2,736 từ
Đêm Sài Gòn rên rỉ dưới những cơn sấm chớp rạch ngang bầu trời. Diệp An ngồi bất động giữa sàn nhà, xung quanh là những mảnh ký ức rời rạc vừa được đánh thức. Mảnh giấy nhắn màu vàng ố kia như một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến anh cảm thấy căn phòng trọ nhỏ bé bỗng chốc trở nên chông chênh lạ thường. Anh nhìn vào bức ảnh cũ của người cha đã khuất – một người đàn ông khắc khổ nhưng có đôi mắt hiền từ – và tự hỏi: Liệu cha có biết ông đang bảo vệ một "trái tim" của ai đó không? Hay chính sự chân thành của ông đã khiến người mẹ quá cố của Trình Duy tin tưởng giao phó bí mật lớn nhất đời mình?
4 giờ sáng, tiếng chuông điện thoại của Diệp An vang lên. Là Trình Duy. Giọng anh khàn đặc, dường như cũng đã thức trắng đêm để đấu tranh với những giả thuyết kinh hoàng.
"An này... Anh đang ở dưới nhà em. Chúng ta cần đi đến một nơi. Ngay bây giờ."
Diệp An không hỏi thêm. Anh vội vã vào bếp. Trong sự rối bời của tâm trí, anh theo bản năng muốn tìm đến một món ăn mang tính "nguyên bản" nhất. Anh vo gạo nếp lẫn với một ít gạo tẻ, nấu bằng nồi đất cho đến khi cơm chín tới, dẻo thơm và ráo nước. Anh dùng một tấm vải trắng sạch, nén cơm thật chặt thành những nắm nhỏ tròn trịa, chắc nịch. Muối vừng được anh giã tay thủ công: vừng đen béo bùi, lạc rang vàng rộm và một chút muối hầm tinh khiết.
Món cơm nắm muối vừng – thức quà của những người đi xa, của những hành trình gian khó và của sự bền bỉ. Anh cho chúng vào túi vải, chạy xuống cầu thang. Chiếc xe của Trình Duy đã đợi sẵn, bóng tối bao trùm lấy gương mặt anh, khiến anh trông như một bức tượng tạc từ nỗi u sầu.
Họ phóng xe về phía vùng ngoại ô, nơi tọa lạc của ngôi nhà cũ mà mẹ Trình Duy từng sống trước khi kết hôn. Đó là một trang trại nhỏ nằm khuất sau những rặng phi lao, nơi mà Trình Duy chưa từng quay lại kể từ sau đám tang của mẹ 15 năm trước.
"Tại sao lại là nơi này, Duy?" – Diệp An khẽ hỏi, tay siết chặt túi cơm nắm.
"Lâm đã tìm ra tọa độ gửi dữ liệu cuối cùng của quỹ 'The Secret Garden'. Nó không nằm ở Thụy Sĩ, An ạ. Máy chủ ảo đó chỉ là bình phong. Tín hiệu gốc phát ra từ chính ngôi nhà này. Và dì Thư cùng bà Lan... họ đang ở đây."
Khi chiếc xe dừng lại trước cổng sắt gỉ sét, Diệp An cảm thấy một luồng không khí lạnh lẽo bao trùm. Ngôi nhà cũ hiện ra trong sương sớm như một bóng ma của quá khứ. Cửa chính không khóa, tiếng gió rít qua những kẽ lá xào xạc tạo nên một bầu không khí u uất.
Họ bước vào phòng khách. Dưới ánh sáng lờ mờ của một chiếc đèn bão, hai người phụ nữ đang ngồi đối diện nhau. Bà Minh Thư vẫn giữ vẻ sang trọng, nhưng người phụ nữ bên cạnh bà – bà Lan – lại mang một vẻ mặt khắc khổ, u tối với nốt ruồi đặc trưng ngay khóe mắt. Trên bàn là một chiếc vali kim loại mở sẵn, chứa đầy những ổ cứng chuyên dụng.
"Duy... con đến sớm hơn dì tưởng." – Bà Minh Thư nhấp một ngụm trà nguội, giọng nói lạnh lùng. "Và con còn mang theo cả 'trái tim' của khu vườn nữa sao?"
Trình Duy tiến lên một bước, chắn trước mặt Diệp An. "Dì Thư, bà Lan... đủ rồi. Sự thật về 'The Secret Garden' là gì? Và tại sao Diệp An lại liên quan đến chuyện này?"
Bà Lan bỗng bật cười, một tiếng cười khan khốc như tiếng lá khô bị giẫm nát. Bà ta nhìn Diệp An bằng ánh mắt vừa thù hận vừa xót xa: "Cậu không biết mình là ai sao, cậu bé? Cậu nghĩ mình chỉ là con trai của một thợ nấu phở? Năm đó, bà chủ họ Trần biết ông Vĩnh ngoại tình và có một đứa con riêng. Bà ấy đã suy sụp, nhưng vì yêu ông ta, bà ấy đã âm thầm bảo vệ đứa trẻ đó – chính là cậu, Diệp An. Cậu là em cùng cha khác mẹ với Trình Duy."
Diệp An cảm thấy mặt đất dưới chân mình như nứt ra. Anh choáng váng, tai ù đi. Anh... là em trai của Trình Duy? Là kết quả của một sự phản bội?
"Bà nói dối!" – Trình Duy hét lên, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên vẻ dao động kinh hoàng. "Mẹ tôi không bao giờ..."
"Mẹ con là một vị thánh, Duy ạ." – Bà Minh Thư cắt lời. "Nhưng bà ấy cũng là một người đàn bà bị tổn thương. Bà ấy đã lập ra quỹ 'The Secret Garden' không phải để trả thù, mà để giữ lại 20% cổ phần TechVibe bí mật cho đứa trẻ này, như một cách để chuộc lỗi cho sự phản bội của chồng mình. Nhưng bà Lan và dì... chúng dì không muốn số tài sản khổng lồ đó rơi vào tay một đứa con rơi. TechVibe phải thuộc về dòng máu họ Trần hoàn toàn."
Không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc. Diệp An đứng lặng người, những nắm cơm trong tay anh dường như nặng hàng nghìn cân. Hóa ra, tình cảm mà anh dành cho Trình Duy, những bữa trưa, những sự quan tâm... tất cả đều đặt trên một nền tảng nghiệt ngã của định mệnh.
"Vậy ra... bà đã giấu những bản hợp đồng đó để uy hiếp cha tôi, đồng thời tìm cách xóa sổ Diệp An để chiếm đoạt quỹ tín thác?" – Trình Duy giọng run rẩy vì phẫn nộ.
"Đúng. Nhưng muốn mở quỹ 'The Secret Garden', cần có hai chìa khóa sinh trắc học. Một là của con, Duy. Và hai là của đứa trẻ này." – Bà Lan chỉ vào Diệp An. "Đó là lý do tại sao mẹ con lại cài cắm cha nuôi của cậu ta vào TechVibe năm xưa. Bà ấy muốn hai anh em các người gặp nhau, muốn tình thâm sẽ là chìa khóa mở ra kho báu. Thật nực cười làm sao!"
Diệp An nhìn Trình Duy. Trong ánh mắt của Trình Duy lúc này không chỉ có sự bàng hoàng, mà còn có một nỗi đau đớn đến xé lòng. Anh đã yêu người thanh niên này bằng tất cả sự thuần khiết nhất, để rồi giờ đây sự thật tát vào mặt anh rằng họ mang chung một dòng máu của người cha phản bội.
"Duy... em xin lỗi." – Diệp An thì thầm, nước mắt lã chã rơi.
Trình Duy không trả lời. Anh quay sang nhìn dì Thư: "Dì nghĩ con sẽ giúp dì mở cái quỹ đó để dì thâu tóm TechVibe sao? Con thà để nó biến mất mãi mãi còn hơn."
"Con không có lựa chọn đâu, Duy." – Bà Thư lạnh lùng rút ra một xấp tài liệu. "Cha con đang nằm viện. Chỉ cần dì công bố sự thật này, sự nghiệp của ông ta sẽ tan tành, và Diệp An cũng sẽ bị dư luận xâu xé là đứa con hoang cướp đoạt gia sản. Cách duy nhất để bảo vệ cả hai là con ký vào bản chuyển nhượng quyền quản lý quỹ cho dì."
Trong khoảnh khắc ngẹt thở đó, Diệp An bất ngờ lau nước mắt. Anh bước tới chiếc bàn gỗ, lấy những nắm cơm muối vừng ra, đặt lên đĩa trước mặt bà Minh Thư và bà Lan.
"Dì Thư, bà Lan... hai người đã sống trong sự thù hận và tính toán quá lâu rồi." – Giọng Diệp An bỗng trở nên điềm tĩnh lạ kỳ. "Hai người có biết tại sao mẹ anh Duy lại chọn cơm nắm muối vừng làm món ăn yêu thích nhất không? Cha nuôi em kể rằng, bà ấy nói đây là món ăn của sự 'thắt lưng buộc bụng', của những người biết đủ và biết trân trọng những gì cốt lõi nhất. Hai người muốn TechVibe, muốn tiền bạc, nhưng hai người có bao giờ hỏi mẹ anh Duy thực sự muốn gì không?"
Diệp An nhìn thẳng vào mắt bà Lan: "Bà đã ở bên cạnh bà chủ suốt bao nhiêu năm, bà có thấy bà ấy hạnh phúc khi giữ cái bí mật này không? Bà ấy lập ra khu vườn này không phải để chia rẽ, mà để hàn gắn. Bà ấy muốn anh Duy có một người em, muốn em có một gia đình. Bà ấy dùng sự vị tha để bao dung cho lỗi lầm của chồng. Còn hai người... hai người đang dùng nó để giết chết tình anh em của chúng em."
Diệp An quay sang Trình Duy, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của anh. "Duy, em không cần 20% cổ phần đó. Em cũng không cần danh phận con trai họ Trình. Em chỉ cần anh. Nếu cái quỹ này là nguyên nhân của mọi đau khổ, chúng ta hãy mở nó ra và dùng toàn bộ số tiền đó cho dự án 'TechVibe Foundation' mà bác trai đã giao cho em. Chúng ta sẽ biến sự phản bội của quá khứ thành sự cứu rỗi cho hàng nghìn đứa trẻ khác. Đó mới là ý nguyện thực sự của mẹ anh."
Trình Duy nhìn Diệp An, trong ánh mắt anh chợt lóe lên một tia sáng. Sự mạnh mẽ và vị tha của Diệp An đã đánh thức bản lĩnh của anh. Anh nhận ra rằng, dù họ có mang chung dòng máu hay không, thì tâm hồn họ đã thuộc về nhau từ những bữa trưa thanh đạm trên tầng 13.
"Em nói đúng, An." – Trình Duy quay lại nhìn bà Thư, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm. "Dì Thư, bà Lan... hai người thất bại rồi. Chúng tôi sẽ mở quỹ 'The Secret Garden', nhưng không phải để đưa cho dì. Chúng tôi sẽ công khai toàn bộ sự thật trước hội đồng quản trị và dùng nó để tái cấu trúc TechVibe thành một tập đoàn phi lợi nhuận về giáo dục và y tế. Cha tôi sẽ phải đối mặt với sai lầm của ông ấy, nhưng ông ấy sẽ được thanh thản. Còn dì... dì sẽ không có được một xu nào từ sự thù hận này đâu."
Bà Minh Thư tái mặt, bà ta định đứng dậy phản kháng nhưng đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ phía cổng. Thư ký Kim bước vào, đi cùng với một đội điều tra kinh tế.
"Sếp Duy, tôi đã nộp toàn bộ bằng chứng về việc bà Minh Thư và bà Lan tống tiền Chủ tịch và xâm nhập trái phép vào hệ thống dữ liệu của tập đoàn." – Kim nói, gương mặt cô lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. "Tôi xin lỗi vì đã im lặng bấy lâu, nhưng bà ta đã đe dọa gia đình tôi. Giờ đây, khi thấy cậu An dũng cảm như vậy, tôi không thể hèn nhát thêm nữa."
Cảnh sát tiến vào áp giải bà Minh Thư và bà Lan đi. Ngôi nhà cũ bỗng chốc trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, nhưng không còn sự u ám, mà là một sự thanh lọc nhẹ nhàng.
Trình Duy và Diệp An ngồi lại trên hiên nhà, nắng sớm đã bắt đầu rạng rỡ trên những rặng phi lao. Họ cùng nhau bẻ đôi nắm cơm muối vừng, ăn trong sự im lặng bình yên. Vị béo của lạc, vị mặn của muối và sự dẻo thơm của cơm gạo mới khiến lòng họ ấm lại.
"An này..." – Trình Duy lên tiếng, giọng anh trầm thấp. "Dù sự thật có thế nào, dù thế giới có gọi chúng ta là gì... thì đối với anh, em vẫn luôn là người đã cứu rỗi đời anh bằng một bát canh sấu. Chúng ta không chọn được cha mẹ, nhưng chúng ta chọn được cách đối xử với nhau."
Diệp An tựa đầu vào vai Trình Duy. "Duy, anh có ghét em không? Vì em là minh chứng cho nỗi đau của mẹ anh?"
Trình Duy hôn nhẹ lên tóc Diệp An. "Không. Em là món quà cuối cùng mà mẹ để lại cho anh. Bà ấy biết anh sẽ cô đơn, nên bà ấy đã gửi em đến. Cơm nắm muối vừng hôm nay thực sự rất ngon, An ạ. Nó mang vị của sự thật, và sự thật thì luôn có sức mạnh chữa lành."
Hai ngày sau, tại đại hội cổ đông bất thường của TechVibe Tower.
Trình Duy đứng trên bục, bên cạnh là Diệp An và Trình Vĩnh – người vừa xuất viện nhưng dáng vẻ đã già đi rất nhiều. Trình Duy dõng dạc công bố sự thật về quỹ 'The Secret Garden' và nguồn gốc của Diệp An. Cả hội trường xôn xao, nhưng sự chân thành và kế hoạch chuyển đổi tập đoàn thành một doanh nghiệp xã hội của Trình Duy đã khiến tất cả phải nể phục.
Trình Vĩnh bước lên micro, ông nhìn về phía Diệp An với ánh mắt đầy hối lỗi. "Tôi là một người cha tồi, một người chồng không chung thủy. Tôi không xứng đáng với vị trí này. Hôm nay, tôi chính thức từ chức và trao lại toàn bộ quyền điều hành cho Trình Duy. Còn với Diệp An... tôi không mong cậu gọi tôi là cha ngay lúc này, nhưng tôi mong cậu cho tôi cơ hội được bù đắp bằng việc cùng nhau xây dựng 'Khu Vườn Bí Mật' thành một thiên đường thực sự cho những trẻ em có hoàn cảnh như cậu năm xưa."
Diệp An mỉm cười, một nụ cười bao dung của người đã vượt qua bão giông. Anh bước đến, nắm lấy tay Trình Vĩnh và tay Trình Duy, tạo thành một vòng tròn liên kết.
Dưới tầng 5, phòng Creative, Lâm và các đồng nghiệp cũ đang theo dõi qua màn hình. Họ không còn ghen tị, mà thay vào đó là sự tự hào. Họ nhận ra rằng mình đang là một phần của một điều gì đó vĩ đại hơn cả công nghệ.
Tối hôm đó, tầng 13 ngập tràn ánh sao. Không còn những âm mưu, không còn những bí mật đen tối. Chỉ có hai con người ngồi bên nhau, chia sẻ một bát chè đậu xanh đánh mát lạnh – món ăn mừng cho sự khởi đầu mới.
Diệp An mở cuốn sổ nhật ký của mình ra, tay viết những dòng chữ mang theo vị ngọt của sự viên mãn:
"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ mười bốn. Hệ thống đã thực hiện một cú 'Hard Reset' (Khởi động lại hoàn toàn). Các lỗi logic về huyết thống và hận thù đã được xóa sạch. User (Trình Duy) và Designer (Mình) giờ đây đã cùng đứng trên một mã nguồn chung: Sự vị tha. Feedback: Cơm nắm muối vừng là chìa khóa mạnh nhất thế giới, nó mở ra những trái tim đã bị đóng băng quá lâu. Lưu ý: Ngày mai... chúng ta sẽ bắt đầu thiết kế logo cho 'The Secret Garden'. Phải có hình một nắm cơm nhỏ và một trái tim, anh Duy nhỉ?"
Anh đóng sổ, mỉm cười nhìn Trình Duy đang ngủ thiền bên cạnh. Cuộc hành trình 33 chương vẫn còn dài, nhưng từ đây, mỗi bữa trưa của họ sẽ không còn là sự trốn chạy, mà là sự tận hưởng mỗi giây phút của một cuộc đời thực sự ý nghĩa.
Hương vị của sự chân thành đã lan tỏa khắp TechVibe, biến tòa tháp vô hồn thành một thực thể sống động, biết yêu thương và biết sẻ chia. Và ở tầng 13 ấy, gió vẫn thổi, thảo mộc vẫn xanh, và tình yêu của họ – một tình yêu vượt lên trên mọi định kiến và huyết thống – sẽ mãi là vị ngon nhất của nhân gian.