MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong XuyênChương 1: TIỆM QUAN TÀI BÊN DÒNG VONG XUYÊN

Tiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong Xuyên

Chương 1: TIỆM QUAN TÀI BÊN DÒNG VONG XUYÊN

2,602 từ · ~14 phút đọc

Trên thế gian này có một nơi không nằm trên bản đồ, cũng chẳng thuộc về cõi người. Đó là một bãi bồi xám ngắt nằm ở thượng nguồn dòng Vong Xuyên, nơi sương mù giăng mắc quanh năm, đặc quánh như sữa và lạnh lẽo đến tận xương tủy. Dòng sông không chảy xuôi về phía luân hồi như lẽ thường, mà ở khúc quanh này, nước sông lặng lờ, chảy ngược về phía nhân gian, mang theo hơi thở của những người vừa nằm xuống.

Ngay sát bờ sông, ẩn hiện sau những rặng liễu rủ lá bạc trắng, là một ngôi nhà gỗ nhỏ đơn sơ. Trên hiên nhà treo một tấm biển gỗ sơn đen, nét chữ khắc sâu, mạnh mẽ nhưng lại mang vẻ u uất: "Tiệm Quan Tài Mặc Diên".

Bên trong tiệm, không gian nồng đượm mùi gỗ bách hương hòa quyện với mùi trầm trà thanh khiết. Một nam nhân mặc trường bào màu đen xám đang ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ lớn. Dưới ánh đèn dầu leo lét, gương mặt y hiện ra rõ nét – thanh tú nhưng lạnh lùng như một pho tượng đá được tạc từ băng tuyết nghìn năm. Đôi bàn tay y thon dài, xương xẩu, lúc này đang cầm một chiếc đục nhỏ, tỉ mẩn gọt giũa một phiến gỗ đỏ thắm. Mỗi nhát đục rơi xuống đều dứt khoát, không một chút dư thừa.

Y là Thẩm Độ, người mà những linh hồn lang thang vùng này vẫn gọi bằng cái tên đầy kính sợ: Tiên Quân bị đày.

"Thẩm Độ! Thẩm Độ ơi! Ngài xem ta mang gì về này!"

Một tiếng gọi lảnh lót như tiếng chim ca phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Từ phía màn sương mù ngoài cửa, một thiếu niên mặc áo trắng chạy ùa vào. Cậu không đi bằng chân mà dường như đang lướt đi trên mặt đất, tà áo trắng bay phất phơ dù chẳng có ngọn gió nào thổi qua. Gương mặt thiếu niên rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh như chứa cả bầu trời sao, trên tay nâng niu một nhành hoa dại màu tím nhạt vừa hái được ở ven sông.

Thẩm Độ không ngẩng đầu, nhát đục trên tay y vẫn đều đặn rơi xuống. "Tiểu Hòa, ta đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi. Đừng có chạy nhảy lung tung ở bãi bồi, nước sông Vong Xuyên sẽ làm tan biến linh lực yếu ớt của ngươi đấy."

Tiểu Hòa hì hục leo lên chiếc ghế gỗ đối diện Thẩm Độ, cậu đặt nhành hoa vào một chiếc bình gốm nhỏ trên bàn, cười hì hì: "Ngài đừng có dọa ta. Ta là linh hồn tự do nhất vùng này mà. Với lại, ta thấy ngài ngồi đây suốt cả ngày, chẳng nói chẳng cười, ta sợ ngài hóa thành gỗ luôn mất."

Thẩm Độ lúc này mới dừng tay. Y ngước mắt nhìn thiếu niên trước mặt. Ánh nhìn của y sâu thẳm, mang theo sự mệt mỏi của một kẻ đã sống qua quá nhiều kiếp người, nhưng khi chạm vào nụ cười vô ưu của Tiểu Hòa, một tia ấm áp cực kỳ nhỏ nhoi thoáng qua rồi biến mất ngay lập tức.

"Linh hồn thì không cần phải lo lắng cho người sống." Thẩm Độ lạnh nhạt nói, nhưng tay y lại khẽ đẩy chén trà nóng về phía cậu.

Tiểu Hòa đưa mũi vào chén trà, hít hà một hơi thật sâu rồi thở ra đầy thỏa mãn. Cậu không thể uống, linh hồn vốn không thể tiêu hóa vật chất phàm trần, nhưng cậu lại có thể cảm nhận được "hương vị" và hơi ấm của nó thông qua sự liên kết kỳ lạ với Thẩm Độ.

"Thẩm Độ, hôm nay chúng ta có khách không?" Tiểu Hòa tò mò nhìn quanh tiệm.

"Có. Một khách hàng đặc biệt."

Đúng lúc đó, từ phía cửa tiệm, một luồng khí lạnh lẽo tràn vào, làm ngọn đèn dầu chao đảo. Một bóng người mờ ảo dần hiện ra giữa sương mù. Đó là một nam nhân trung niên, mặc bộ quan phục rách nát, gương mặt đầy những vết máu khô và đôi mắt trũng sâu chứa đầy sự phẫn uất. Ông ta không bước vào bằng chân, mà là bò trườn trên mặt đất, tiếng móng tay cào vào sàn gỗ nghe khô khốc và rùng rợn.

Tiểu Hòa hơi rụt vai lại, nép sát vào cạnh Thẩm Độ, nhưng cậu không sợ hãi mà chỉ nhìn bóng ma kia bằng ánh mắt thương cảm. Cậu đã ở đây đủ lâu để biết rằng, mỗi linh hồn tìm đến tiệm quan tài này đều mang theo một nỗi đau không thể hóa giải.

"Tiên quân... xin hãy giúp tôi..." Bóng ma cất giọng khàn đặc, mỗi lời nói ra đều kèm theo những luồng khói đen tà độc.

Thẩm Độ đứng dậy. Y không hề run sợ trước luồng oán khí đang bốc lên. Y bước tới trước mặt linh hồn kia, đôi mắt đen thẳm soi rọi vào tận sâu thẳm tâm can của ông ta.

"Ngươi là quan tri phủ thành Bình An, chết vì bị thuộc hạ phản bội, vu oan cho tội tham ô rồi bị xử trảm giữa chợ. Oán khí của ngươi quá nặng, cầu Nại Hà không mở lối, cửa địa ngục không cho vào. Ngươi muốn gì?"

"Tôi muốn... một chiếc quan tài." Linh hồn gào lên, âm thanh nghe như tiếng gió hú qua khe đá. "Tôi muốn họ phải trả giá! Tôi muốn công lý!"

Thẩm Độ lắc đầu, y quay lại phía kệ gỗ, lấy ra một khối gỗ màu xám tro. "Tiệm của ta không đóng quan tài bằng gỗ thông thường để chôn cất xác thịt. Ta đóng quan tài để chôn cất 'chuyện kể'. Nếu ngươi muốn thanh thản đi vào luân hồi, ngươi phải để lại hồi ức chân thực nhất của mình ở đây. Ngươi có dám không?"

Linh hồn kia khựng lại. Sự phẫn uất trong đôi mắt ông ta bỗng chốc nhường chỗ cho một sự do dự tột cùng.

Tiểu Hòa lúc này bước tới, cậu ngồi xổm xuống trước mặt bóng ma, giọng nói dịu dàng như gió xuân: "Bá bá đừng sợ. Thẩm Độ tuy nhìn lạnh lùng thế thôi, nhưng ngài ấy giỏi lắm. Ngài ấy sẽ giúp bá bá xếp lại những mảnh vỡ đau lòng kia. Chỉ khi bá bá kể ra, chiếc quan tài mới có thể che chở cho bá bá đi qua dòng sông lạnh lẽo ngoài kia."

Dưới sự vỗ về của Tiểu Hòa, oán khí quanh linh hồn nam nhân dần tan bớt. Ông ta bắt đầu kể. Tiếng kể lúc trầm lúc bổng, lúc nghẹn ngào lúc căm hận. Thẩm Độ ngồi xuống, đôi tay y bắt đầu chuyển động trên khối gỗ xám. Y không dùng đục, mà dùng chính linh lực từ đầu ngón tay để "khắc" những lời kể kia vào thớ gỗ.

Khối gỗ dần biến hình. Nó không còn là một khối vuông vức, mà bắt đầu hiện lên những hình ảnh sinh động: một phủ đường tấp nập, những bản sớ tấu dang dở, gương mặt lo âu của người vợ trẻ và cả ánh đao sắc lạnh vào buổi chiều xử trảm. Mỗi nhát khắc của Thẩm Độ như đang gỡ bỏ từng sợi tơ oán hận quấn chặt lấy linh hồn kia.

Tiểu Hòa ngồi bên cạnh, chăm chú quan sát. Cậu đã thấy Thẩm Độ làm việc này hàng trăm lần, nhưng mỗi lần đều khiến cậu cảm thấy kinh ngạc. Thẩm Độ không chỉ đóng gỗ, y đang "đóng" lại cuộc đời của một con người.

Khi ánh bình minh đầu tiên của cõi âm – một thứ ánh sáng màu xám nhạt yếu ớt – xuyên qua màn sương, chiếc quan tài nhỏ bằng bàn tay đã hoàn thành. Nó không có nắp, bên trong rỗng không nhưng lại tỏa ra một thứ ánh sáng ôn hòa.

"Xong rồi." Thẩm Độ nói, giọng y khàn đi vì mệt mỏi. "Bước vào đi."

Linh hồn nam nhân quan tri phủ nhìn chiếc quan tài, rồi nhìn lại Thẩm Độ. Những vết máu trên mặt ông ta biến mất, đôi mắt trở nên trong trẻo như chưa từng nhuốm bụi trần. Ông ta cúi đầu vái tạ y một cái thật sâu, rồi biến thành một làn khói trắng, chui tọt vào bên trong chiếc quan tài nhỏ.

Thẩm Độ cầm chiếc quan tài, đi ra bến sông. Tiểu Hòa lon ton chạy theo sau. Thẩm Độ nhẹ nhàng đặt chiếc quan tài xuống dòng nước Vòng Xuyên. Lạ thay, nó không bị dòng nước chảy ngược cuốn đi, mà nó tự rẽ sóng, trôi về phía cầu Nại Hà xa xăm, nơi những linh hồn được thanh tẩy để đầu thai.

Nhìn chiếc quan tài khuất dần trong sương mù, Thẩm Độ đứng lặng hồi lâu. Gió sông thổi bay mái tóc y, làm hiện ra một vết sẹo mờ hình cánh chim trên trán – dấu ấn của tiên tịch bị tước đoạt.

"Lại cứu thêm được một người." Tiểu Hòa đứng bên cạnh, nắm lấy vạt áo Thẩm Độ. "Thẩm Độ, ngài thực sự là người tốt nhất mà ta từng gặp."

Thẩm Độ khẽ thở dài, y nhìn xuống thiếu niên đang cười híp mắt kia. "Ngươi thì biết gì là tốt, là xấu? Ngươi thậm chí còn chẳng nhớ mình là ai."

Tiểu Hòa bĩu môi, vẻ mặt đầy tinh nghịch: "Ta không nhớ mình là ai thì đã sao? Ta nhớ ngài là ai là được rồi. Ta nhớ ngài thích uống trà tuyết, nhớ ngài ghét những linh hồn ồn ào, và nhớ ngài lúc nào cũng dậy sớm để gọt gỗ. Thế là đủ rồi mà!"

Thẩm Độ không đáp, nhưng bàn tay y khẽ xoa đầu Tiểu Hòa. Cảm giác hư ảo của linh hồn chạm vào da thịt khiến y thấy nhói lòng. Y bị đày xuống đây để trả nghiệp, để nhìn thấu nỗi đau của nhân gian cho đến khi trái tim y cũng vỡ vụn. Nhưng sự xuất hiện của Tiểu Hòa – linh hồn lang thang không quá khứ này – lại là một sự sai lệch trong bản án của y.

"Vào nhà thôi, sương bắt đầu độc rồi." Thẩm Độ quay lưng đi vào tiệm.

Trong căn phòng nhỏ, Thẩm Độ lại ngồi xuống bàn gỗ. Y lấy ra một cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ, ghi chép lại câu chuyện của vị quan tri phủ vừa rồi. Đây là công việc mỗi ngày của y: ghi lại những "chuyện kể" để tích đức, mong một ngày có thể chuộc lại lỗi lầm năm xưa.

Tiểu Hòa thì bận rộn dọn dẹp những mảnh vụn gỗ rơi vãi trên sàn. Cậu làm việc hăng say như một đứa trẻ đang chơi đùa. Thỉnh thoảng cậu lại dừng lại, nhìn vào những chiếc quan tài mẫu trưng bày trên kệ, rồi lại nhìn Thẩm Độ.

"Thẩm Độ này, nếu sau này ta nhớ lại mình là ai, ngài có đóng cho ta một chiếc quan tài không?"

Bàn tay đang cầm bút của Thẩm Độ khựng lại. Y nhìn vào tấm lưng nhỏ bé của Tiểu Hòa, một nỗi bất an dâng lên trong lòng. "Ngươi không cần quan tài. Ngươi là linh hồn thuần khiết nhất mà ta từng thấy. Ngươi xứng đáng được đi thẳng qua cầu Nại Hà mà không cần mang theo bất kỳ hồi ức nào."

"Nhưng ta không muốn quên ngài!" Tiểu Hòa quay lại, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. "Nếu qua cầu Nại Hà mà phải uống canh Mạnh Bà để quên hết chuyện ở tiệm quan tài này, quên cả ngài... thì ta thà làm linh hồn lang thang ở đây mãi mãi."

Thẩm Độ im lặng. Y chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi trước những ác ma mạnh nhất, nhưng lúc này, trước lời nói ngây ngô của một linh hồn nhỏ bé, y lại thấy lòng mình dao động dữ dội.

"Ngốc ạ." Thẩm Độ chỉ nói ngắn gọn hai chữ, rồi tiếp tục viết.

Đêm ở dòng Vong Xuyên kéo dài vô tận. Thẩm Độ ngồi viết dưới ánh đèn, còn Tiểu Hòa đã thiếp đi từ lúc nào ngay dưới chân bàn. Linh hồn vốn không cần ngủ, nhưng có lẽ vì đã ở bên cạnh một người sống như Thẩm Độ quá lâu, cậu bắt đầu nhiễm những thói quen của con người.

Thẩm Độ nhìn xuống Tiểu Hòa. Trong giấc ngủ, gương mặt thiếu niên trông thật thanh thản, khác hẳn với vẻ hoạt bát lúc thức. Y đưa tay ra, khẽ vuốt ve không trung trên gương mặt cậu.

Năm xưa, y đã vì một người mà làm đảo lộn thiên mệnh. Y đã nhìn thấy người đó tan biến giữa vòng xoáy của luân hồi, linh hồn bị xé nát thành ngàn mảnh. Y đã chấp nhận bị tước bỏ tiên vị, chấp nhận sự cô độc vĩnh viễn bên dòng sông này chỉ để hy vọng có một ngày, một trong những mảnh linh hồn đó sẽ tìm về đây.

Tiểu Hòa... có phải là người đó không?

Thẩm Độ khép cuốn sổ lại. Y đứng dậy, bước ra hiên nhà nhìn về phía dòng sông chảy ngược. Tiếng nước vỗ vào bờ cát nghe như tiếng thở dài của thời gian. Y biết rằng, hành trình trả nghiệp của y mới chỉ bắt đầu, và sự xuất hiện của Tiểu Hòa có lẽ là thử thách lớn nhất mà Thiên Đình dành cho y.

Y không sợ cực hình, không sợ bóng tối, y chỉ sợ một ngày nào đó phải tận tay đóng chiếc quan tài cho chính linh hồn mà y yêu thương nhất.

Sương mù ngoài kia càng lúc càng dày, che lấp cả lối đi. Tiệm quan tài Mặc Diên vẫn đứng đó, lặng lẽ giữa ranh giới của sinh và tử. Một ngày mới sắp bắt đầu, những linh hồn khác sẽ lại tìm đến, và những câu chuyện bi thương khác sẽ lại được khắc vào gỗ.

Nhưng đêm nay, Thẩm Độ muốn để cho mình một chút ích kỷ. Y quay vào nhà, đắp thêm một lớp linh lực ấm áp lên cơ thể hư ảo của Tiểu Hòa, rồi khẽ thì thầm giữa đêm đen:

"Dù ngươi là ai, chỉ cần ngươi ở đây, tiệm quan tài này vẫn còn hơi ấm."

Tiểu Hòa trong mơ dường như nghe thấy, cậu khẽ mỉm cười, đôi môi nhỏ nhắn mấp máy một cái tên mà Thẩm Độ không thể nghe rõ. Một mùa xuân mới đang về trên nhân gian, nhưng ở bờ Vong Xuyên này, mùa xuân duy nhất của Thẩm Độ chính là linh hồn nhỏ bé đang ngủ say dưới chân y.

Khung cảnh khép lại khi tiếng đục gỗ lại vang lên nhè nhẹ trong căn nhà nhỏ. Thẩm Độ bắt đầu chuẩn bị khối gỗ cho vị khách tiếp theo. Cuộc đời là một chuỗi những sự gặp gỡ và chia ly, nhưng ở tiệm quan tài này, mỗi sự chia ly đều là một sự khởi đầu mới. Và với Thẩm Độ, mỗi ngày được thấy Tiểu Hòa cười nói chính là sự cứu rỗi duy nhất mà y có được trong cuộc đời bị đày ải này.

Bên ngoài, dòng Vong Xuyên vẫn âm thầm chảy ngược, mang theo những mảnh đời dang dở tìm về nơi trú ngụ cuối cùng. Và câu chuyện về tiên nhân đóng quan tài cùng linh hồn nhỏ bé của y mới chỉ vừa bắt đầu giữa màn sương huyền ảo.