MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13Chương 13: Hương phở bình minh và những mắt xích của sự thật

Tiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13

Chương 13: Hương phở bình minh và những mắt xích của sự thật

2,449 từ

Sài Gòn sau cơn mưa ngâu dài dằng dặc bỗng trở nên trong vắt đến lạ lùng. Những ánh nắng đầu ngày xuyên qua màn sương mỏng, nhảy múa trên những mặt kính xanh ngắt của tòa tháp TechVibe. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng và tĩnh lặng ấy, một cơn sóng thần về thông tin đang âm ỉ trực chờ nuốt chửng mọi thành quả mà Trình Duy và Diệp An đã dày công gây dựng.

4 giờ sáng, trong căn bếp nhỏ của Diệp An, ngọn lửa xanh rì vẫn đang liếm nhẹ vào đáy nồi áp suất lớn. Mùi thơm của quế chi, hoa hồi, thảo quả nướng quyện cùng vị ngọt thanh của xương ống bò đã hầm suốt mười tiếng đồng hồ tạo nên một tầng hương vị nồng nàn, ấm sực. Diệp An đứng đó, gương mặt phờ phạc vì thiếu ngủ nhưng đôi mắt lại sáng rực một vẻ kiên định. Anh đang tỉ mẩn hớt từng chút bọt sủi tăm để giữ cho nước dùng trong vắt như hổ phách.

Hôm nay, anh không nấu cơm văn phòng đơn giản. Anh đang nấu Phở – món ăn được mệnh danh là "linh hồn" của ẩm thực Việt, và cũng là món ăn mà Trình Duy yêu cầu để tìm lại sự khởi đầu. Diệp An hiểu rằng, trong lúc lòng người đang rối ren bởi những lời cáo buộc của bà Minh Thư, một bát phở đúng nghĩa có thể là liều thuốc an thần tốt nhất cho Trình Duy, và có thể là cả cho Trình Vĩnh – người đang nằm trên giường bệnh với những bóng ma quá khứ bủa vây.

Đúng 11 giờ 30 phút, Diệp An xách theo hai chiếc bình giữ nhiệt lớn và một giỏ mây đựng đầy hành hoa, húng quế, tương ớt dầm và những lát chanh mọng nước. Anh không đi lên tầng 13 ngay mà rẽ vào phòng bệnh đặc biệt của Chủ tịch Trình Vĩnh.

Bên trong, Trình Duy đang ngồi trầm ngâm bên cạnh giường cha. Trình Vĩnh đã tỉnh táo hơn, nhưng gương mặt ông hằn lên những nếp nhăn của sự mệt mỏi và ân hận. Sự xuất hiện của bà Minh Thư ngày hôm qua như một nhát dao rạch toang lớp vỏ bọc hoàn hảo mà ông đã cố gắng gìn giữ suốt một phần tư thế kỷ.

"Con chào bác, chào anh Duy." – Diệp An nhẹ nhàng bước vào, nụ cười của anh như một luồng gió mát làm dịu đi không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng.

"An đó hả? Cậu lại mang gì đến cho cái lão già sắp bị tống ra khỏi nhà này vậy?" – Trình Vĩnh khẽ nhếch môi, giọng ông khàn đặc nhưng không còn vẻ thù nghịch.

"Cháu mang đến 'vị của sự khởi đầu' ạ." – Diệp An vừa nói vừa nhanh tay xếp bát đĩa. Anh chần sơ bánh phở, xếp những lát thịt bò tái nạm hồng rực lên trên, rắc thật nhiều hành lá rồi từ từ rót làn nước dùng nóng hổi vào.

Mùi thơm ngay lập tức đánh thức mọi giác quan. Trình Duy hít một hơi sâu, cảm thấy những sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn bỗng chốc chùng xuống.

"Bác hãy thử đi ạ." – Diệp An bưng bát phở đến trước mặt Trình Vĩnh. "Ngày xưa, khi cha cháu bắt đầu gây dựng gánh phở nhỏ ở quê, ông luôn bảo rằng: Nước dùng có trong thì lòng người mới tĩnh. Chuyện của quá khứ dù có đục đến đâu, nếu chúng ta biết cách 'gạn đục khơi trong', chúng ta vẫn sẽ có một tương lai ngọt thanh như thế này."

Trình Vĩnh nhìn bát phở, rồi nhìn chàng trai trẻ trước mặt. Ông cầm thìa, nhấp một ngụm nước dùng. Vị ngọt từ xương, vị cay nhẹ của gừng nướng và mùi thơm của thảo mộc lan tỏa, khiến ông bỗng nhớ về những ngày đầu khởi nghiệp cùng người vợ quá cố. Lúc đó, họ cũng chỉ có một văn phòng nhỏ và những bát phở vỉa hè làm động lực.

"Ngon... ngon lắm." – Trình Vĩnh lẩm bẩm, một giọt nước mắt già nua khẽ lăn dài trên gò má nhăn nheo. "Duy này, con đã chọn đúng người rồi. Ta đã quá sai khi nhìn người bằng con mắt của một con buôn."

Trình Duy nắm lấy tay cha, rồi quay sang nhìn Diệp An với sự biết ơn vô hạn. Giữa lúc bão tố, Diệp An luôn biết cách dùng những thứ giản dị nhất để hàn gắn những rạn nứt tưởng chừng không thể cứu vãn.

Bữa trưa chưa kịp kết thúc thì Thư ký Kim bước vào, đi cùng một người đàn ông lạ mặt khoảng 60 tuổi, ăn mặc giản dị nhưng toát lên vẻ quyền uy thầm lặng. Đó là ông Phan – một cổ đông lớn ẩn danh, người đang nắm giữ 10% cổ phần "chốt chặn" của TechVibe, người mà cả bà Minh Thư và Trình Duy đều đang cố gắng tiếp cận.

"Tôi nghe mùi phở thơm quá nên không kìm lòng được mà vào đây." – Ông Phan cười hào hứng. "Chào anh Vĩnh, lâu rồi không gặp. Nghe nói anh đang gặp rắc rối với gia đình bên vợ?"

Trình Duy đứng bật dậy: "Chú Phan? Sao chú lại ở đây?"

"Tôi đến để xem TechVibe của chú sẽ sụp đổ hay hồi sinh." – Ông Phan nhìn bát phở trên tay Trình Vĩnh, rồi quay sang nhìn Diệp An. "Cậu bé, đây là phở cậu nấu sao? Tôi đã ăn phở khắp thế giới, nhưng mùi hương này... nó có vị của sự chân thành. Cho tôi một bát được không?"

Diệp An nhanh chóng chuẩn bị một bát phở cho ông Phan. Người đàn ông quyền lực ấy ngồi ngay cạnh giường bệnh, xì xụp ăn một cách ngon lành. Sau khi ăn xong, ông lau miệng, ánh mắt trở nên sắc sảo.

"Tôi đã nhận được lời đề nghị từ bà Minh Thư. Bà ta muốn tôi đứng về phía gia tộc họ Trần để bãi nhiệm anh Vĩnh. Bà ta còn đưa ra những bằng chứng về việc anh Vĩnh phản bội thỏa thuận vốn năm xưa." – Ông Phan nhìn Trình Vĩnh. "Anh có gì để bào chữa không?"

Trình Vĩnh thở dài: "Tôi không bào chữa. Những gì cô ấy nói có một phần là sự thật. Lúc đó tôi quá khao khát thành công nên đã đi đường tắt. Nhưng 25 năm qua, tôi đã dùng cả mạng sống để bù đắp cho TechVibe, để giữ lại tâm huyết của vợ tôi."

"Chú Phan," – Trình Duy lên tiếng – "Nếu chú đứng về phía dì Thư, TechVibe sẽ trở thành công cụ để gia tộc họ Trần trả thù riêng. Những dự án 'Heartbeat' mà chúng con đang triển khai sẽ bị khai tử. Chú nhìn Diệp An xem, cậu ấy không có cổ phần, không có quyền lực, nhưng cậu ấy đang dùng tình yêu để giữ lấy linh hồn của nơi này. Đó chẳng phải là thứ mà chú luôn tìm kiếm ở các dự án đầu tư sao?"

Ông Phan im lặng một lát, rồi ông nhìn Diệp An: "Nếu tôi đứng về phía các cậu, cậu sẽ làm gì để chứng minh rằng TechVibe không chỉ là một đống giấy lộn của quá khứ?"

Diệp An bước lên một bước, dõng dạc nói: "Thưa chú, cháu không biết về tài chính. Nhưng cháu biết về sự kết nối. Cháu sẽ biến 'Heartbeat' thành một hệ sinh thái mà ở đó, mỗi người dùng đều cảm thấy mình được trân trọng. Cháu sẽ mang vị của bát phở này vào công nghệ – một vị ngọt hậu sau những đắng cay. Cháu xin chú hãy cho anh Duy và cháu một cơ hội để chứng minh rằng giá trị của một công ty nằm ở văn hóa, chứ không nằm ở những sai lầm của 25 năm trước."

Ông Phan mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. "Cậu nói rất hay. Được rồi, tôi sẽ không bán cổ phần cho bà Thư. Nhưng với một điều kiện: Trình Duy phải công khai sự thật về quá khứ và thực hiện một cuộc kiểm toán độc lập. TechVibe cần sự minh bạch, không cần những bí mật."

Ngay sau khi ông Phan rời đi, Trình Duy kéo Diệp An ra hành lang. Anh ôm chặt lấy cậu, hơi thở gấp gáp. "An, em tuyệt vời quá. Em đã cứu chúng ta một lần nữa."

"Anh Duy, em nghĩ chuyện này chưa dừng lại đâu." – Diệp An lo lắng. "Bà Minh Thư sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Và anh có thấy lạ không? Tại sao bà ta lại biết chính xác những bản hợp đồng bí mật trong két sắt của bác trai? Phải có một người nội gián khác, người đã ở bên cạnh bác suốt nhiều năm qua."

Trình Duy khựng lại. Anh chợt nhớ đến ánh mắt của Thư ký Kim lúc bà Thư bước vào phòng họp hôm qua. "Em nói đúng. Kim đã ở với cha anh 15 năm. Cô ấy biết mọi ngóc ngách của tòa nhà này."

"Không phải chị Kim đâu anh." – Diệp An lắc đầu. "Em đã quan sát rồi. Chị Kim rất trung thành, nhưng chị ấy có vẻ đang sợ hãi một ai đó khác. Anh có nhớ người phụ nữ đi cùng bà Thư hôm nay không? Người đứng ở cửa phòng bệnh ấy?"

"Đó là trợ lý của dì Thư mà?"

"Không, anh nhìn kỹ đi." – Diệp An lấy điện thoại ra, cho Trình Duy xem một tấm ảnh anh đã chụp lén lúc đứng ở hành lang. "Người phụ nữ này có nốt ruồi ngay khóe mắt, giống hệt với bức ảnh người phụ nữ đứng cạnh mẹ anh trong tấm hình cũ mà Trình Nhi đã cho em xem ở Long Hải. Đó là bà Lan – người vú em thân thiết của mẹ anh, người đã biến mất bí ẩn ngay sau khi mẹ anh qua đời."

Trình Duy bàng hoàng. Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối lại. Bà Lan, người dì Minh Thư, và những bản hợp đồng... Có một âm mưu thâm sâu hơn cả việc thâu tóm công ty. Có lẽ họ đang nhắm đến một thứ khác, một tài sản thừa kế bí mật mà mẹ anh đã để lại mà chỉ có Trình Duy mới có quyền tiếp cận.

Buổi chiều, Trình Duy và Diệp An quay lại tầng 13. Lần này, họ không đơn độc. Lâm cũng có mặt, trên tay là chiếc laptop với những dòng mã hóa phức tạp.

"Sếp, tôi đã đột nhập vào hệ thống sao lưu cũ của sảnh VIP." – Lâm nói, mồ hôi vã ra. "Có một luồng dữ liệu lạ được gửi đi từ văn phòng Chủ tịch mỗi đêm lúc 2 giờ sáng suốt 3 năm qua. Nó không gửi đến địa chỉ của bà Thư, mà gửi đến một quỹ tín thác ở Thụy Sĩ mang tên 'The Secret Garden'."

"The Secret Garden?" – Diệp An lẩm bẩm. "Đó chẳng phải là tên của cuốn sách mà mẹ anh Duy thích nhất sao?"

Trình Duy tiến lại gần màn hình. Anh nhận ra mã hóa của luồng dữ liệu đó. Đó chính là mã hóa dựa trên ngày sinh của anh và Diệp An – một sự trùng hợp đến kỳ lạ. Đợi đã, tại sao lại là ngày sinh của Diệp An?

"An... ngày sinh của em là ngày mấy?" – Trình Duy run run hỏi.

"Ngày 15 tháng 9 năm 2000 ạ."

Trình Duy ngồi thụp xuống ghế. Đó chính là ngày mà mẹ anh đã thực hiện chuyến từ thiện cuối cùng tại cô nhi viện vùng ven trước khi lâm bệnh nặng. Những nghi vấn về lai lịch thực sự của Diệp An bắt đầu nảy sinh trong đầu anh. Liệu việc Diệp An xuất hiện ở TechVibe có phải là sự ngẫu nhiên, hay là một sự sắp đặt từ định mệnh mà mẹ anh đã an bài từ trước?

"Duy... anh sao vậy?" – Diệp An lo lắng chạm vào vai anh.

"Không có gì..." – Trình Duy cố giữ bình tĩnh. "Lâm, tiếp tục theo dõi luồng dữ liệu đó. An, tối nay em hãy về nhà và tìm lại cho anh bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến nguồn gốc của em. Anh nghĩ chúng ta đang đứng trước một bí mật lớn lao hơn cả TechVibe."

Đêm đó, Sài Gòn lại mưa. Diệp An ngồi giữa căn phòng nhỏ, xung quanh là những tấm ảnh cũ và cuốn sổ nhật ký của người cha quá cố. Anh tìm thấy một phong bì thư màu vàng đã mục nát, bên trong có một mảnh giấy nhắn nhỏ viết bằng tay: "Hãy bảo vệ đứa trẻ này, nó là trái tim của Khu Vườn Bí Mật. Ngày nó trở lại TechVibe, công lý sẽ được thực thi."

Tay Diệp An run rẩy. Hóa ra, những hộp cơm trưa của anh, sự gặp gỡ với Trình Duy, và vị của bát phở khởi đầu... tất cả đều nằm trong một kế hoạch chữa lành vĩ đại mà mẹ của Trình Duy đã chuẩn bị để cứu vãn lỗi lầm của chồng mình.

Anh mở cuốn sổ nhật ký ra, viết những dòng chữ mang theo sự kinh ngạc:

"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ mười ba. Hệ thống đã mở ra một 'Hidden Partition' (Phân vùng ẩn). Mình không chỉ là một Designer, mình là một phần của bộ mã nguồn mà người quá cố đã để lại. User (Trình Duy) đang rất sốc, nhưng mình biết anh ấy sẽ không buông tay. Feedback: Phở bò không chỉ là khởi đầu, nó là cầu nối của hai thế hệ. Lưu ý: Ngày mai sẽ là một ngày đầy giông bão, vì bà Lan và dì Thư sẽ tung quân bài cuối cùng. Mình phải nấu món gì đó thật vững chãi, như cơm nắm muối vừng? Để chúng ta có đủ sức để đối diện với sự thật về bản thân mình."

Bên ngoài, tiếng sấm nổ vang trời. TechVibe Tower vẫn đứng vững trong mưa, nhưng bên trong nó, những mắt xích của sự thật đã bắt đầu xoay chuyển. Diệp An nhìn vào gương, thấy một bản thân khác – mạnh mẽ hơn, đầy trách nhiệm hơn. Anh không còn là chàng trai nấu cơm thuê nữa, anh là người nắm giữ chìa khóa để giải thoát cho Trình Duy khỏi xiềng xích của quá khứ.