MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13Chương 12: Bún chả Hà Nội, lời tự thú dưới hiên và bóng ma từ ký ức

Tiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13

Chương 12: Bún chả Hà Nội, lời tự thú dưới hiên và bóng ma từ ký ức

2,999 từ

ài Gòn bước vào những ngày mưa ngâu bất chợt. Những cơn mưa không còn là cái cớ để người ta trốn tránh sự nóng bức, mà là một tấm màn xám xịt bao phủ lấy những tòa cao ốc, khiến lòng người bỗng chốc trở nên chùng xuống và đầy chiêm nghiệm. Tại TechVibe Tower, hơi ẩm của nước mưa quyện với mùi giấy mới trong văn phòng Giám đốc Sáng tạo của Diệp An tạo nên một thứ mùi hương của sự khởi đầu, nhưng cũng phảng phất chút lo âu về những gì sắp tới.

Đúng 12 giờ trưa, thay vì đi thẳng lên tầng 13, Diệp An ghé qua phòng làm việc của Lâm. Căn phòng ngập tràn những bản vẽ kỹ thuật khô khan và những bằng khen thiết kế quốc tế được đóng khung vàng óng, nhưng dường như nó thiếu đi sức sống. Lâm đang ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính tắt ngóm, đôi vai gầy sụp xuống như một kẻ vừa thua trận.

"Anh Lâm, đến giờ ăn trưa rồi. Đi thôi anh, tôi đã hứa mời anh món bún chả mà." – Diệp An gõ nhẹ cửa, giọng nói ấm áp như nắng mùa xuân, không hề vương chút oán giận từ sự việc ngày hôm trước.

Lâm giật mình, ngước lên nhìn Diệp An bằng ánh mắt phức tạp. Anh ta vẫn chưa thể tin được rằng mình vẫn còn ngồi đây, vẫn còn danh phận tại TechVibe. "Cậu... cậu thật sự muốn tôi đi cùng sao? Sau những gì tôi đã làm?"

"Anh Lâm này," – Diệp An mỉm cười, tiến lại gần – "Trong thiết kế, nếu một pixel bị đặt sai chỗ, chúng ta không vứt bỏ cả bức tranh, chúng ta chỉ cần chỉnh sửa nó lại cho đúng. Con người cũng vậy thôi. Đi nào, đừng để sếp Duy đợi lâu, anh ấy không thích người trễ giờ đâu."

Lâm chậm chạp đứng dậy, đi theo Diệp An như một cái bóng. Sự kiêu hãnh của một nhà thiết kế mười năm kinh nghiệm giờ đây đã bị sự bao dung của một chàng trai trẻ đánh tan nát, nhưng trong sự nát tan đó, một mầm mống của sự hối lỗi chân thành bắt đầu nảy nở.

Tầng 13 hôm nay mang một vẻ đẹp u sầu dưới làn mưa. Trình Duy đã chuẩn bị một tấm bạt che trong suốt để ngăn những hạt mưa tạt vào, nhưng vẫn đủ để họ nhìn thấy khung cảnh thành phố nhạt nhòa trong màn nước. Trên chiếc bàn gỗ, Diệp An bắt đầu bày biện món bún chả Hà Nội – món ăn mà anh đã dành cả tối qua để chuẩn bị.

Mùi thịt nướng trên than hồng thơm nức mũi, những miếng chả băm và chả miếng vàng ươm được ngâm trong bát nước chấm hổ phách ấm nóng, dập dềnh vài miếng đu đủ và cà rốt bóp chua giòn rụm. Đĩa bún sợi nhỏ trắng tinh khôi đặt cạnh rổ rau sống đủ loại: xà lách, tía tô, kinh giới và không thể thiếu những nhánh húng láng thơm nồng.

Trình Duy nhìn Lâm, ánh mắt anh vẫn còn đó sự nghiêm nghị nhưng đã bớt đi vẻ lạnh lùng của ngày hôm qua. "Ngồi đi Lâm. Hôm nay chúng ta không bàn chuyện công ty. Hôm nay chúng ta chỉ bàn về vị của nước mắm."

Lâm run rẩy cầm đôi đũa, múc một miếng chả cho vào miệng. Vị ngọt của thịt, vị chua cay mặn ngọt hài hòa của nước chấm và mùi thơm đặc trưng của rau kinh giới bùng nổ trong khoang miệng. Lâm bỗng nhiên khựng lại, đôi mắt anh đỏ hoe.

"Có chuyện gì vậy anh Lâm? Nước chấm hơi cay sao?" – Diệp An lo lắng hỏi.

"Không... nó ngon quá." – Lâm nghẹn ngào, buông đũa xuống, gục đầu vào lòng bàn tay. "Cậu biết không An... món bún chả này làm tôi nhớ đến ngày đầu tiên tôi bước chân vào Sài Gòn. Lúc đó tôi chẳng có gì ngoài cái bằng thiết kế và một đống tham vọng. Tôi đã từng mơ ước được vẽ nên những điều đẹp đẽ cho đời. Nhưng rồi... mười năm ở cái tòa nhà này, những con số, những cuộc họp cổ đông, sự đấu đá chức tước đã biến tôi thành một kẻ hèn hạ lúc nào không hay. Tôi ghen tị với cậu vì cậu vẫn giữ được cái 'tâm' mà tôi đã đánh mất từ lâu."

Trình Duy đặt tay lên vai Lâm, một cái vỗ nhẹ nhưng chứa đựng sự tha thứ của một người đàn ông đối với một người đàn ông. "Lâm, ở TechVibe này, ai cũng có lúc bị cuốn đi bởi những cơn lốc quyền lực. Ngay cả tôi cũng từng suýt biến mình thành một con robot. Diệp An đến không phải để cướp chỗ của anh, mà để nhắc cho tất cả chúng ta nhớ rằng công nghệ nếu không có trái tim thì chỉ là một đống sắt vụn."

Lâm ngước lên, lau vội nước mắt. "Tôi xin lỗi sếp, xin lỗi cậu An. Từ hôm nay, nếu các người còn tin tưởng, tôi xin được làm một 'pixel' nhỏ nhất trong đội ngũ của cậu. Tôi sẽ giúp cậu kỹ thuật hóa những ý tưởng bay bổng đó một cách chắc chắn nhất."

Diệp An cười rạng rỡ, lúm đồng tiền hiện rõ: "Vậy thì tốt quá! Chúng ta đang thiếu một người am hiểu sâu về cấu trúc UI như anh. Nào, ăn tiếp đi, thịt nguội sẽ mất ngon đấy!"

Tiếng mưa rơi trên mái bạt hòa cùng tiếng đũa bát, lần đầu tiên tầng 13 đón tiếp một vị khách không phải với tư cách kẻ xâm nhập, mà là tư cách một người bạn đồng hành mới. Sự hòa giải mang vị bún chả trở nên thanh thản lạ lùng.

Tuy nhiên, khi sự bình yên vừa mới chớm nở trên tầng 13, thì tại sảnh lớn của TechVibe, một chiếc xe Rolls-Royce màu đen sang trọng đỗ xịch lại. Một người phụ nữ ngoài 50 tuổi, diện bộ đồ lụa cao cấp, đeo chuỗi vòng cổ ngọc trai sang trọng nhưng ánh mắt lại sắc sảo và mang theo một vẻ thâm trầm khó đoán, bước vào tòa nhà.

Đó là bà Minh Thư – em gái ruột của mẹ Trình Duy, cũng chính là người đứng đầu gia tộc họ Trần tại Long Hải. Sự xuất hiện của bà khiến Thư ký Kim phải tức tốc báo cáo cho Trình Duy ngay sau bữa trưa.

"Duy, con vẫn khỏe chứ?" – Bà Thư mỉm cười khi thấy Trình Duy bước vào phòng khách VIP, nhưng nụ cười đó không hề lan đến đôi mắt.

"Chào dì. Sao dì lại lên Sài Gòn mà không báo trước cho con?" – Trình Duy giữ lễ nghĩa, nhưng trong lòng anh đã trỗi dậy một sự cảnh giác cao độ. Gia tộc họ Trần vốn dĩ không hài lòng khi sau khi mẹ anh mất, toàn bộ tài sản và quyền điều hành TechVibe lại rơi vào tay cha anh – một người không mang dòng máu họ Trần.

Bà Thư nhấp một ngụm trà, nhìn quanh văn phòng lộng lẫy: "Dì nghe nói TechVibe vừa trải qua một cuộc 'thay máu' ngoạn mục. Một nhân viên quèn bỗng chốc lên làm Giám đốc Sáng tạo, và cha con thì đang bắt đầu ủy quyền cho con nhiều hơn. Dì đến đây để nhắc con rằng, một nửa số vốn sáng lập TechVibe năm xưa là từ hồi môn của mẹ con. Và dì không muốn cái di sản đó bị phá hủy bởi những kẻ không có lai lịch rõ ràng."

Trình Duy đanh mặt lại: "Dì Thư, Diệp An không phải là 'kẻ không rõ lai lịch'. Cậu ấy là người đã cứu tập đoàn khỏi GlobalNexus. Và TechVibe là công lao của cha con và mẹ con gây dựng nên, không liên quan đến sự can thiệp của gia tộc lúc này."

"Thật sao?" – Bà Thư lấy từ trong túi xách ra một tập hồ sơ cũ vàng ố, đặt lên bàn. "Vậy con có biết năm xưa, để có được số vốn đó, cha con đã làm gì không? Ông ta đã phản bội lời thề với mẹ con, đã bí mật chuyển giao một phần công nghệ của gia đình họ Trần cho đối thủ để đổi lấy vốn mồi. Mẹ con đã đau lòng mà qua đời sớm là vì biết được sự thật này. Duy, con đang sống trên sự phản bội của chính cha mình đấy."

Trình Duy cảm thấy như có một luồng điện giật mạnh qua tim. Những lời bà Thư nói như một đòn đánh chí mạng vào niềm tin bấy lâu nay của anh đối với người cha tuy khắc nghiệt nhưng vẫn được anh kính trọng.

"Dì nói dối!" – Trình Duy gầm lên.

"Dối hay không, con hãy tự mình kiểm tra những bản hợp đồng bí mật trong két sắt của ông ta tại nhà riêng." – Bà Thư đứng dậy, vuốt lại nếp áo phẳng phiu. "Dì không muốn lật đổ cha con, dì chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về họ Trần. Nếu con không muốn chuyện này bị công khai và làm sụp đổ hoàn toàn uy tín của TechVibe, hãy để dì đưa người của mình vào hội đồng quản trị. Và việc đầu tiên, hãy loại bỏ cái 'biến số' Diệp An kia đi. Cậu ta quá nguy hiểm vì cậu ta đang nắm giữ trái tim của con."

Bà Thư bước ra ngoài, để lại Trình Duy đứng lặng người giữa căn phòng rộng lớn. Bóng tối từ quá khứ bỗng chốc ập đến, đe dọa nuốt chửng sự bình yên mà anh và Diệp An vừa mới nhọc nhằn tìm thấy.

Buổi chiều hôm đó, Diệp An nhận thấy sự thay đổi rõ rệt ở Trình Duy. Anh trở nên im lặng bất thường, ánh mắt thường xuyên thất thần nhìn vào khoảng không. Khi họ gặp nhau ở hầm để xe để cùng về, Trình Duy chỉ nắm nhẹ tay Diệp An rồi buông ra ngay.

"Anh Duy, có chuyện gì sao? Dì của anh đã nói gì?" – Diệp An lo lắng hỏi khi họ đã về đến căn hộ của anh.

Trình Duy nhìn Diệp An, lòng anh đau thắt. Làm sao anh có thể nói với cậu rằng sự hiện diện của cậu đang bị dùng làm quân bài để uy hiếp anh? Làm sao anh có thể nói rằng người cha mà anh vừa mới hòa giải lại có thể là một kẻ phản bội trong quá khứ?

"Không có gì đâu An. Chỉ là chút rắc rối nhỏ với các dự án ở Long Hải thôi." – Trình Duy cố nặn ra một nụ cười, nhưng nó lại méo mó và đầy mệt mỏi. "Tối nay em cứ nghỉ sớm đi, anh cần quay lại công ty giải quyết nốt hồ sơ."

Diệp An biết Trình Duy đang giấu mình điều gì đó, nhưng anh không gặng hỏi. Anh đi vào bếp, bắt đầu nấu một nồi chè hạt sen long nhãn thanh mát. Anh biết Trình Duy đang bị stress nặng, và hạt sen sẽ giúp anh ấy dễ ngủ hơn.

"Duy này," – Diệp An nói vọng ra từ bếp – "Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng phải nhớ là 'vùng xanh' tầng 13 vẫn luôn ở đó. Chúng ta đã vượt qua được GlobalNexus, thì không có gì là không thể vượt qua cả."

Trình Duy nhìn bóng lưng thanh mảnh của Diệp An trong bếp, nước mắt anh suýt rơi. Anh nhận ra rằng, mình phải bảo vệ người thanh niên này bằng mọi giá, kể cả khi anh phải đối đầu với chính gia tộc của mẹ mình và bí mật đen tối của cha.

Sáng hôm sau, một sự kiện không ngờ tới xảy ra. Tại TechVibe Tower, một loạt các bài báo mạng bắt đầu đăng tải những thông tin mập mờ về "Gia thế bí ẩn của người đứng đầu TechVibe" và "Sự thật đằng sau cái chết của bà chủ họ Trần". Dù không chỉ đích danh, nhưng bất cứ ai trong giới kinh doanh cũng hiểu họ đang nhắm vào Trình Vĩnh.

Sự cố này khiến cổ phiếu TechVibe lại một lần nữa dao động. Trình Vĩnh phải triệu tập họp khẩn cấp. Diệp An, với tư cách Giám đốc Sáng tạo, cũng phải tham dự.

Trong phòng họp, không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở. Trình Vĩnh ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt tái nhợt nhưng vẫn giữ được vẻ uy nghiêm.

"Ai đã tung ra những tin đồn nhảm nhí này?" – Trình Vĩnh đập bàn hỏi.

Đúng lúc đó, cửa phòng họp mở ra. Bà Minh Thư bước vào, theo sau là một nhóm luật sư. "Không phải tin đồn đâu anh rể. Đây là sự thật mà anh đã che giấu suốt 25 năm qua. Và hôm nay, tôi đại diện cho gia tộc họ Trần, yêu cầu anh từ chức và bàn giao lại quyền điều hành cho Trình Duy, dưới sự giám sát của chúng tôi."

Cả phòng họp xôn xao. Trình Duy đứng dậy, chắn trước mặt cha mình. "Dì Thư, dì không có quyền làm vậy ngay tại đây!"

"Con trai," – Bà Thư cười lạnh – "Con nên chọn phe đi. Hoặc là đứng về phía gia tộc mẹ con để giữ lại TechVibe, hoặc là nhìn cha con bị tống vào tù vì tội lừa đảo và vi phạm thỏa thuận vốn của gia tộc. Và cậu An kia... cậu ta cũng sẽ bị liên lụy vì tội đồng lõa che giấu thông tin nội bộ đấy."

Diệp An đứng sững lại. Anh không ngờ mình lại bị kéo vào một cuộc chiến quyền lực phức tạp như thế này. Anh nhìn sang Trình Duy, thấy người đàn ông ấy đang run lên vì giận dữ và đau đớn.

Lúc này, Lâm – người vẫn đang ngồi ở góc phòng – bất ngờ lên tiếng. "Thưa bà Thư, tôi là người đã làm việc tại đây 10 năm. Tôi biết về các bản hợp đồng đó. Nhưng bà quên một điều, các bản hợp đồng đó đã hết hiệu lực từ 5 năm trước khi sếp Duy chính thức tiếp quản hệ thống vận hành mới. Mọi sự kiện tụng lúc này đều là vô giá trị trước pháp luật."

Lâm bước tới, đưa ra một tập hồ sơ số hóa mà anh ta đã âm thầm chuẩn bị sau cuộc trò chuyện trưa nay. "Tôi đã từng là một kẻ hèn nhát, nhưng Diệp An đã cho tôi thấy sự thật quý giá hơn tiền bạc. Bà không thể dùng bóng ma quá khứ để đe dọa tương lai của TechVibe được nữa."

Sự xuất hiện của Lâm như một bước ngoặt không ngờ tới. Bà Thư biến sắc, nhìn Lâm trân trân. Trình Duy nhìn người cộng sự mới của mình với ánh mắt đầy cảm kích.

Trận chiến pháp lý và quyền lực bùng nổ ngay trong phòng họp. Diệp An nhận ra rằng, đây không còn là chuyện của những hộp cơm trưa nữa. Đây là cuộc đấu tranh để bảo vệ sự chính nghĩa và tình yêu của họ trước những âm mưu tàn độc nhất.

Tối hôm đó, sau một ngày dài mệt mỏi, Diệp An và Trình Duy lại ngồi bên nhau trên tầng thượng. Lần này không có đồ ăn, chỉ có hai tách trà nóng và tiếng gió thổi mạnh qua các tòa nhà.

"Duy này, anh có hận cha không? Nếu những điều dì anh nói là thật?" – Diệp An hỏi khẽ.

Trình Duy thở dài, tựa đầu vào vai Diệp An. "Anh không biết nữa. Có lẽ ông ấy đã sai trong quá khứ, nhưng tình yêu ông ấy dành cho mẹ và cho TechVibe là thật. Anh sẽ không để gia tộc họ Trần xâu xé nơi này. Anh sẽ chiến đấu, không phải vì cái ghế Phó tổng giám đốc, mà vì 'vùng xanh' mà em đã tạo ra."

Diệp An nắm chặt tay Trình Duy. "Em sẽ ở bên anh. Dù chúng ta phải bắt đầu lại từ một căn bếp nhỏ ở Long Hải, em vẫn sẽ luôn ở bên anh."

Trình Duy nhìn Diệp An, trong ánh mắt anh là một sự kiên định chưa từng có. "Cảm ơn em, An. Dự án nghỉ hưu của chúng ta... có lẽ sẽ phải tạm dừng một chút để anh giải quyết lũ bóng ma này. Nhưng em hứa đi, ngày mai vẫn phải nấu món gì đó thật ngon nhé. Anh muốn ăn món gì đó mang vị của sự khởi đầu."

"Vậy... món phở bò nhé? Vị thanh của nước dùng, vị ngọt của thịt và mùi thơm của gừng nướng. Nó sẽ giúp chúng ta tỉnh táo để chiến thắng tất cả."

Diệp An mở cuốn sổ nhật ký, tay viết những dòng chữ mang theo sự quyết tâm:

"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ mười hai. Hệ thống bị tấn công bởi 'Shadow Virus' (Bóng ma quá khứ). Firewall (Cha) đang gặp lỗi nghiêm trọng về uy tín. Nhưng tin vui là 'Legacy Data' (Lâm) đã trở thành một lớp bảo mật vững chắc. Feedback: Bún chả mang lại sự hòa giải, nhưng phở bò sẽ mang lại sức mạnh để chiến đấu. Lưu ý: Tình yêu không chỉ là ngồi ăn cùng nhau, mà là cùng nhau đứng vững trong bão tố."

Anh đóng sổ, mỉm cười nhìn lên bầu trời Sài Gòn sau cơn mưa. Những ngôi sao bắt đầu hiện ra, lấp lánh như những hy vọng nhỏ nhoi nhưng không bao giờ tắt. Cuộc chiến 33 chương vẫn còn tiếp diễn, và họ biết rằng, vị ngon nhất của cuộc đời chính là vị của sự đồng lòng.