Dòng sông Vong Xuyên buổi sáng nay chảy chậm đến mức mặt nước trông như một tấm gương đồng khổng lồ đang ngái ngủ. Những làn sương mù không còn cuộn trào dữ dội mà chỉ lờ lững trôi sát mặt đất, bao phủ lên những rặng liễu một màu trắng đục như sữa. Tiệm quan tài Mặc Diên chìm trong một sự tĩnh lặng lạ thường. Thẩm Độ đang ngồi bên bàn đá trước sân, tay cầm một chén trà đã nguội ngắt, ánh mắt y chăm chú nhìn về phía bãi bồi xa xăm, nơi những bông hoa Mạn Châu Sa vừa hé nở sau cơn mưa linh khí đêm qua.
Tiểu Hòa hôm nay dậy muộn hơn thường lệ. Cậu bước ra từ gian nhà sau, đôi mắt còn ngái ngủ, mái tóc hơi rối bời. Cậu không bay như mọi khi mà bước đi lạch bạch trên sàn gỗ, tiếng chân chạm vào gỗ nghe cộc, cộc rất vui tai.
"Thẩm Độ, ngài đang nhìn gì thế? Có khách đến à?" Tiểu Hòa vừa hỏi vừa vươn vai, một vài hạt linh lực nhỏ li ti rơi ra từ tà áo trắng của cậu.
Thẩm Độ không quay đầu lại, y chỉ khẽ đưa tay chỉ về phía bến đò cũ. "Ngươi nhìn xem, có gì đó đang trôi dạt vào bờ."
Tiểu Hòa nheo mắt nhìn theo hướng tay của Thẩm Độ. Giữa đám lau sậy khô héo bên mép nước, một chiếc nôi nhỏ đan bằng tre nứa đang dập dềnh theo sóng. Chiếc nôi trông đã cũ nát, những sợi lạt tre đã mục màu xám xịt, nhưng kỳ lạ là nó không bị chìm mà cứ lững lờ trôi vào đúng bãi cát trước cửa tiệm.
Tiểu Hòa tò mò bay vèo ra phía bến sông. Cậu đáp xuống cạnh chiếc nôi, và rồi một tiếng kêu kinh ngạc thốt lên: "Thẩm Độ! Mau lại đây! Là một đứa bé!"
Thẩm Độ đặt chén trà xuống, y bước đi chậm rãi nhưng mỗi bước chân đều dài hơn bình thường, chỉ chớp mắt đã đứng bên cạnh Tiểu Hòa. Trong chiếc nôi tre mục nát là linh hồn của một đứa trẻ nhỏ xíu, có lẽ chỉ mới đầy năm. Đứa trẻ có gương mặt bầu bĩnh, làn da trắng như tuyết, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm vào một giấc ngủ sâu. Điều kỳ lạ nhất là trên người đứa trẻ không mặc lụa là, cũng chẳng phải vải thô, mà được quấn trong những lớp cỏ tranh khô mềm mại.
Đứa trẻ không tỏa ra oán khí, không có mùi của cái chết, cũng chẳng có chút dấu vết nào của sự đau đớn. Nó giống như một hạt mầm vừa mới nảy lên đã bị gió bão cuốn đi, mang theo một vẻ ngây thơ thuần khiết đến nao lòng.
"Tội nghiệp quá..." Tiểu Hòa đưa ngón tay hư ảo chạm nhẹ vào má đứa bé. "Sao một đứa trẻ thế này lại lạc đến đây? Cha mẹ em ấy đâu?"
Thẩm Độ cúi xuống, y bế đứa trẻ lên. Ngay khi chạm vào, y cảm thấy một luồng hơi ấm dịu nhẹ len lỏi vào lòng bàn tay. Đứa trẻ khẽ cựa mình, đôi mắt to tròn mở ra, nhìn Thẩm Độ một lúc rồi bỗng nhiên nở một nụ cười rạng rỡ, đôi bàn tay nhỏ xíu nắm lấy một sợi tóc xám bạc của vị tiên nhân.
"Nó không có tên." Thẩm Độ trầm giọng, đôi mắt y thoáng qua một nỗi buồn xa xăm. "Đây là linh hồn của một đứa trẻ bị bỏ rơi ngay từ khi mới lọt lòng. Nó chưa kịp có danh tính trên thế gian, chưa kịp nghe tiếng gọi của mẹ, nên nó không có sợi dây liên kết nào để quay về hay đi tiếp."
Họ mang đứa trẻ vào trong tiệm. Tiểu Hòa cuống cuồng đi tìm những thứ có thể làm đứa trẻ vui. Cậu lấy mẩu gỗ hình thỏ, lấy cây sáo trúc, thậm chí lấy cả những hạt ngọc trai nước mắt của người thợ dệt ra để làm đồ chơi cho bé. Đứa trẻ cười khanh khách, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp gian nhà gỗ vốn thường chỉ có mùi của gỗ và nỗi sầu.
Nhưng Thẩm Độ biết, sự hiện diện của đứa trẻ này là một nghịch lý của âm giới. Linh hồn không có tên không thể qua cầu Nại Hà, cũng không thể ở lại tiệm Mặc Diên mãi mãi, vì linh thể của trẻ con rất mỏng manh, nếu không được "an táng" sớm, nó sẽ tan biến vào sương mù và vĩnh viễn mất đi cơ hội đầu thai.
"Chúng ta phải đóng quan tài cho em ấy thôi, Tiểu Hòa." Thẩm Độ nói, giọng y kiên quyết nhưng có chút gì đó nghẹn lại.
Tiểu Hòa đang đùa nghịch với đứa bé, nghe vậy thì khựng lại. "Nhưng... em ấy còn đang cười mà. Em ấy không buồn, sao lại phải đóng quan tài?"
"Đóng quan tài ở tiệm Mặc Diên không phải luôn là để chôn cất nỗi buồn." Thẩm Độ giải thích, y đi lại phía kệ gỗ chứa những loại nguyên liệu thô sơ nhất. "Lần này, chúng ta đóng quan tài để đặt cho em ấy một cái tên, để định hình cho linh hồn này một bến đỗ, giúp em ấy có thể bước vào luân hồi như một sinh mệnh hoàn chỉnh."
Y không chọn gỗ bách, không chọn tử đàn, cũng chẳng chọn gỗ sưa quý giá. Thẩm Độ đi ra sau vườn, nơi có một vạt cỏ xanh mướt quanh năm được tưới bằng nước suối linh khiết từ thượng nguồn đổ về. Y dùng tay bứt từng nắm cỏ, từng nhành hoa dại nhỏ xíu còn đọng sương.
"Lần này, ta sẽ đóng một chiếc 'Quan Tài Cỏ'."
Tiểu Hòa cũng chạy ra giúp y. Hai người, một tiên nhân bị đày và một linh hồn lang thang, ngồi giữa vườn hoa dại, tỉ mẩn tết từng sợi cỏ lại với nhau. Thẩm Độ dùng linh lực để giữ cho những sợi cỏ luôn tươi xanh, không bị héo úa bởi âm khí. Y đan chiếc quan tài theo hình dáng của một chiếc tổ chim nhỏ, bên trong lót bằng những cánh hoa mềm mại nhất và một chút bông gòn lấy từ những đám mây lang thang trên đỉnh núi.
"Chúng ta sẽ đặt tên cho em ấy là gì?" Tiểu Hòa vừa tết cỏ vừa hỏi, gương mặt cậu đỏ lựng vì tập trung.
Thẩm Độ nhìn đứa trẻ đang ngồi chơi trên thảm cỏ cạnh đó. Đứa bé dường như hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nó không quấy khóc mà chỉ lặng lẽ quan sát họ làm việc, đôi mắt lấp lánh như hai vì sao nhỏ.
"Hãy gọi nó là Tiểu Mầm." Thẩm Độ nói. "Một mầm xanh chưa kịp lớn, nhưng sẽ có ngày vươn mình mạnh mẽ ở một kiếp sống khác."
Khi chiếc quan tài cỏ hoàn thành, nó tỏa ra một mùi hương thanh khiết của đồng nội, của nắng ấm và của sự khởi đầu. Thẩm Độ bế Tiểu Mầm đặt vào trong tổ cỏ. Đứa bé nằm gọn trong đó, gương mặt bình yên đến lạ lùng.
Tiểu Hòa lấy cây sáo trúc ra, cậu không thổi những bản nhạc buồn của Tử Yên hay Minh Nguyệt, mà cậu thổi một giai điệu vui tươi, nhí nhảnh như tiếng chim hót buổi sớm. Đứa trẻ nghe tiếng sáo, đôi mắt từ từ khép lại, môi vẫn còn vương nụ cười.
Thẩm Độ cầm lấy một mảnh gỗ nhỏ, y khắc lên đó hai chữ "Tiểu Mầm" bằng một loại mực bạc lấp lánh, rồi đặt mảnh gỗ vào lòng bàn tay bé xíu của đứa trẻ.
"Đi thôi, Tiểu Hòa. Chúng ta phải đưa em ấy ra sông trước khi sương chiều buông xuống."
Họ mang chiếc quan tài cỏ ra bến sông. Lần này, Thẩm Độ không thả nó trôi tự do. Y lấy từ trong ngực áo ra một chiếc lông chim phượng hoàng màu vàng kim – một bảo vật hiếm hoi còn sót lại từ thời y còn là Thanh Loan Tiên Quân. Y đặt chiếc lông chim xuống dưới đáy chiếc tổ cỏ.
Ngay lập tức, chiếc quan tài cỏ không trôi xuôi dòng hay ngược dòng theo quy luật của Vong Xuyên, mà nó từ từ bay bổng lên không trung. Những sợi cỏ tỏa sáng rực rỡ, che chở cho đứa trẻ bên trong khỏi những cơn gió lốc của cõi âm. Chiếc tổ cỏ bay về phía thượng nguồn, nơi có cánh cổng luân hồi lấp lánh như một dải ngân hà vắt ngang bầu trời xám xịt.
Tiểu Hòa đứng trên bờ, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy cho đến khi nó chỉ còn là một đốm sáng xanh mờ ảo. Cậu cảm thấy hốc mắt mình nóng hổi, dù linh hồn không có nước mắt thật sự, nhưng nỗi xúc động đang cuộn trào trong ngực cậu là có thật.
"Thẩm Độ, liệu em ấy có tìm được một gia đình tốt không? Một người mẹ sẽ không bao giờ bỏ rơi em ấy nữa?"
Thẩm Độ đứng bên cạnh, tay chắp sau lưng, ánh mắt dõi theo đốm sáng cuối cùng vừa tan vào hư không. "Sức mạnh của chiếc lông vũ phượng hoàng và cái tên mà chúng ta đã đặt sẽ dẫn lối cho em ấy đến với một nhân duyên tốt đẹp nhất. Ở kiếp sau, em ấy sẽ là một đứa trẻ được yêu thương, được chạy nhảy dưới ánh nắng thật sự, không phải là thứ ánh sáng mờ ảo của âm giới này."
Họ đứng lặng bên bến sông một hồi lâu, cho đến khi những làn sương chiều bắt đầu đặc quánh và mang theo cái lạnh tê tái của đêm tối. Tiệm quan tài Mặc Diên vẫn đỏ lửa, nhưng hôm nay tiếng cười trong trẻo của đứa trẻ đã để lại một khoảng trống nhỏ trong lòng hai người lữ khách.
Khi trở về tiệm, Tiểu Hòa lặng lẽ thu dọn những mẩu gỗ thừa và những sợi cỏ khô còn sót lại trên sàn. Cậu nhặt được mảnh vải nhỏ mà đứa bé đã cầm lúc nãy, cậu khẽ áp nó vào má, cảm nhận chút hơi ấm tàn dư.
Thẩm Độ ngồi xuống bàn, y mở cuốn sổ bìa da đã sờn cũ. Ngòi bút lông chấm vào nghiên mực bạc, y chậm rãi viết xuống những dòng chữ mang đầy tâm tư:
"Tiểu Mầm. Đứa trẻ không tên giữa dòng Vong Xuyên. Đóng quan tài bằng cỏ tranh và hoa dại, lót bằng lông vũ phượng hoàng. Một linh hồn thuần khiết không cần sự phán xét, chỉ cần một cái tên để tìm đường về nhà. Di nguyện: Được sinh ra dưới ánh mặt trời, trong vòng tay che chở."
Viết xong, Thẩm Độ nhìn sang Tiểu Hòa. Cậu nhóc đang ngồi thẫn thờ nhìn bếp lửa. Thẩm Độ biết, việc tiễn đưa một sinh linh quá nhỏ bé như vậy đã chạm đến phần mềm yếu nhất trong ký ức của Tiểu Hòa.
"Tiểu Hòa, lại đây." Thẩm Độ khẽ gọi.
Tiểu Hòa bay lại gần, cậu ngồi xuống bên cạnh chân y, đầu tựa vào gối Thẩm Độ như một chú mèo nhỏ tìm kiếm sự an ủi. Thẩm Độ đưa bàn tay thô ráp nhưng ấm áp vuốt nhẹ mái tóc thiếu niên.
"Ngài biết không," Tiểu Hòa thì thầm, giọng cậu hơi run. "Lúc nãy khi bế Tiểu Mầm, ta bỗng thấy mình cũng từng là một đứa trẻ như thế. Ta không nhớ cha mẹ mình là ai, không nhớ tại sao mình lại ở đây... Ta sợ rằng nếu một ngày ta rời khỏi tiệm Mặc Diên, ta cũng sẽ trở thành một linh hồn không tên tan biến vào sương mù."
Thẩm Độ khựng lại, trái tim y thắt chặt. Y cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của thiếu niên, giọng nói vang lên đầy kiên định: "Ngươi có tên, Tiểu Hòa. Và dù có chuyện gì xảy ra, tiệm Mặc Diên vẫn là nhà của ngươi. Ta sẽ không bao giờ để ngươi phải tan biến vào sương mù."
Tiểu Hòa nhìn y, rồi cậu mỉm cười, nỗi buồn trong mắt dần tan biến. Cậu biết Thẩm Độ là người ít nói, nhưng một khi y đã hứa, y sẽ dùng cả thần hồn để thực hiện.
Đêm hôm đó, dòng sông Vong Xuyên chảy êm đềm hơn bao giờ hết. Mùi hương của cỏ tranh và hoa dại vẫn thoang thoảng trong gian nhà gỗ, như một lời chào tạm biệt ngọt ngào của đứa trẻ gửi lại. Thẩm Độ không ngủ, y ngồi đục nốt một món đồ chơi nhỏ bằng gỗ bách – một con chim phượng hoàng nhỏ xíu. Y đặt nó lên kệ gỗ, ngay cạnh chiếc lược của người thợ dệt và đôi bàn tay gỗ của nhạc công.
Mỗi chiếc quan tài được đóng là một câu chuyện được khép lại, nhưng với Thẩm Độ và Tiểu Hòa, mỗi câu chuyện lại mở ra một sự gắn kết mới. Chương thứ mười ba khép lại trong sự dịu dàng, dạy cho họ rằng đôi khi sự cứu rỗi lớn nhất không phải là hóa giải oán hận, mà chỉ đơn giản là đặt một cái tên và trao đi một chút hơi ấm chân thành.
Sương mù lại phủ kín bãi bồi, nhưng ánh lửa trong tiệm Mặc Diên vẫn cháy sáng, bền bỉ và ấm áp, chờ đợi những lữ khách tiếp theo của định mệnh.