Tiếng sóng vỗ vào bờ cát xám hôm nay nghe nặng nề hơn mọi khi, như thể dòng nước đang phải gánh vác những tâm tư chưa thể giãi bày. Phía chân trời âm giới, những dải cực quang màu chì đan xen vào nhau, tạo thành một tấm lưới khổng lồ bao phủ lấy bãi bồi. Thẩm Độ ngồi bên đống lửa nhỏ sau tiệm, y đang hơ nóng một thanh sắt dài để uốn cong những thanh gỗ sồi cứng cáp. Mồ hôi rịn ra trên trán y, phản chiếu ánh lửa bập bùng, khiến vết sẹo hình cánh chim trông như đang thực sự đập cánh.
Tiểu Hòa đang lúi húi lau chùi chiếc bàn đá, bỗng cậu dừng lại, nhìn về phía con đường mòn dẫn từ vùng giáp ranh xuống bến đò. Một bóng người cao lớn, vững chãi đang bước đi lộc cộc trên mặt đất đá lởm chởm. Khác với những linh hồn thường hay lơ lửng hoặc đi đứng siêu vẹo, người này bước đi có nhịp điệu, lưng thẳng như một ngọn giáo, dù trên người chỉ khoác một bộ giáp da đã sờn rách và phủ đầy bụi đường.
"Thẩm Độ, có một vị tướng quân đang đến!" Tiểu Hòa khẽ reo lên, nhưng rồi cậu nhanh chóng rụt rè nấp sau cột gỗ khi thấy khí thế oai nghiêm của người nọ.
Người đàn ông dừng lại trước cửa tiệm. Ông ta có gương mặt vuông vức, râu hùm hàm én, đôi mắt vốn dĩ phải sắc lẹm thì nay lại đượm một nỗi buồn sâu thẳm. Trên tay trái của ông không cầm kiếm, mà lại ôm một vật được bọc kỹ bằng tấm vải lụa điều đã bạc màu.
"Kẻ hèn này là Trần Thiết, vốn là cai đội vùng biên ải." Người lính già lên tiếng, giọng vang như tiếng chuông đồng. "Tìm đến Mặc Diên không phải để cầu xin đầu thai, mà để xin tiên quân hoàn thành giúp một lời hứa đã trễ hẹn ba mươi năm."
Thẩm Độ buông thanh sắt xuống, y mời người lính vào ngồi. Tiểu Hòa rót một chén trà nóng, hơi khói bốc lên che mờ gương mặt phong sương của Trần Thiết.
Ông lão kể rằng, năm xưa khi ra trận, ông đã hứa với đứa con trai lên năm của mình rằng khi thắng trận trở về sẽ mang cho cậu một con ngựa gỗ thật đẹp. Thế nhưng, biên thùy loạn lạc, ông bị kẹt lại nơi quan ải suốt mười năm ròng rã. Đến ngày khải hoàn, khi ông mang theo con ngựa gỗ về đến làng thì nơi đó chỉ còn là một đống tro tàn sau trận càn của giặc. Con trai ông đã mất trong trận hỏa hoạn đó, tay vẫn còn nắm chặt một mẩu gỗ mục làm đồ chơi.
"Ba mươi năm qua, tôi giữ con ngựa này bên mình, ra trận cũng mang theo, ngủ cũng gối đầu lên nó." Trần Thiết mở tấm vải lụa điều. Bên trong là một con ngựa gỗ được đẽo gọt đơn sơ nhưng đã được mài nhẵn thín bởi hơi ấm bàn tay người qua bao năm tháng. "Tôi không thể đi qua cầu Nại Hà vì lòng vẫn nặng trĩu. Tôi muốn tặng nó cho thằng bé, nhưng tôi không tìm thấy nó ở cõi này."
Thẩm Độ cầm lấy con ngựa gỗ cũ kỹ. Y cảm nhận được nỗi đau bền bỉ như đá tảng ẩn chứa bên trong từng thớ gỗ. "Ông không tìm thấy đứa trẻ vì nó không còn ở đây. Linh hồn trẻ nhỏ thường tan đi nhanh chóng nếu không có sự ràng buộc quá lớn. Nhưng tâm niệm của ông lại là một sợi dây liên kết."
Y đứng dậy, đi lại phía khối gỗ sồi đang được làm nóng. "Ta sẽ đóng cho ông một chiếc 'Chiến Mã Quan Tài'. Nó sẽ không chôn cất con ngựa gỗ này, mà nó sẽ biến tâm nguyện của ông thành một phương tiện để đi tìm lại mảnh linh hồn đã thất lạc của con trai ông."
Lần này, Thẩm Độ làm việc với một tốc độ kinh ngạc. Y dùng gỗ sồi đóng thành một chiếc hộp hình chữ nhật vững chãi, nhưng bốn góc y lại khắc hình bốn móng ngựa đang tung vó. Trên nắp hộp, y đục một khe nhỏ đủ để đặt con ngựa gỗ cũ vào trong.
Tiểu Hòa đứng bên cạnh, cậu lén dùng linh lực từ hạt giống Vô Ưu của mình để làm mềm đi những góc cạnh sắc nhọn của gỗ sồi. Cậu thầm nghĩ đến Tiểu Mầm, đứa trẻ vừa rời đi cách đây không lâu, và lòng thầm cầu mong người cha này sẽ tìm thấy con mình.
"Trần tướng quân, hãy đặt con ngựa vào đây." Thẩm Độ nói.
Ngay khi con ngựa gỗ được đặt vào trong hộp sồi, một âm thanh vang dội như tiếng ngựa hí vang lên giữa không gian tĩnh mịch của tiệm. Chiếc hộp gỗ bỗng dưng tỏa ra ánh sáng đồng cổ kính. Một làn khói trắng hình dáng một con ngựa chiến dũng mãnh thoát ra từ chiếc hộp, chạy vòng quanh Trần Thiết rồi phủ phục xuống dưới chân ông.
"Đi đi." Thẩm Độ nhìn người lính già. "Con ngựa này sẽ mang ông đi qua những vùng tối nhất của âm giới, tìm lại tàn niệm của đứa trẻ năm xưa. Khi gặp được, chiếc hộp này sẽ tự mở ra, trao cho đứa trẻ món quà mà nó đã chờ đợi suốt ba mươi năm."
Trần Thiết đứng dậy, ông cúi đầu thật sâu trước Thẩm Độ và Tiểu Hòa. "Ơn này, Trần mỗ xin ghi lòng tạc dạ."
Người lính già bước lên lưng con ngựa khói, tay ôm chặt chiếc hộp gỗ sồi. Tiếng vó ngựa rộn rã vang lên trên bãi bồi Vong Xuyên, xua tan màn sương mù u ám. Hình bóng người lính mờ dần rồi biến mất vào dải cực quang ở phía chân trời, để lại một vệt sáng rực rỡ như một con đường dẫn lối.
Tiểu Hòa nhìn theo, đôi mắt cậu lấp lánh sự ngưỡng mộ. "Thẩm Độ, ngài thật giỏi. Ngài không chỉ đóng quan tài cho người chết, mà ngài còn đóng cả ước mơ cho họ nữa."
Thẩm Độ quay lại bàn làm việc, y lẳng lặng thu dọn những mảnh gỗ vụn. "Ước mơ hay nỗi đau đều là những gánh nặng. Nếu không có nơi trú ngụ, chúng sẽ khiến linh hồn bị kẹt lại mãi mãi. Ta chỉ cung cấp cho họ một bến đỗ mà thôi."
Đêm đó, trong cuốn sổ bìa da, Thẩm Độ viết:
"15: Trần Thiết. Người lính biên thùy và lời hứa ngựa gỗ. Đóng Chiến Mã Quan Tài bằng gỗ sồi cứng. Hóa giải nỗi dằn vặt của người ở lại và niềm mong chờ của người ra đi. Di nguyện: Hoàn thành lời hứa, cha con đoàn tụ trong luân hồi."
Y dừng bút, nhìn sang Tiểu Hòa đang ngủ say bên cạnh đống lửa đã tàn. Thiếu niên đang mỉm cười trong giấc mơ, có lẽ cậu đang thấy người lính già và đứa bé cùng cưỡi ngựa chạy trên những cánh đồng đầy hoa Mạn Châu Sa.
Thẩm Độ khẽ thở dài, y đưa tay chạm vào vết sẹo trên trán. Y đã giúp bao nhiêu người tìm thấy sự bình yên, nhưng chính y lại vẫn đang đứng bên bờ sông này, ngày qua ngày đóng những chiếc hộp để gói ghém nỗi niềm thiên hạ. Y tự hỏi, bao giờ thì đến lượt mình được đóng một chiếc quan tài cho chính nỗi đau của bản thân?
Sương mù lại kéo đến, nhưng lần này nó mang theo mùi của đồng cỏ và tiếng vó ngựa xa xăm. Tiệm quan tài Mặc Diên vẫn đứng vững giữa dòng thời gian, là nơi chứng kiến những cuộc hội ngộ và chia ly đầy nước mắt nhưng cũng tràn ngập ánh sáng của lòng nhân hậu.