MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13Chương 15: Gió ngàn rít gọi và chén thắng cố giữa làn sương

Tiệm Cơm Trưa Ở Tầng 13

Chương 15: Gió ngàn rít gọi và chén thắng cố giữa làn sương

2,717 từ

Sau những cơn bão lòng dữ dội tại tòa tháp TechVibe, Sài Gòn bỗng trở nên quá chật chội và ồn ã đối với hai tâm hồn vừa mang theo những vết sẹo mới của sự thật. Trình Duy quyết định bàn giao việc vận hành tạm thời các dự án thương mại cho Lâm và Thư ký Kim, để cùng Diệp An thực hiện chuyến khảo sát thực tế đầu tiên cho quỹ từ thiện "The Secret Garden". Điểm đến của họ không phải là những vùng ven đô ấm áp, mà là Hà Giang – nơi những vách đá tai mèo dựng đứng và sương mù bao phủ quanh năm, nơi mà những đứa trẻ vẫn phải đi chân trần trên đá sắc để đến trường.

Chuyến xe khách liên tỉnh đường dài đưa họ rời xa ánh đèn neon lấp loáng để đến với cái rét ngọt lịm của vùng cao Bắc Bộ. Diệp An ngồi tựa đầu bên cửa kính, nhìn những dãy núi trùng điệp nối đuôi nhau như những gã khổng lồ đang ngủ quên. Trong túi canvas của anh bây giờ không còn những nguyên liệu sang trọng của siêu thị quận 1, mà là một gói nhỏ gừng già, những thanh quế chi và mấy túi muối hạt – những thứ mà anh bảo rằng sẽ giúp họ trụ vững giữa cái lạnh khắc nghiệt của cao nguyên đá.

"Em có hối hận không An? Khi đáng lẽ em đang ngồi ở văn phòng Giám đốc Sáng tạo ấm áp, thì lại cùng anh leo lên cái nơi khỉ ho cò gáy này?" – Trình Duy siết nhẹ bàn tay Diệp An, hơi thở anh hóa thành làn khói trắng trong không gian buốt giá.

Diệp An mỉm cười, đôi mắt anh trong veo như nước suối đầu nguồn. "Anh quên rồi sao? Em là Designer của những cảm xúc thật. Nếu không chạm vào cái lạnh thấu xương của đám trẻ trên này, làm sao em vẽ được những giao diện biết sưởi ấm lòng người? Với lại, ở đâu có anh và một cái bếp nhỏ, ở đó là nhà của em rồi."

Trình Duy nhìn cậu thanh niên bên cạnh, lòng dâng lên một nỗi xúc động khó tả. Anh đã từng nghĩ tiền bạc và công nghệ là tất cả, nhưng chính Diệp An đã dạy anh rằng, giá trị của một người đàn ông nằm ở việc anh ta dám đi bao xa để tìm thấy ý nghĩa của sự sẻ chia.

Họ đến bản Lũng Cú vào một chiều muộn khi mặt trời đã khuất sau những đỉnh núi nhọn hoắt. Trạm y tế bản – điểm dừng chân đầu tiên – là một dãy nhà cấp bốn cũ kỹ, tường vôi đã bong tróc từng mảng lớn. Đón họ không phải là một vị trưởng bản già nua, mà là một chàng trai trẻ tuổi chừng 27, mặc chiếc áo choàng trắng đã ngả màu, gương mặt thanh tú nhưng toát lên vẻ phong trần và đôi mắt u uẩn.

"Chào hai anh. Tôi là bác sĩ Minh, người phụ trách duy nhất của cái 'bệnh viện' thu nhỏ này." – Chàng trai nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng một sự mệt mỏi thâm sâu.

Minh dẫn họ vào bên trong trạm. Ánh đèn dầu leo lét không đủ sức xua đi cái tối tăm và ẩm thấp. Những chiếc giường bệnh sắt rỉ sét, một vài lọ thuốc kháng sinh đã quá hạn và cái mùi vôi nồng nặc khiến Trình Duy cảm thấy nhói lòng. Đây chính là thực tế mà những con số trên báo cáo tài chính của TechVibe chưa bao giờ chạm tới được.

"Các anh mang tiền đến để xây trường phải không?" – Minh vừa rót nước trà san tuyết đặc quánh vừa hỏi, ánh mắt anh nhìn Trình Duy đầy sự dò xét. "Ở đây chúng tôi cần thuốc và bác sĩ hơn là những chiếc máy tính hào nhoáng. Trẻ con ở đây chết vì sốt rét và nhiễm trùng trước khi kịp biết Internet là cái gì."

Trình Duy khựng lại trước sự thẳng thắn đến mức cay nghiệt của Minh. Anh định lên tiếng về kế hoạch số hóa y tế của mình, nhưng Diệp An đã nhanh tay ngăn lại. Anh hiểu rằng, để chinh phục một người đã dâng hiến tuổi trẻ ở nơi khắc nghiệt này, không thể dùng tiền, mà phải dùng sự đồng cảm.

"Bác sĩ Minh, chúng tôi đến đây để học trước khi cho." – Diệp An nhẹ nhàng nói. "Hôm nay trời lạnh quá, anh cho phép tôi mượn gian bếp của trạm để nấu một món gì đó nóng nhé? Chúng tôi có mang theo một ít thực phẩm từ dưới xuôi lên."

Minh khẽ nhướng mày, có vẻ ngạc nhiên trước lời đề nghị của Diệp An. Anh gật đầu rồi chỉ tay ra phía sau nhà, nơi có một gian bếp củi ám khói đen kịt.

Diệp An bắt tay vào công việc một cách thành thục. Anh không nấu những món ăn tinh tế như ở tầng 13. Anh hiểu rằng ở vùng cao, người ta cần năng lượng và sự nồng ấm. Anh mượn một ít thịt ngựa của người dân bản vừa mổ, cùng với những loại gia vị đặc trưng mà Minh chỉ cho: hạt dổi, mắc khén và lá thắng cố.

Tiếng củi nổ lách tách trong bếp lò, lửa hồng soi rõ gương mặt tập trung của Diệp An. Anh thái thịt thành những miếng vuông vức, xào săn với gừng và tỏi, sau đó cho vào nồi nước dùng đậm đặc gia vị rừng. Mùi thơm nồng, hắc nhưng lại vô cùng quyến rũ của món thắng cố phiên bản "cải biên" bắt đầu lan tỏa khắp trạm y tế.

Trình Duy ngồi bên cạnh phụ giúp việc nhóm lửa. Anh nhìn cách Diệp An hòa nhập với không gian này, không một chút nề hà hay sợ bẩn. Cậu như một linh hồn nhỏ bé có khả năng thắp sáng mọi góc tối tăm nhất.

Khi nồi thắng cố sôi sùng sục, Diệp An múc ra ba bát lớn, đặt lên chiếc bàn gỗ thô mộc. Anh còn cẩn thận lấy ra vài nắm cơm gạo mới mà anh đã nấu sẵn từ trưa.

"Mời bác sĩ Minh và anh Duy. Vị của rừng núi phải ăn lúc còn bốc khói thế này mới thấm." – Diệp An đưa bát cho Minh.

Bác sĩ Minh cầm bát thắng cố, hơi nóng bốc lên làm nhòa đi cặp kính cận. Anh nhấp một ngụm nước dùng, vị đắng thanh của lá rừng quyện với vị béo của thịt ngựa và sự cay nồng của mắc khén khiến anh sững sờ. Nó không giống bất kỳ món thắng cố nào anh từng ăn ở chợ phiên. Nó có sự tinh tế của người miền xuôi nhưng lại mang hơi thở của đại ngàn.

"Tại sao cậu lại cho thêm quế và thảo quả nhiều thế này?" – Minh hỏi, giọng đã dịu đi nhiều.

"Vì gừng và quế sẽ giúp máu lưu thông tốt hơn trong cái rét này, thưa bác sĩ." – Diệp An mỉm cười. "Công nghệ cũng giống như gia vị vậy, nếu dùng đúng chỗ, nó sẽ giúp con người ta khỏe mạnh hơn, chứ không chỉ là để trang trí."

Minh im lặng ăn hết bát thắng cố, gương mặt phong trần của anh dường như đã giãn ra. Anh bắt đầu kể về cuộc đời mình, về việc anh từng là một sinh viên xuất sắc ở Hà Nội nhưng đã tình nguyện lên đây vì một lời hứa với người bạn quá cố – người cũng là một đứa trẻ lớn lên từ cái đói nghèo của Lũng Cú.

"Tôi xin lỗi vì đã gắt gỏng lúc nãy." – Minh nhìn Trình Duy. "Tôi đã gặp quá nhiều đoàn từ thiện đến đây chỉ để chụp ảnh làm màu rồi đi. Họ tặng máy tính cho những nơi chưa có điện, tặng sách vở cho những đứa trẻ chưa biết tiếng Kinh. Tôi chỉ sợ các anh cũng vậy."

Trình Duy nắm chặt tay Minh. "Tôi hiểu. Đó là lý do tôi mang Diệp An đi cùng. Cậu ấy là người giữ cho tôi không bị lạc lối trong những con số hào nhoáng. Chúng tôi sẽ xây trạm y tế này lại trước, trang bị hệ thống năng lượng mặt trời và thiết bị liên lạc từ xa để anh có thể hội chẩn với các bác sĩ giỏi ở Sài Gòn bất cứ lúc nào. Đó mới là ý nghĩa của TechVibe."

Đêm hôm đó, sương mù dày đặc bao phủ toàn bản. Diệp An và Trình Duy được Minh sắp xếp ngủ tại một gian phòng nhỏ cạnh kho thuốc. Chỉ có một chiếc giường tre hẹp và một tấm chăn bông cũ, họ nằm sát bên nhau để chia sẻ hơi ấm.

"Duy này, anh có thấy bác sĩ Minh có gì đó rất bí ẩn không?" – Diệp An thì thầm vào tai Trình Duy. "Ánh mắt anh ấy khi nhìn vào bức ảnh cũ trên bàn làm việc... có một sự đau đớn rất giống anh lúc trước."

Trình Duy trầm ngâm: "Anh cũng cảm thấy vậy. Minh dường như đang chạy trốn một cái gì đó ở dưới xuôi. Một người có trình độ như anh ta không đời nào lại bị bỏ quên ở một trạm y tế hẻo lánh thế này nếu không có lý do đặc biệt."

Đúng lúc đó, một tiếng đập cửa dồn dập vang lên giữa đêm vắng. "Bác sĩ Minh ơi! Cứu con tôi với! Nó không thở được nữa rồi!"

Cả ba người bật dậy ngay lập tức. Minh lao ra cửa, đón lấy một người phụ nữ dân tộc Mông đang ôm một đứa trẻ khoảng 5 tuổi, người nó tím tái, hơi thở đứt quãng.

"Sốt xuất huyết biến chứng phổi!" – Minh kiểm tra nhanh rồi tái mặt. "Tôi cần máy thở oxy nhưng bình oxy cuối cùng đã cạn từ chiều qua do một ca cấp cứu khác."

Sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt bác sĩ. Anh nhìn quanh gian phòng thiếu thốn, đôi tay run rẩy. Trình Duy lập tức mở vali kỹ thuật của mình ra, lấy ra một thiết bị cầm tay nhỏ – một mẫu thử nghiệm hệ thống tạo oxy mini mà TechVibe đang hợp tác nghiên cứu nhưng chưa đưa vào sản xuất đại trà.

"Duy! Nó chưa được kiểm định!" – Diệp An lo lắng.

"Không còn cách nào khác, An. Nếu không có nó, đứa trẻ sẽ chết trước khi xe cứu thương từ thị xã lên tới nơi." – Trình Duy dứt khoát kết nối thiết bị với nguồn điện dự phòng.

Tiếng máy chạy o o phá tan sự tĩnh lặng của đêm đen. Minh nhanh chóng đặt mặt nạ lên mặt đứa trẻ. Một vài phút trôi qua dài như một thế kỷ. Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán Trình Duy dù nhiệt độ ngoài trời đang là 5 độ C.

Cuối cùng, lồng ngực đứa trẻ bắt đầu phập phồng đều đặn hơn. Sắc tím trên môi dần nhường chỗ cho một chút hồng hào. Đứa bé khẽ cựa mình, tiếng khóc yếu ớt vang lên khiến tất cả như được trút bỏ một gánh nặng nghìn cân.

Người mẹ quỳ sụp xuống, khóc nức nở cảm ơn. Minh nhìn Trình Duy, rồi nhìn chiếc máy nhỏ bé đang tỏa ra ánh sáng xanh hy vọng. Anh không nói gì, nhưng cái gật đầu nhẹ của anh đã thay cho mọi lời xin lỗi và sự công nhận.

Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, Diệp An dậy sớm để nấu một nồi cháo gạo nếp với trứng gà và hành hoa cho mọi người tẩm bổ sau đêm thức trắng.

Anh bước ra sân trạm, thấy Minh đang đứng nhìn về phía dãy núi phía xa. Anh tiến lại gần, đưa cho Minh một bát cháo nóng.

"Ăn đi anh Minh. Đêm qua anh đã vất vả rồi."

Minh nhận lấy bát cháo, khẽ thở dài. "Cảm ơn cậu, An. Đêm qua, nếu không có cái máy của anh Duy, tôi đã lại mất thêm một bệnh nhân nữa. Các người... thực sự khác với những đoàn khác."

Minh im lặng một lát rồi đột ngột hỏi: "An này, cậu có biết tại sao tôi lại biết TechVibe không? Không phải qua báo chí đâu. 5 năm trước, tôi từng là bác sĩ riêng của bà chủ họ Trần – mẹ của Trình Duy – trong những ngày cuối đời của bà."

Diệp An suýt đánh rơi chiếc thìa. Thế giới này sao lại nhỏ bé đến vậy? Hay là những mắt xích của định mệnh vẫn luôn dẫn lối họ về một điểm chung?

"Anh... anh đã chăm sóc mẹ anh Duy sao?"

"Đúng. Và chính bà ấy là người đã khuyên tôi nên lên đây, để tìm thấy sự thanh thản trong tâm hồn." – Minh lấy từ trong túi áo ra một chiếc dây chuyền bạc cũ, có hình một khu vườn nhỏ. "Bà ấy đã đưa cho tôi cái này và dặn rằng, nếu một ngày nào đó con trai bà ấy đến đây với một người mang tâm hồn của thiên nhiên, hãy đưa cái này cho họ. Bà ấy gọi đó là 'Mảnh ghép cuối cùng của trái tim'."

Diệp An nhận lấy chiếc dây chuyền, tim anh đập liên hồi. Anh hiểu rằng, chuyến đi này không đơn thuần là từ thiện. Đây là cuộc hành trình mà người mẹ quá cố đã dày công sắp xếp để Trình Duy tìm lại những đồng minh đích thực, và để anh tìm thấy vị trí thực sự của mình trong cuộc đời Trình Duy.

Anh quay vào trong nhà, thấy Trình Duy đang ngồi bên cạnh đứa trẻ đã ổn định sức khỏe. Anh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ giữa ngàn mây.

Bữa trưa chia tay diễn ra giản dị với món cháo và một ít rau rừng luộc chấm muối vừng mà Diệp An mang từ xuôi lên. Trình Duy nhận lấy chiếc dây chuyền từ tay Minh, đôi mắt anh đỏ hoe. Anh nhận ra rằng mẹ mình đã chuẩn bị cho anh một mạng lưới tình thương bền chặt đến mức ngay cả khi bà đã đi xa 15 năm, nó vẫn đủ sức che chở cho anh.

"Duy, An, hai người đi đi." – Minh đứng ở cổng trạm y tế, gió thổi bay vạt áo choàng trắng. "Tôi sẽ ở đây, chờ đợi dự án của các người. Và hãy nhớ, công nghệ có thể cứu mạng người, nhưng tình yêu mới là thứ khiến họ muốn sống tiếp."

Chiếc xe Jeep lăn bánh rời khỏi bản, để lại phía sau trạm y tế cũ kỹ nhưng đã bắt đầu rộn ràng tiếng cười hy vọng. Diệp An tựa đầu vào vai Trình Duy, anh mở cuốn sổ nhật ký ra, tay viết những dòng chữ mang theo hương vị của thắng cố và hơi ấm của lửa rừng:

"Dự án nghỉ hưu 1 giờ mỗi ngày: Ngày thứ mười lăm. Hệ thống đã mở rộng vùng phủ sóng lên tới 'Highlands Server' (Cao nguyên đá). Một nhân vật mới – Dr. Minh – đã gia nhập với tư cách là 'Chief of Health' (Trưởng bộ phận y tế). Feedback: Thắng cố đắng nhưng ngọt hậu, giống như cuộc đời vậy. Lưu ý: Đêm qua mình đã thấy Trình Duy khóc khi cầm chiếc dây chuyền của mẹ. Anh ấy không còn là một COO lạnh lùng nữa, anh ấy đã trở thành một người đàn ông có trái tim đập nhịp cùng nhân gian. Ngày mai, chúng ta sẽ về lại Sài Gòn để đối mặt với những thử thách mới, nhưng mình biết, gió ngàn sẽ luôn thổi sau lưng để tiếp sức cho chúng mình."

Anh đóng sổ, mỉm cười nhìn những cánh đồng tam giác mạch bắt đầu nở rộ dọc hai bên đường. Cuộc hành trình 33 chương đã đi được gần một nửa, và mỗi bước đi lại là một lần họ tìm thấy thêm một mảnh ghép của hạnh phúc thực sự.