MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong XuyênChương 2: LINH HỒN KHÔNG TÊN VÀ CHÉN TRÀ TUYẾT

Tiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong Xuyên

Chương 2: LINH HỒN KHÔNG TÊN VÀ CHÉN TRÀ TUYẾT

2,526 từ · ~13 phút đọc

Sương mù buổi sớm ở Vong Xuyên không mang theo hơi ấm của mặt trời mà mang theo cái lạnh thấu xương của hơi nước từ âm giới bốc lên. Thẩm Độ thức dậy khi ngọn đèn dầu trên bàn vừa cạn những giọt cuối cùng. Y không cần ngủ nhiều, nhưng mỗi lần nhắm mắt, y đều cảm thấy mình đang chìm sâu vào một vực thẳm của những ký ức rời rạc.

Y ngồi dậy, nhẹ nhàng bước qua chỗ Tiểu Hòa đang nằm cuộn tròn dưới chân bàn. Linh hồn nhỏ bé này thật kỳ lạ, cậu ta không có trọng lượng, không có thực thể, nhưng mỗi khi ngủ lại tỏa ra một mùi hương thanh khiết như hoa bách hợp sau cơn mưa. Thẩm Độ khẽ nhấc tà áo bào, tránh làm động đến "giấc ngủ" của cậu, rồi đi ra phía sau nhà, nơi có một cây tùng cổ thụ mọc đơn độc trên mỏm đá nhô ra mặt sông.

Cây tùng này là thứ duy nhất ở vùng đất này mang màu xanh, nhưng đó là một màu xanh xám xịt, xơ xác. Dưới gốc tùng, sương đêm đọng lại thành những bông tuyết nhỏ li ti, trắng muốt và lạnh buốt. Thẩm Độ dùng một chiếc thìa bạc nhỏ, tỉ mẩn gạt từng chút tuyết vào một chiếc hũ gốm. Đây chính là "tuyết sương Vong Xuyên", nguyên liệu chính để pha món trà tuyết mà Tiểu Hòa vô cùng yêu thích.

"Ngài lại dậy sớm hái tuyết rồi."

Một giọng nói ngái ngủ vang lên sau lưng. Thẩm Độ không cần quay đầu cũng biết Tiểu Hòa đã thức. Cậu nhóc lơ lửng giữa không trung, đôi mắt còn hơi híp lại, hai tay dụi dụi vào nhau để tìm kiếm chút hơi ấm hư ảo.

"Nếu không hái sớm, sương độc từ sông sẽ ám vào, trà sẽ có vị đắng." Thẩm Độ trả lời, giọng y vẫn lạnh lùng nhưng hành động lại vô cùng cẩn trọng.

"Ngài lúc nào cũng chu đáo nhất." Tiểu Hòa cười hì hì, cậu bay vòng quanh Thẩm Độ, tà áo trắng quấn quýt lấy bóng dáng đen trầm mặc của y như một đám mây nhỏ. "Để ta giúp ngài nhóm lửa nhé? Ta học được cách thổi linh khí vào lò than rồi đấy!"

Thẩm Độ thu hồi hũ gốm, đứng thẳng người dậy. Y nhìn thiếu niên đang hào hứng muốn thể hiện, khẽ gật đầu: "Đừng làm nổ lò than là được."

Trong gian bếp nhỏ của tiệm Mặc Diên, tiếng lửa reo lách tách bắt đầu vang lên. Tiểu Hòa ngồi xổm bên lò than, đôi gò má phồng lên vì tập trung sức mạnh. Cậu không có cơ thể vật lý để quạt lửa, nhưng cậu có thể dùng ý niệm để điều khiển các luồng không khí. Những tia lửa nhỏ nhảy múa theo nhịp tay của cậu, chiếu sáng gương mặt rạng rỡ.

Thẩm Độ đặt ấm nước lên lò. Y lấy ra một nắm trà mộc đã được ướp hương gỗ bách. Khi nước tuyết bắt đầu sôi, một làn khói trắng mang theo hương vị thanh tao lan tỏa khắp căn phòng. Y rót trà ra hai chén sứ thanh hoa, một chén đặt trước mặt mình, một chén đặt ở vị trí đối diện – nơi Tiểu Hòa đang ngồi chờ đợi với vẻ mặt thèm thuồng.

Tiểu Hòa đưa hai tay ôm lấy chén trà, dù tay cậu xuyên qua gốm sứ nhưng cậu vẫn nhắm mắt lại, tận hưởng hơi ấm linh hồn lan tỏa. "A... ngon quá. Thẩm Độ, trà của ngài lúc nào cũng là thứ tuyệt vời nhất ở cái nơi buồn tẻ này."

Thẩm Độ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu tan biến nhanh chóng, để lại hậu vị ngọt thanh và hơi lạnh của sương tuyết. Y nhìn Tiểu Hòa, rồi bỗng nhiên hỏi: "Ngươi thực sự không nhớ gì về tên mình sao? Một chút mảnh vỡ nào đó cũng không?"

Tiểu Hòa khựng lại, đôi lông mày hơi nhướn lên, vẻ mặt trở nên tư lự. "Ta đã cố nghĩ rồi. Nhưng mỗi khi ta chạm vào vùng ký ức đó, ta chỉ thấy một màn sương trắng xóa. Giống như... giống như có ai đó đã dùng một cục tẩy khổng lồ xóa sạch mọi thứ vậy. Ta chỉ nhớ mình đã đi lang thang dọc bờ sông này rất lâu, cho đến khi thấy tấm biển tiệm của ngài và ngửi thấy mùi gỗ bách."

Thẩm Độ im lặng. Y biết rằng ở cõi âm này, có những linh hồn bị tổn thương quá nặng đến mức tự phong tỏa ký ức để bảo vệ chính mình. Hoặc cũng có thể, ký ức của cậu đã bị ai đó cố tình tước đoạt trước khi ném xuống đây.

"Vậy tại sao ngươi lại chọn tên là Tiểu Hòa?"

Tiểu Hòa cười tươi, chỉ vào nhành hoa tím nhạt trong bình gốm trên bàn: "Vì lần đầu thấy hoa này, ta thấy nó rất hòa nhã, bình yên. Ta cũng muốn mình như thế. Không cần quá rực rỡ, chỉ cần khiến người khác thấy dễ chịu là được rồi. Mà Thẩm Độ này, tên của ngài có nghĩa là gì? Có phải là 'độ hóa' không?"

Thẩm Độ nhìn vào làn khói trà đang bay lên. "Độ... vừa là cứu độ, cũng vừa là vượt qua. Cha ta đặt tên này với hy vọng ta sẽ là người giúp chúng sinh vượt qua bể khổ. Nhưng cuối cùng, ta lại là kẻ không thể tự cứu nổi chính mình."

Tiểu Hòa nghiêng đầu, vẻ mặt không đồng tình: "Ngài nói sai rồi. Ngài đóng quan tài cho người ta, giúp họ thanh thản ra đi, đó chẳng phải là đang cứu độ sao? Bá bá hôm qua đi rồi, trông bác ấy nhẹ nhõm lắm. Ngài chính là vị tiên tốt nhất đấy."

Thẩm Độ không tranh luận với cậu. Y biết thế giới trong mắt Tiểu Hòa luôn đơn giản và đẹp đẽ, vì cậu không phải gánh vác sức nặng của tội lỗi.

Đúng lúc đó, chuông gió treo ở cửa tiệm bỗng vang lên những tiếng leng keng dồn dập. Đây không phải tiếng chuông đón khách thông thường, mà là tiếng báo hiệu của một luồng sát khí mạnh mẽ đang tiến gần.

Thẩm Độ lập tức đứng dậy, tay y khẽ phất một cái, che chắn Tiểu Hòa ra sau lưng. Ánh mắt lạnh lùng của y hướng về phía cửa, nơi màn sương mù đang bị xé toạc ra bởi một bóng đen cao lớn.

Một gã đàn ông mặc giáp trụ rách nát, tay cầm một thanh đại đao rỉ sét bước vào. Điều đáng sợ là gã không có đầu. Từ cổ gã bốc lên những luồng khói đen đặc quánh, bốc mùi tử khí nồng nặc. Gã bước đi đến đâu, sàn gỗ tiệm Mặc Diên đen lại đến đó như bị thiêu đốt.

"Quan tài... ta cần... quan tài..." Tiếng nói phát ra từ lồng ngực gã, ồm ồm và đầy phẫn nộ.

Tiểu Hòa run rẩy, nắm lấy vạt áo Thẩm Độ: "Người này... người này đáng sợ quá. Hắn không có tâm trí, chỉ có hận thù thôi."

Thẩm Độ cau mày. Đây là một "Sát Hồn" – linh hồn của những chiến tướng chết trận với nỗi oan ức tột cùng, tâm trí đã bị ma đạo thôn tính. Những linh hồn này thường không thể giao tiếp, họ chỉ đi tìm một nơi để trút bỏ sự cuồng nộ.

"Nơi này không tiếp kẻ mang sát khí vô tri." Thẩm Độ lạnh giọng, tay y kết ấn, một luồng ánh sáng bạc từ đầu ngón tay phóng ra, tạo thành một rào chắn ngăn cản bước tiến của gã không đầu.

"Ta... muốn... quan tài!" Gã không đầu gầm lên, vung đại đao chém mạnh vào rào chắn. Một tiếng nổ lớn vang lên, chấn động cả ngôi nhà nhỏ. Tiểu Hòa bị hất văng ra xa, cậu kêu lên một tiếng đau đớn khi va vào kệ gỗ.

Thấy Tiểu Hòa bị thương, đôi mắt Thẩm Độ bỗng chốc rực lên tia sáng bạc lạnh lẽo. Uy áp của một vị tiên quân dù đã bị phế bỏ vẫn khiến không khí xung quanh đông đặc lại. Y không dùng vũ khí, chỉ đơn giản là bước tới, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển.

"Ngươi dám động vào người của ta?"

Thẩm Độ đưa tay ra, nắm lấy lưỡi đao rỉ sét bằng tay không. Lạ kỳ thay, bàn tay thịt nát xương tan mà gã không đầu mong đợi đã không xảy ra. Ngược lại, thanh đao bắt đầu nứt vỡ dưới sức mạnh của Thẩm Độ. Y dùng tay kia ấn vào lồng ngực của gã, linh lực tinh khiết tràn vào, cưỡng ép thanh lọc những luồng khói đen.

Gã không đầu gào thét thảm thiết, cơ thể gã run rẩy dữ dội. Nhưng Thẩm Độ không dừng lại. Y nhắm mắt, dùng thần thức thâm nhập vào đống hỗn độn trong tâm trí gã. Y thấy những cánh đồng xác chết, thấy sự phản bội của vương triều, thấy lời hứa bảo vệ quê hương bị chà đạp.

"Sự trung thành của ngươi không sai, nhưng sự cuồng nộ này đang hủy hoại chính ngươi." Thẩm Độ trầm giọng nói.

Y vẫy tay, một khối gỗ đỏ rực như máu bay từ kệ xuống. Đôi tay Thẩm Độ chuyển động nhanh như chớp, đục đẽo ngay giữa cuộc chiến. Mỗi mẩu gỗ rơi xuống đều mang theo một phần sát khí của gã không đầu. Trong chốc lát, một chiếc quan tài mang hình dáng một pháo đài thu nhỏ đã thành hình.

Thẩm Độ hất tay, đẩy gã không đầu vào trong chiếc quan tài ấy. Gã không đầu vật lộn một hồi rồi lịm dần, sát khí tan biến, chỉ còn lại một linh hồn mệt mỏi đang ngủ say.

Căn phòng trở lại yên tĩnh. Thẩm Độ thu hồi linh lực, hơi thở hơi dồn dập. Y vội vàng chạy lại phía Tiểu Hòa đang lồm cồm ngồi dậy.

"Ngươi có sao không?" Thẩm Độ lo lắng kiểm tra, tay y truyền một chút linh khí ấm áp để làm dịu đi vết thương linh hồn trên vai cậu.

Tiểu Hòa xua xua tay, nụ cười vẫn nở trên môi dù gương mặt hơi xanh xao: "Ta không sao, chỉ hơi đau một chút thôi. Ngài ngầu thật đấy, Thẩm Độ! Lúc nãy ngài nói 'người của ngài'... là đang nói ta sao?"

Thẩm Độ khựng lại, y quay mặt đi chỗ khác để tránh ánh mắt lấp lánh của thiếu niên. "Ta chỉ nói để thị uy với hắn thôi. Đừng có suy diễn lung tung."

"Hì hì, ta biết mà. Nhưng nghe cũng thích lắm." Tiểu Hòa đứng dậy, phủi phủi tà áo trắng. "Mà chiếc quan tài kia... trông nó vững chãi thật. Ngài nghĩ hắn sẽ đi đâu?"

"Hắn sẽ được gửi đến Vô Nhai Các – nơi dành cho những chiến binh chờ ngày phán xét cuối cùng. Ít nhất thì hắn không còn phải lang thang để gieo rắc đau thương nữa." Thẩm Độ nhìn chiếc quan tài đỏ rực, khẽ thở dài.

Y quay lại bàn trà, chén trà của y đã nguội ngắt, nhưng chén trà của Tiểu Hòa vẫn còn hơi ấm nhờ linh lực bảo hộ của y. Thẩm Độ ngồi xuống, cảm thấy một sự rã rời thấm vào xương tủy. Việc thanh lọc một Sát Hồn tiêu tốn của y rất nhiều sức lực vốn đã chẳng còn bao nhiêu.

Tiểu Hòa lặng lẽ đi lại phía sau, đôi bàn tay hư ảo đặt lên vai Thẩm Độ, bắt đầu xoa bóp nhè nhẹ. Cậu không có lực, nhưng hơi mát từ linh hồn cậu lại có tác dụng an thần kỳ diệu.

"Thẩm Độ, ngài vất vả rồi. Sau này có khách dữ tợn như thế, ngài cứ để ta ra tiếp trước. Ta sẽ kể chuyện cười cho họ nghe, biết đâu họ cười rụng cả oán khí thì sao?"

Thẩm Độ khẽ mỉm cười – một nụ cười thực sự, dù rất mỏng manh. "Ngươi mà ra tiếp khách, chắc họ chưa kịp rụng oán khí đã muốn bắt ngươi đi làm đồ chơi rồi."

"Thế nên ngài mới phải bảo vệ ta chứ, đúng không?" Tiểu Hòa láu cá đáp lại.

Hai người ngồi đó trong không gian tĩnh mịch của tiệm quan tài. Bên ngoài, dòng Vong Xuyên vẫn rì rào kể những câu chuyện của ngàn năm. Những bông tuyết trên cây tùng lại bắt đầu đọng lại, chuẩn bị cho chén trà ngày mai.

Thẩm Độ chợt nhận ra rằng, từ khi có Tiểu Hòa, ngôi nhà lạnh lẽo này không còn giống một cái ngục tù nữa. Những linh hồn tìm đến đây mang theo nỗi đau, nhưng Tiểu Hòa lại mang theo sự xoa dịu. Y bắt đầu tự hỏi, liệu Thiên Đình đày y xuống đây là để trừng phạt y, hay thực chất là để cho y một cơ hội được nhìn thấy ánh sáng theo một cách khác?

"Tiểu Hòa."

"Ơi?"

"Cảm ơn vì chén trà gừng... ý ta là trà tuyết."

Tiểu Hòa cười hì hì, cậu tựa đầu vào lưng ghế của Thẩm Độ: "Không có gì đâu. Chỉ cần ngài còn đóng quan tài, ta sẽ còn ở đây pha trà cho ngài. Dù ta không nhớ mình là ai, nhưng ta biết mình muốn ở đâu."

Lời nói của Tiểu Hòa như một sợi tơ mềm mại quấn quanh trái tim băng giá của Thẩm Độ. Y đưa tay lên, chạm vào nhành hoa tím trên bàn. Cánh hoa mỏng manh nhưng kiên cường trước sương độc, giống như linh hồn nhỏ bé đang ở bên cạnh y vậy.

Đêm đó, Thẩm Độ lại ghi chép vào cuốn sổ. Y viết về gã tướng quân không đầu, về sự trung trinh bị phản bội. Nhưng ở cuối trang, y lén vẽ thêm một hình vẽ nhỏ: một chén trà đang bốc khói và một nhành hoa tím.

Y biết rằng, cuộc hành trình tìm lại danh tính cho Tiểu Hòa sẽ còn rất dài và đầy trắc trở. Có thể những sự thật đằng sau đó sẽ còn đau đớn hơn cả những cái chết mà y từng chứng kiến. Nhưng nhìn thiếu niên đang loay hoay tìm cách sửa lại cái chuông gió bị hỏng, Thẩm Độ thầm thề rằng y sẽ bảo vệ sự ngây thơ này bằng mọi giá.

Sương mù Vong Xuyên lại phủ kín lối về. Tiệm Mặc Diên vẫn đỏ lửa, hơi ấm của chén trà tuyết và tình cảm thầm lặng đang sưởi ấm cho cả hai linh hồn lạc lối giữa ranh giới sinh tử.

Hành trình trôi qua từng ngày, mỗi linh hồn ghé qua là một bài học về sự buông bỏ. Thẩm Độ dạy cho họ cách ra đi, còn Tiểu Hòa lại dạy cho Thẩm Độ cách ở lại. Và cứ thế, câu chuyện của họ thấm đẫm trong hương trà và mùi gỗ bách, dịu dàng chảy trôi giữa dòng sông định mệnh.