MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong XuyênChương 12: LỜI NGUYỀN CỦA CHIẾC GƯƠNG ĐỒNG

Tiệm Đóng Quan Tài Bên Dòng Vong Xuyên

Chương 12: LỜI NGUYỀN CỦA CHIẾC GƯƠNG ĐỒNG

2,295 từ · ~12 phút đọc

Cơn mưa phùn bất chợt đổ xuống bãi bồi Vong Xuyên, mang theo hơi đất nồng nồng và cái lạnh âm u của những linh hồn không tên tuổi. Những giọt nước không trong suốt mà có màu xám bạc, rơi xuống mặt sông tạo thành những tiếng tí tách đều đặn như nhịp đập của một trái tim mệt mỏi. Trong tiệm Mặc Diên, Thẩm Độ đang ngồi trước một khối gỗ bách xanh lớn, đôi bàn tay y lướt nhẹ trên những đường vân gỗ tự nhiên, dường như đang lắng nghe tiếng thở dài của rừng đại ngàn từ nghìn năm trước.

Tiểu Hòa đang bận rộn ở góc bếp. Cậu đang cố gắng làm một loại bánh từ bột linh khí và mật hoa Mạn Châu Sa mà tiểu tiên rừng hoa đã tặng. Cậu vừa làm vừa lẩm nhẩm một giai điệu không tên, đôi chân trần thỉnh thoảng lại nhấc bổng lên khỏi mặt sàn gỗ.

"Thẩm Độ, ngài có bao giờ soi gương không?" Tiểu Hòa đột ngột quay lại hỏi, đôi má cậu dính chút bột trắng trông thật ngộ nghĩnh.

Thẩm Độ không ngẩng đầu, y nhẹ nhàng dùng lưỡi đục mỏng tước đi một lớp vỏ sần sùi. "Gương soi chỉ để thấy hình hài, không thấy được tâm can. Với một kẻ bị đày như ta, hình hài này có hay không cũng chẳng quan trọng."

"Nhưng ta lại thích soi gương lắm nhé!" Tiểu Hòa hớn hở. "Mỗi khi ta nhìn vào mặt nước sông những lúc tĩnh lặng, ta thấy mình... ừm, dù hơi mờ nhạt nhưng trông cũng không đến nỗi nào. Ta chỉ thắc mắc là, nếu gương có thể giữ lại hình ảnh, thì liệu nó có giữ lại được cả linh hồn không?"

Câu hỏi của Tiểu Hòa chưa kịp có lời giải đáp thì một tiếng xoảng chói tai vang lên ngay trước hiên tiệm. Một luồng khí đen đặc quánh như mực tràn vào qua khe cửa, mang theo mùi của kim loại rỉ sét và sự căm hận tột cùng.

Thẩm Độ lập tức đứng dậy, tay y nắm chặt chuôi đục, bước ra phía cửa. Tiểu Hòa cũng sợ hãi bay sát theo sau.

Ngay trên bậc cửa gỗ, một chiếc gương đồng cổ kính nằm chỏng chơ. Mặt gương không phẳng mà lồi lõm, bị bao phủ bởi một lớp rêu xanh và những vết nứt chằng chịt như mạng nhện. Từ trong những vết nứt đó, một linh hồn phụ nữ đang cố gắng thoát ra nhưng dường như có hàng ngàn sợi xích vô hình đang lôi kéo cô trở lại vào trong lòng gương.

"Cứu... cứu tôi..." Tiếng kêu thảm thiết phát ra từ chiếc gương, giọng nói méo mó và đầy đau đớn.

Thẩm Độ dùng linh lực bạc bao bọc lấy bàn tay, y cầm chiếc gương lên. Ngay khi y chạm vào, một luồng ký ức dữ dội tràn vào tâm trí y. Y thấy một cung điện lộng lẫy, thấy một mỹ nữ tuyệt trần đang soi mình trước gương, và rồi y thấy một bàn tay độc ác đã tạt một thứ chất lỏng cháy sém vào gương mặt ấy. Tiếng thét gào, sự phẫn uất, và cuối cùng là một lời nguyền máu: "Kẻ nào soi vào gương này, kẻ đó sẽ phải chịu nỗi đau của ta vĩnh viễn!"

"Vào trong đi." Thẩm Độ lạnh lùng ra lệnh cho linh hồn trong gương.

Người phụ nữ hiện hình trong gian tiệm. Cô không có gương mặt rõ ràng, chỉ là một khối sương mù loang lổ những vết cháy xám xịt. Cô tên là Yến, vốn là một phi tần bị thất sủng vì sắc đẹp bị hủy hoại bởi âm mưu của các cung tần khác. Khi chết đi, oán hận của cô đã nhập vào chiếc gương đồng – vật duy nhất chứng kiến toàn bộ bi kịch và vẻ đẹp lộng lẫy một thời của cô.

"Tôi không muốn chết với gương mặt này!" Yến gào lên, đôi bàn tay sương mù ôm lấy mặt. "Tôi đã nguyền rủa chiếc gương, tôi đã hút lấy linh khí của bất kỳ ai tò mò soi vào nó để tìm lại làn da của mình. Nhưng càng hút, tôi càng thấy mình ghê tởm hơn."

Tiểu Hòa đứng từ xa, ánh mắt cậu vừa sợ hãi vừa thương cảm. Cậu đi lại phía kệ gỗ, lấy ra một chiếc khăn lụa trắng rồi nhẹ nhàng đưa cho Yến. "Chị đừng khóc, nước mắt làm vết thương đau thêm đấy. Thẩm Độ có thể giúp chị mà."

Yến nhìn Tiểu Hòa, rồi nhìn Thẩm Độ. "Tiên quân, ngài đóng quan tài cho người chết, nhưng liệu ngài có đóng được quan tài cho 'sự phù phiếm' không? Tôi đã sống cả đời vì nhan sắc, và giờ tôi bị chính nhan sắc ấy giam cầm."

Thẩm Độ nhìn chiếc gương đồng rỉ sét trên bàn. Đây là một ca khó. Chiếc gương không chỉ chứa linh hồn, mà nó chứa cả một lời nguyền lâu đời. Để hóa giải, y không thể chỉ đóng một chiếc hộp đơn thuần, y phải đóng một chiếc quan tài có khả năng phản chiếu sự thật mà không gây đau đớn.

"Ta sẽ đóng cho cô một chiếc 'Thiên Nhãn Quan Tài' bằng gỗ Bồ Đề."

Gỗ Bồ Đề là loại gỗ mang tính giác ngộ, có khả năng hóa giải mọi tà niệm và ảo ảnh. Thẩm Độ lấy ra một khối gỗ Bồ Đề vàng nhạt, tỏa ra một mùi hương thanh tịnh như hương khói trong chùa.

Y bắt đầu đẽo gọt. Lần này, y không tạo hình hộp vuông vức. Y đẽo gỗ thành một hình cầu hoàn hảo, bề mặt được mài nhẵn thín đến mức có thể soi thấy cả những hạt bụi li ti trong không khí. Sau đó, y dùng một loại nước men đặc biệt chế từ sương sớm Vong Xuyên để phủ lên mặt gỗ.

"Tiểu Hòa, hãy đưa cho ta hạt ngọc trai nước mắt của người thợ dệt mà ngươi còn giữ." Thẩm Độ nói.

Tiểu Hòa vội vàng lục trong túi áo, đưa viên ngọc ra. Thẩm Độ đặt viên ngọc vào chính giữa khối gỗ Bồ Đề tròn. Viên ngọc bỗng chốc tan chảy, lan tỏa ra khắp bề mặt khối gỗ, tạo thành một lớp màng óng ánh như gương nhưng lại mang sắc thái dịu dàng của lòng trắc ẩn.

"Yến, cô hãy nhìn vào đây." Thẩm Độ đặt "chiếc gương gỗ" trước mặt người phụ nữ.

Yến run rẩy nhìn vào khối cầu gỗ Bồ Đề. Thay vì thấy gương mặt cháy sém ghê rợn, cô thấy một tâm hồn đang run rẩy như một ngọn nến trước gió. Cô thấy lại hình ảnh mình khi còn là một đứa trẻ chạy nhảy trên đồng cỏ, chưa biết đến phấn son, chưa biết đến sự đố kỵ của chốn cung đình. Cô thấy vẻ đẹp thực sự không nằm ở làn da trắng trẻo, mà nằm ở sự lương thiện đã bị oán hận che lấp bấy lâu.

"Đây là tôi sao?" Yến thì thầm, giọng nói dần trở nên trong trẻo trở lại.

"Đó là sự thật của cô." Thẩm Độ trầm giọng. "Nhan sắc chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài của cây gỗ. Khi lớp vỏ ấy mục nát, phần lõi gỗ thơm mới là thứ trường tồn. Cô đã dành cả đời để giữ lớp vỏ, nên khi nó hỏng, cô thấy mình mất tất cả. Giờ hãy bỏ chiếc gương đồng kia đi, nó chỉ là một cái lồng giam của ảo ảnh."

Thẩm Độ dùng đục gỗ đập mạnh vào chiếc gương đồng rỉ sét. Một tiếng choang khô khốc vang lên, chiếc gương vỡ tan tành thành hàng ngàn mảnh vụn đen kịt. Cùng với tiếng vỡ đó, lời nguyền máu cũng tan biến vào không trung.

Yến cảm thấy một luồng sức mạnh nhẹ nhàng bao bọc lấy mình. Hình hài sương mù của cô dần định hình lại thành một người phụ nữ với gương mặt thanh tú, hiền hậu. Cô không còn rực rỡ như một phi tần, nhưng cô mang vẻ đẹp của một người đã tìm lại được chính mình.

"Đa tạ tiên quân đã đánh thức tôi."

Yến cúi đầu chào, rồi cô hóa thành một luồng ánh sáng màu hổ phách, nhẹ nhàng chui vào bên trong khối cầu gỗ Bồ Đề. Khối cầu khẽ rung động, rồi từ từ bay ra khỏi cửa tiệm, trôi lững lờ trên dòng sông Vong Xuyên. Nó không chìm, cũng không trôi đi mất, mà nó cứ bay lơ lửng như một vầng trăng nhỏ, soi sáng cho những linh hồn còn đang lạc lối trong sự phù phiếm của nhân gian.

Tiểu Hòa nhìn theo khối cầu sáng cho đến khi nó mất hút trong màn mưa bạc. Cậu thở phào một cái, rồi quay sang nhìn Thẩm Độ. "Ngài vừa cứu một người khỏi cái gương, nhưng ngài lại tạo ra một chiếc gương mới cho dòng sông này."

Thẩm Độ ngồi xuống ghế, đôi mắt y lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng thanh thản. "Đó không phải là gương để soi mặt, Tiểu Hòa ạ. Đó là gương để soi lòng. Trên dòng sông này, có quá nhiều kẻ không biết mình thực sự là ai."

Tiểu Hòa bay lại gần, cậu cầm một mảnh gương đồng vỡ lên, tò mò nhìn vào. Trong mảnh gương đen kịt đó, cậu bỗng thấy thấp thoáng hình ảnh một thiếu niên đang mặc một bộ y phục lộng lẫy, đầu đội vương miện nhỏ, đứng giữa một cung điện rực rỡ ánh đèn. Nhưng chỉ trong chớp mắt, hình ảnh đó tan biến, thay bằng gương mặt tròn trịa và đôi mắt to tròn của chính cậu lúc này.

Tiểu Hòa giật mình đánh rơi mảnh vỡ. "Thẩm Độ... ta vừa thấy..."

Thẩm Độ lập tức thu lại những mảnh vỡ, y quăng chúng vào lò lửa đang cháy bập bùng ở góc phòng. "Đừng nhìn vào đó nữa. Những gì đã vỡ là những gì không nên nhớ lại. Ngươi hiện tại mới là điều quý giá nhất."

Tiểu Hòa đứng lặng thinh, trái tim linh hồn của cậu bỗng đập nhanh một nhịp. Cậu cảm nhận được sự bảo vệ thái quá của Thẩm Độ, và cậu cũng cảm nhận được rằng quá khứ của mình có lẽ cũng nặng nề không kém gì người phụ nữ kia. Nhưng nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Độ, cậu thấy một niềm tin vững chãi.

"Thẩm Độ, ngài chính là chiếc gương của ta." Tiểu Hòa mỉm cười, một nụ cười ấm áp như nắng mùa xuân. "Chỉ cần nhìn thấy ngài, ta biết ta là Tiểu Hòa của tiệm Mặc Diên, thế là đủ rồi."

Thẩm Độ không nói gì, y chỉ khẽ gật đầu. Trong lòng vị tiên nhân, một gợn sóng vừa nổi lên rồi lại dịu xuống. Y biết bí mật về thân phận của Tiểu Hòa đang dần lộ ra qua những tàn tích của quá khứ, nhưng y sẽ bảo vệ cậu cho đến hơi thở cuối cùng của thần lực.

Mưa đã ngừng rơi trên bãi bồi. Không khí trở nên trong vắt, mùi gỗ Bồ Đề và mùi mật hoa Mạn Châu Sa hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí cực kỳ thư thái. Thẩm Độ mở cuốn sổ bìa da, ngòi bút lông lướt trên mặt giấy vàng:

"Chương thứ mười hai: Yến. Phi tần của sự phù phiếm. Hóa giải lời nguyền gương đồng rỉ sét. Đóng Thiên Nhãn Quan Tài bằng gỗ Bồ Đề, táng tại không trung trên dòng Vong Xuyên. Di nguyện: Soi thấy chân tâm, buông bỏ ảo ảnh."

Y dừng bút, nhìn sang Tiểu Hòa đang cầm chiếc bánh mật hoa mời y. "Ngài ăn thử đi, ta làm đặc biệt cho ngài đấy!"

Thẩm Độ cầm lấy miếng bánh nhỏ, vị ngọt lịm của mật hoa lan tỏa trong miệng, xua tan đi cái đắng chát của những ký ức vừa rồi. Y nhận ra rằng, dù cuộc đời có đầy rẫy những lời nguyền và đau khổ, chỉ cần có một chút ngọt ngào của sự chân thành, người ta vẫn có thể mỉm cười mà bước tiếp.

Đêm hôm đó, dưới gốc liễu rủ bến đò, tiếng sáo của Tiểu Hòa vang lên cùng tiếng đàn tì bà của Minh Nguyệt từ xa xa vọng lại. Hai giai điệu hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng của sự cứu rỗi. Khối cầu gỗ Bồ Đề trên mặt sông tỏa ra ánh sáng êm dịu, như một con mắt của trời đất đang dõi theo những linh hồn đau khổ.

Thẩm Độ đứng bên cửa sổ, tay nắm chặt thanh trâm ngọc. Y biết rằng chương thứ mười hai này đã khép lại một trang sách về sự phù phiếm, nhưng chương thứ mười ba sắp tới có lẽ sẽ dẫn họ vào một vùng đất của những bí mật đen tối hơn. Nhưng không sao, miễn là Tiểu Hòa vẫn còn cười, miễn là tiệm Mặc Diên vẫn còn đỏ lửa, y sẽ đóng bất kỳ chiếc quan tài nào để bảo vệ sự bình yên này.

"Thẩm Độ, ngày mai chúng ta sẽ làm gì?" Tiểu Hòa vừa hỏi vừa nằm xuống tấm gỗ bách.

"Ngày mai... chúng ta sẽ chờ sương tan." Thẩm Độ đáp, giọng y nhỏ dần vào bóng đêm.

Sương mù lại kéo đến, nhưng lần này chúng không còn mang theo luồng khí đen của lời nguyền, mà chỉ là những đám mây xám hiền lành. Tiệm quan tài Mặc Diên chìm vào giấc ngủ yên bình, sẵn sàng cho những thử thách mới trên hành trình 33 chương đầy nhân duyên.