Gió từ thượng nguồn thổi về mỗi lúc một gắt, mang theo những mảnh vụn của ký ức khô khốc. Sương mù không còn mang sắc trắng sữa của buổi sớm mà dần chuyển sang màu tím thẫm, báo hiệu một vùng không gian vừa bị bẻ cong bởi oán niệm. Thẩm Độ đứng bên kệ gỗ, bàn tay y khẽ khựng lại khi chạm vào khối gỗ xoan đào đỏ thẫm. Y cảm nhận được một luồng âm khí mang theo nhịp phách, tiếng trống và cả mùi phấn son rẻ tiền đang len lỏi vào tiệm Mặc Diên.
Tiểu Hòa đang lúi húi cất con chim phượng hoàng gỗ vào hộp thì bỗng đứng khựng lại, đôi tai linh hồn khẽ động đậy. "Thẩm Độ, ngài có nghe thấy không? Tiếng cười nói... và cả tiếng vỗ tay nữa. Nó không phát ra từ bến đò, mà từ phía gò cao sau rặng liễu."
Thẩm Độ khoác lên mình chiếc áo choàng xám, gương mặt y trở nên nghiêm nghị. "Đó là 'Hí Đài Hoang'. Lâu nay nó vẫn bị sương mù che khuất, nhưng hôm nay oán khí quá nặng đã khiến nó lộ hình. Đi thôi, có kẻ đang bị nhốt trong chính vở diễn của mình."
Họ băng qua rặng liễu rủ, bước lên vùng gò cao vốn khô cằn. Giữa màn sương tím, một rạp hát bằng gỗ cũ nát hiện ra. Những tấm màn nhung đỏ đã mục rữa, treo lủng lẳng như những dải thịt khô. Ánh đèn lồng leo lét màu xanh lơ hắt bóng lên sân khấu, nơi một bóng người đang say sưa múa hát dù bên dưới không một bóng khán giả.
Đó là một đào hát trung niên, gương mặt dặm phấn trắng bệch, đôi môi tô son đỏ chót nhưng đã bị nhòe đi vì nước mắt. Bà mặc bộ y phục lộng lẫy nhất, tay cầm chiếc quạt nan rách nát, vừa múa vừa cất giọng hát cao vút nhưng khản đặc.
"Kẻ đến là ai? Có phải đến xem ta diễn 'Trường Hận Ca' không?" Bà ta đột ngột dừng lại, đôi mắt trợn ngược nhìn về phía Thẩm Độ và Tiểu Hòa.
Thẩm Độ bước lên bậc thềm sân khấu, tiếng gỗ mục kêu lên rắc rắc. "Ta đến để đóng cho bà một chiếc hộp đựng trang phục, để bà có thể trút bỏ lớp phấn son này mà đi."
Người phụ nữ cười điên dại, chiếc quạt nan khẽ vẫy. "Trút bỏ? Ta là đào chính của đoàn hát Kim Hoa! Khán giả ngoài kia đang chờ ta, họ vỗ tay, họ tung hoa... Ngài nhìn xem, họ đông lắm mà!"
Bà ta chỉ tay xuống hàng ghế trống không, đầy bụi bặm và mạng nhện. Tiểu Hòa rùng mình, cậu nhìn thấy những cái bóng xám xịt, không đầu, không mặt đang ngồi lù lù trên những chiếc ghế tre, đôi bàn tay khẳng khiu của chúng vỗ vào nhau không tạo ra tiếng động.
"Đó không phải là khán giả." Tiểu Hòa thốt lên, giọng run rẩy. "Đó là những tàn niệm của sự đố kỵ. Họ đang giam lỏng bà ở đây!"
Người phụ nữ tên là Hồng Ngọc. Thuở còn xuân sắc, bà là ngôi sao sáng nhất, nhưng cũng là kẻ kiêu ngạo nhất. Bà đã dùng thủ đoạn để hãm hại những đàn em trẻ tuổi, khiến họ mất giọng, mất nghề. Khi về già, bà chết trong cô độc ngay trên sân khấu này vì một cơn đột quỵ khi đang cố diễn lại vai thời trẻ. Những linh hồn bị bà hãm hại năm xưa đã hóa thành những cái bóng xám, mỗi đêm quay lại "vỗ tay" để bắt bà phải diễn mãi không ngừng, diễn cho đến khi hồn xiêu phách tán mới thôi.
"Bà có mệt không?" Thẩm Độ hỏi, giọng y bình thản nhưng mang theo sức mạnh xuyên thấu. "Diễn một vở kịch suốt ba mươi năm trong bóng tối, bà còn nhớ gương mặt thật của mình không?"
Hồng Ngọc khựng lại, chiếc quạt rơi xuống sàn. Bà run rẩy đưa tay sờ lên mặt, phấn son bong tróc rơi xuống thành từng mảng. "Mặt của ta... mặt của ta đâu rồi?"
Thẩm Độ không lãng phí thời gian. Y lấy ra khối gỗ xoan đào – loại gỗ thường được dùng làm đạo cụ sân khấu nhưng lại mang tính ấm, có thể xoa dịu những linh hồn bị lạc lối trong danh vọng ảo ảnh. Y ngồi ngay giữa sân khấu, mặc kệ những cái bóng xám đang gầm gừ vây quanh.
Lần này, y không đóng quan tài hình hộp. Y đóng một chiếc "Hộp Phấn Quan Tài". Y đục rỗng khối gỗ, tạo hình một chiếc hộp trang điểm tròn trịa, bên trong lót bằng loại vải mềm nhất. Trên nắp hộp, y khắc hình một đóa hoa phù dung đang tàn tạ, nhưng giữa nhụy hoa lại đọng một giọt sương bằng ngọc bích.
"Tiểu Hòa, lấy cho ta chút nước suối tinh khiết từ bình gốm."
Tiểu Hòa vội vàng bay về tiệm rồi quay lại trong chớp mắt. Thẩm Độ dùng nước suối hòa với linh lực bạc, vẩy lên người Hồng Ngọc. Lớp phấn son hóa trang dày cộp trên mặt bà bắt đầu tan chảy, để lộ ra gương mặt thật của một người đàn bà già nua, mệt mỏi nhưng thanh thản.
Những cái bóng xám bên dưới hàng ghế bắt đầu gào thét, chúng lao lên sân khấu định vồ lấy Hồng Ngọc. Thẩm Độ hừ lạnh một tiếng, y đập mạnh chiếc đục gỗ xuống sàn. Một vòng tròn ánh sáng bạc lan tỏa, hất văng những tàn niệm đen tối ra xa.
"Sự thật là liều thuốc đắng nhất, nhưng cũng là thứ duy nhất giải thoát." Thẩm Độ nhìn Hồng Ngọc. "Hãy để lại trang phục, để lại danh vọng, để lại cả những lỗi lầm ở đây. Chiếc hộp gỗ xoan đào này sẽ mang theo phần 'nghệ sĩ' của bà đi vào giấc ngủ, còn linh hồn bà phải tự bước đi bằng đôi chân trần."
Hồng Ngọc quỳ xuống, bà tháo bỏ những chiếc trâm cài tóc nặng nề, cởi bỏ lớp áo choàng thêu rồng phượng rách nát, đặt tất cả vào trong chiếc hộp gỗ. Khi món đồ cuối cùng được đặt vào, bà bỗng nhẹ bẫng như một làn khói trắng.
Bà cúi đầu chào Thẩm Độ và Tiểu Hòa, rồi lẳng lặng bước xuống sân khấu, đi xuyên qua hàng ghế trống, biến mất vào màn sương mù mà không một lần ngoái đầu lại. Rạp hát hoang bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn, gỗ mục và nhung nát hóa thành tro bụi bay biến trong gió.
Thẩm Độ cầm chiếc hộp gỗ xoan đào, y thở dài. "Danh lợi như phấn son, tẩy đi rồi chỉ còn lại lòng không."
Tiểu Hòa nhặt một chiếc lông vũ đỏ sót lại trên đất. "Ít nhất thì bà ấy cũng đã được gỡ bỏ lớp mặt nạ. Thẩm Độ, ngài đóng chiếc hộp này đẹp quá, giống như bà ấy đang được cất giữ những kỷ niệm đẹp nhất vậy."
Hai người quay trở lại tiệm. Thẩm Độ mở cuốn sổ da, đặt chiếc hộp gỗ lên bàn và ghi lại những dòng chữ:
"Hồng Ngọc. Đào hát của Hí Đài Hoang. Đóng hộp phấn quan tài bằng gỗ xoan đào đỏ. Hóa giải tàn niệm của sự đố kỵ và danh vọng hão huyền. Di nguyện: Được là chính mình, không cần vỗ tay, không cần hào quang."
Tiểu Hòa ngồi xuống cạnh lò sưởi, cậu nhìn những tàn lửa đỏ hồng. "Thẩm Độ, sau này nếu ta có đóng kịch, ta sẽ diễn vai một người pha trà giỏi nhất bãi bồi Vong Xuyên này thôi. Vai đó không cần mặt nạ, phải không?"
Thẩm Độ nhìn thiếu niên, y khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi hiện trên gương mặt lạnh lùng. "Ngươi không cần diễn. Ngươi vốn đã là người pha trà giỏi nhất rồi."
Tiểu Hòa cười hì hì, lòng tràn đầy vui sướng. Cậu bắt đầu nhóm lửa đun nước, hơi ấm từ bếp lò lan tỏa, xua đi cái mùi phấn son và sự u ám của rạp hát hoang. Tiệm Mặc Diên lại trở về với vẻ tĩnh lặng của nó, sẵn sàng chờ đợi những câu chuyện tiếp theo đang trôi dạt trên dòng sông định mệnh.