anh Hùng." – Diệp An cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. "Tôi chưa bao giờ phủ nhận kinh nghiệm của các anh. Nhưng 'Heartbeat' không phải là sản phẩm của riêng tôi, nó là câu trả lời của TechVibe dành cho người dùng. Nếu các anh muốn hiệu chỉnh, tôi sẵn sàng lắng nghe, nhưng với điều kiện các anh phải chứng minh được rằng sự hiệu chỉnh đó mang lại nhiều 'hơi ấm' hơn cho người dùng, chứ không phải chỉ là để thỏa mãn cái tôi kỹ thuật của các anh."

Câu trả lời của Diệp An khiến cả phòng họp lặng đi. Sự cứng cỏi ẩn sau vẻ ngoài mềm mỏng của anh là điều họ không lường tới. Cuộc họp kết thúc trong sự bằng mặt nhưng không bằng lòng. Khi bước ra ngoài, Diệp An thấy Thư ký Kim đang đứng đợi ở hành lang.

"Anh An, sếp Duy dặn tôi đưa anh đi gặp một người." – Kim nói, gương mặt cô hôm nay có vẻ dịu đi nhiều sau những biến cố. "Và anh đừng bận tâm đến những người trong kia. Họ giống như những dòng code cũ, rất khó để cập nhật lên phiên bản mới."

Kim đưa Diệp An đến một căn hộ penthouse cao cấp ở quận 1. Tại đây, Trình Nhi đang đứng giữa một đống bóng bay và ruy băng đỏ rực.

"Tadaaa! Chào mừng người hùng của TechVibe!" – Nhi hét lên, nhảy bổ đến ôm chầm lấy Diệp An. "Hôm nay em tổ chức tiệc mừng chiến thắng cho anh và anh trai em. Không có báo cáo, không có sếp tổng, chỉ có chúng ta và niềm vui thôi!"

Phía sau Nhi, Trình Duy đã thay bộ vest bằng một chiếc áo polo thoải mái, anh đang mở một chai vang đỏ. "Nhi nó bảo nếu không ăn mừng, nó sẽ tung hết ảnh tôi đeo tạp dề con mèo lên mạng, nên tôi đành phải nhượng bộ."

Bữa tiệc diễn ra trong không khí ấm cúng. Trình Nhi đã chuẩn bị rất nhiều món ngon, nhưng cô nàng vẫn khăng khăng muốn Diệp An trổ tài món "bánh mì nướng muối ớt" phiên bản nâng cấp ngay tại gian bếp hiện đại của mình.

"An này," – Nhi vừa ăn vừa hỏi – "Anh có định cưới anh trai em luôn không? Chứ em thấy anh ấy dính lấy anh như sam ấy. Cha em sáng nay vừa mới xuất viện, ông ấy bảo muốn mời anh qua nhà ăn cơm tối đấy. Đây là lời mời chính thức của Chủ tịch tập đoàn họ Trình, không phải lời đe dọa đâu nhé!"

Diệp An suýt nghẹn miếng bánh mì. "Bác trai mời anh thật sao?"

Trình Duy nhìn Diệp An, ánh mắt đầy sự trấn an: "Đúng vậy. Cha tôi muốn nói lời cảm ơn chính thức. Ông ấy nhận ra rằng sức mạnh thực sự của tập đoàn không nằm ở sự độc tài, mà nằm ở khả năng thấu hiểu những điều nhỏ bé nhất. Ông ấy muốn chúng ta... thực sự là một gia đình."

Diệp An cảm thấy trái tim mình như tan chảy. Từ một căn bếp nhỏ nghèo nàn, từ những hộp cơm bị kỳ thị trên tầng 13, anh đã đi một quãng đường dài để chạm tới trái tim của những con người sắt đá nhất. Nhưng giữa niềm hạnh phúc ấy, một thoáng lo âu vẫn hiện lên trong tâm trí anh khi nhớ về ánh mắt của ông Hùng và Lâm ở phòng họp ban chiều. Anh biết rằng, bóng tối của sự đố kỵ sẽ không dễ dàng tan biến.

Sáng hôm sau, khi Diệp An vừa bước vào văn phòng mới của mình, anh thấy một lẵng hoa lớn đặt trên bàn. Không có tên người gửi, chỉ có một tấm thiệp nhỏ với dòng chữ in máy: "Hào quang nào cũng có cái giá của nó. Hãy cẩn thận với những gì cậu ăn vào buổi trưa."

Diệp An lạnh người. Đây rõ ràng là một lời đe dọa trực tiếp nhắm vào thói quen ăn trưa của anh và Trình Duy. Anh nhìn xuống hộp cơm hôm nay – món cơm tấm sườn bì chả mà anh đã chuẩn bị với tất cả sự nâng niu. Liệu có ai đó đã đột nhập vào đây? Liệu niềm tin của anh vào "vùng xanh" tầng 13 đang bị đe dọa?

Anh không gọi cho Trình Duy ngay vì không muốn anh lo lắng thêm. Diệp An quyết định tự mình kiểm tra. Anh lén lắp một chiếc camera mini giấu kín trong chậu cây thảo mộc trên tầng 13 trước giờ nghỉ trưa.

12 giờ đúng. Diệp An và Trình Duy vẫn gặp nhau như thường lệ. Hôm nay, họ không ngồi ở ghế gỗ mà ngồi trên những chiếc gối êm ái dưới ô che nắng.

"Hôm nay cơm tấm có vẻ thơm quá." – Trình Duy hít hà mùi sườn nướng mật ong. "Em có cho thêm gia vị gì mới à?"

"Dạ, em có thêm một chút thính gạo tự làm cho bì." – Diệp An nói, nhưng mắt anh vẫn thỉnh thoảng liếc về phía cửa thoát hiểm.

Đúng lúc Trình Duy định gắp miếng sườn, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau những thanh nan gỗ. Diệp An đứng bật dậy: "Ai đó?"

Từ trong bóng tối của góc kỹ thuật, Lâm – nhà thiết kế ở phòng Creative – bước ra với vẻ mặt nhợt nhạt. Trên tay anh ta cầm một lọ dung dịch nhỏ không nhãn mác.

"Lâm? Anh làm gì ở đây?" – Trình Duy nhíu mày, giọng anh lập tức trở nên đanh lại.

Lâm run rẩy, đánh rơi lọ dung dịch xuống sàn. "Tôi... tôi chỉ muốn cho cậu ta biết tay... Một thằng nhóc ranh mãnh dùng đồ ăn để leo cao... tôi đã cống hiến 10 năm cho cái tập đoàn này mà vẫn chỉ là một kẻ làm thuê..."

Diệp An nhìn lọ dung dịch đang chảy tràn trên mặt đất, bốc lên mùi hóa chất nồng nặc. Anh nhận ra đó là một loại thuốc gây tiêu chảy cấp hoặc nôn mửa – một trò chơi khăm bẩn thỉu nhưng đầy ác ý để phá hỏng hình ảnh của Diệp An trong bữa tối với Chủ tịch tối nay.

Trình Duy tiến lại gần Lâm, áp lực từ anh khiến Lâm lùi lại sát lan can. "Anh Lâm, tôi tôn trọng tài năng của anh, nhưng hành động này là tội phạm. Anh nghĩ rằng việc đầu độc đồng nghiệp sẽ giúp anh tiến xa hơn sao? Anh không hiểu gì về TechVibe, và càng không hiểu gì về Diệp An."

"Anh Duy, để em." – Diệp An ngăn Trình Duy lại. Anh bước đến trước mặt Lâm, nhặt chiếc lọ không lên. "Anh Lâm, nếu anh thấy bản thiết kế của tôi không tốt, hãy đấu với tôi bằng Adobe, bằng ý tưởng, bằng sự trải nghiệm. Đừng đấu bằng những thứ hèn hạ này. Tôi sẽ không báo cảnh sát, cũng sẽ không đuổi việc anh. Nhưng từ mai, mời anh lên tầng 13 này ăn trưa cùng chúng tôi một tuần. Để anh hiểu rằng, chúng tôi không ngồi đây để âm mưu, chúng tôi ngồi đây để tìm lại sự bình yên."

Lâm ngước lên nhìn Diệp An, đôi mắt đầy vẻ ngỡ ngàng. Anh ta chuẩn bị sẵn tâm lý bị sỉ nhục hoặc bị tống cổ, nhưng sự bao dung của Diệp An như một cú tát mạnh vào lương tâm của anh ta. Lâm gục đầu xuống, hai vai run lên bần bật.

Trình Duy nhìn Diệp An, trong lòng trào dâng một sự kính trọng sâu sắc. Người thanh niên này không chỉ biết thiết kế giao diện, cậu ấy biết "thiết kế" lại cả tâm hồn con người.

Tối hôm đó, tại dinh thự họ Trình, một bữa tối thịnh soạn đã được bày ra. Chủ tịch Trình Vĩnh ngồi ở ghế chủ tọa, lần đầu tiên ông không bàn về các chỉ số chứng khoán. Ông gắp một miếng chả cá cho Diệp An và nói:

"Cậu An, ta đã nghe về chuyện trưa nay từ Duy. Cậu có một trái tim mà TechVibe đang rất thiếu. Ta chính thức giao cho cậu dự án 'TechVibe Foundation' – quỹ thiện nguyện dùng công nghệ để giúp đỡ trẻ em nghèo. Ta tin rằng chỉ có cậu mới làm cho những con số đó trở nên ấm áp."

Diệp An nhìn sang Trình Duy, hai người chạm tay nhau dưới gầm bàn. Ánh sáng của những ngọn nến lung linh phản chiếu trong mắt họ một tương lai rạng rỡ. Bóng tối của sự đố kỵ đã bị đẩy lùi bởi vị cay nồng của bánh mì nướng muối ớt và vị ngọt ngào của sự vị tha.

Diệp An mở cuốn sổ nhật ký ra, viết những dòng chữ mang theo sự thanh thản:

"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ mười một. Hệ thống đã tự động 'xóa mã độc' (Lâm) bằng thuật toán Bao Dung. User đã nhận được sự chấp thuận từ Root Admin (Cha). Feedback: Bánh mì nướng muối ớt mang lại sức mạnh để đối diện với sự thật. Ngày mai: Sẽ mời Lâm ăn món bún chả Hà Nội. Hy vọng hương vị quê hương sẽ giúp anh ấy tìm lại bản ngã của mình. Lưu ý: Hạnh phúc nhất không phải là leo cao, mà là kéo được người khác cùng đi lên với mình."

Anh đóng sổ, mỉm cười nhìn ra cửa sổ. Sài Gòn đêm nay thật đẹp, một vẻ đẹp không chỉ đến từ ánh đèn, mà đến từ những tâm hồn đang học cách để yêu thương và thấu hiểu lẫn nhau qua từng bữa cơm trưa giản dị.