MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Sửa Chữa Những Giấc Mơ ThủngChương 9: Những bức thư không dán tem và hòm thư trên mây

Tiệm Sửa Chữa Những Giấc Mơ Thủng

Chương 9: Những bức thư không dán tem và hòm thư trên mây

2,672 từ · ~14 phút đọc

Nếu bạn hỏi tôi rằng những suy nghĩ của con người sau khi được thốt ra sẽ đi đâu, tôi sẽ trả lời ngay rằng chúng bay lên trời. Nhưng người lớn thì không tin thế. Họ tin rằng suy nghĩ phải được viết vào những bản báo cáo, được gửi qua những email tinh vi, hoặc được đóng dấu đỏ chót thì mới "có giá trị". Họ không biết rằng, những điều quan trọng nhất thường được gửi đi bằng những bức thư không dán tem, không địa chỉ, và đôi khi chẳng cần đến cả phong bì.

Ở xóm Cầu Vồng, chúng tôi có một hệ thống bưu điện đặc biệt hơn bất kỳ dịch vụ chuyển phát nhanh nào của thế giới người lớn. Trụ sở bưu điện nằm ngay ở hốc cây khế già, và những nhân viên bưu tá chính là gió, là chim sẻ, và là những đám mây lười biếng trôi qua đỉnh đầu.

“Cuốn này,” Tí “Điệu” lên tiếng khi nó đang mải mê xé những trang giấy từ một quyển vở cũ đã viết hết, “Tớ vừa phát hiện ra một sự thật kinh khủng. Người lớn trong xóm mình dạo này toàn nói chuyện bằng mắt chứ không nói bằng miệng.”

Hùng “Sứt” đang bận dùng một mẩu bút chì cụn ngủn để vẽ hình một con rồng lên lòng bàn tay, ngước lên hỏi: “Nói chuyện bằng mắt là sao? Có phải họ bắn tia la-ze ra như siêu nhân không?”

“Không phải,” Tí lắc đầu, cái đuôi tóc buộc cao vẩy vẩy, “Là họ cứ nhìn nhau rồi thở dài, hoặc nhìn vào cái điện thoại rồi cau mày. Họ có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại cứ nhốt chúng vào trong bụng. Tớ sợ nếu cứ nhốt mãi như thế, bụng họ sẽ phình to ra như cái khinh khí cầu rồi bay mất tiêu luôn.”

Tôi nhìn lên những tán lá khế, thấy những tia nắng xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Tôi nảy ra một ý tưởng: “Vậy thì Tiệm sửa chữa của chúng mình phải làm nhiệm vụ giải phóng những lời nói đó thôi. Chúng ta sẽ mở dịch vụ ‘Thư tín hành tinh xanh’.”

Thế là, một hòm thư đặc biệt được thiết lập. Nó vốn là một cái vỏ hộp sữa bột bằng thiếc, được chúng tôi sơn lại màu xanh hy vọng (thực ra là màu xanh lá cây dư từ hộp sơn của chú Hạnh sửa xe). Chúng tôi treo cái hộp lên một cành khế thấp, ngay sát lối đi chung của xóm. Phía trước hộp, tôi viết một dòng chữ trị trọng: “Nơi nhận những lời khó nói. Không cần tem, chỉ cần lòng thật thà.”

Người đầu tiên “mở hàng” cho hòm thư của chúng tôi lại là bà cụ Bốn. Bà cụ đã ngoài tám mươi, đi lại chậm chạp và mắt đã mờ đục như phủ một lớp sương mỏng. Bà đi qua gốc cây khế, đứng lại rất lâu nhìn cái hộp màu xanh. Rồi bà run run rút từ trong túi áo ra một mẩu giấy nhỏ được gấp thành hình tam giác, nhét vào khe hở của hộp thiếc.

Đợi bà đi khuất, ba đứa tôi mới dám trèo xuống và hồi hộp mở thư. Bên trong mẩu giấy chỉ có một câu duy nhất, nét chữ run rẩy đến mức khó đọc: “Thằng Hai ơi, cơm nguội bà vẫn đậy trong lồng bàn, con về mà ăn.”

Thằng Hai là con trai cả của bà, đã đi làm ăn xa tít tận miền Nam cả mấy năm nay chưa về. Bức thư này không có địa chỉ, không có số nhà, nó chỉ là một lời gọi thầm của một người mẹ già gửi vào thinh không.

“Bà cụ Bốn bị thủng một lỗ hổng to tướng ở trái tim rồi,” Hùng “Sứt” nói, giọng nó bỗng nhiên trầm hẳn xuống, không còn vẻ tinh nghịch mọi khi.

“Chúng mình phải gửi bức thư này đi đâu bây giờ?” – Tí “Điệu” lo lắng.

Tôi nhìn lên những đám mây trắng đang lững lờ trôi: “Chúng ta sẽ gửi lên mây. Bà nội tớ bảo mây đi khắp nơi, thế nào nó cũng bay qua chỗ bác Hai và nhắc bác ấy nhớ mùi cơm nguội của bà cụ.”

Chúng tôi mang mẩu giấy ra bãi đất trống, buộc nó vào đuôi con diều báo cũ của Hùng “Sứt” và thả lên trời. Khi con diều lên cao, chúng tôi cắt dây. Con diều chao lượn một hồi rồi mất hút phía sau rặng tre. Chúng tôi tin chắc rằng gió đã nhận đơn hàng và đang khẩn trương chuyển phát.

Kể từ ngày đó, hòm thư xanh trở thành một ngăn chứa những bí mật thầm kín nhất của xóm Cầu Vồng. Những người khổng lồ dường như đã tìm thấy một nơi an toàn để trút bỏ gánh nặng trong lòng.

Có một bức thư của cô Thắm “ế” viết rằng: “Gửi chính mình, hôm nay cái váy màu vàng chanh rất đẹp, đừng nhìn gương mà buồn nữa nhé.” Có một mẩu giấy của chú Hạnh sửa xe: “Mong cho cái xích xe cuộc đời đừng bị tuột nữa.” Thậm chí có cả một phong bì không dán kín của bố tôi: “Cuốn ơi, bố xin lỗi vì chiều qua đã quát con. Bố yêu con nhiều hơn là bố nói.”

Khi đọc được bức thư của bố, tôi đã khóc nhè một chút. Tôi không ngờ người khổng lồ nghiêm khắc như bố lại phải nhờ đến một cái hộp thiếc để nói lời xin lỗi với tôi. Hóa ra người lớn cũng nhút nhát lắm, họ sợ nói ra những lời tình cảm vì họ sợ mình trông không còn "khổng lồ" nữa.

Nhưng nhiệm vụ bưu tá của chúng tôi không chỉ dừng lại ở việc thả diều. Chúng tôi bắt đầu một chiến dịch "Hồi đáp của vũ trụ".

Đối với thư của bà cụ Bốn, chúng tôi không thể đưa bác Hai về ngay, nhưng chúng tôi đã bí mật lẻn vào vườn nhà bà, hái một nắm hoa mười giờ rực rỡ nhất đặt trước hiên nhà bà kèm theo một mẩu giấy ghi: "Bác Hai gửi lời bảo bà giữ sức khỏe, hoa này là bác ấy nhờ gió trồng tặng bà đấy ạ." Sáng hôm sau, tôi thấy bà cụ Bốn ngồi bên hiên, tay vuốt ve những cánh hoa mười giờ, gương mặt bà rạng rỡ như có một phép màu vừa ghé thăm. Bà không biết là chúng tôi làm, bà chỉ biết rằng lời nguyện ước của bà đã được hồi đáp.

Đối với bức thư của cô Thắm, Tí “Điệu” đã dùng mảnh gương vỡ của nó bắt lấy một vệt sáng lung linh nhất phản chiếu thẳng vào tiệm may của cô, kèm theo một chiếc nơ ruy bằng màu tím buộc vào tay nắm cửa. Cô Thắm nhìn thấy, cô mỉm cười và lần đầu tiên cô tự chụp một tấm ảnh bằng cái điện thoại di động mà không còn thấy mình "ế" nữa.

Chúng tôi nhận ra một chân lý vĩ đại: Đôi khi con người ta chỉ cần biết rằng tiếng lòng của mình đã được lắng nghe, dù là bởi một cái hộp thiếc hay một đám mây, là họ đã có đủ sức mạnh để vá lại giấc mơ của chính mình rồi.

“Cuốn này,” Hùng “Sứt” bỗng nhiên hỏi khi chúng tôi đang ngồi đung đưa chân trên cành khế, “Tại sao người lớn lại phải viết thư? Tại sao họ không nói thẳng với nhau như bọn mình? Có chuyện gì thì tớ cứ hét toáng lên là xong mà.”

Tôi nghĩ ngợi một hồi rồi đáp: “Vì khi lớn lên, khoảng cách giữa môi và tai của người khác bỗng nhiên trở nên rất xa, Hùng ạ. Có những lời nói ra bằng miệng sẽ bị gió thổi bay đi mất, nhưng khi viết xuống, nó sẽ ở lại mãi mãi trên mặt giấy, hoặc ít nhất là trong lòng người gửi.”

Tí “Điệu” tiếp lời: “Và cũng vì người lớn thường hay sợ sự thật. Nói qua một bức thư giống như đang đứng sau một tấm rèm vậy, họ thấy an toàn hơn.”

Hội nghị bưu tá chúng tôi quyết định mở rộng dịch vụ. Chúng tôi không chỉ nhận thư viết, chúng tôi nhận cả những "bức thư bằng hành động".

Nếu bác Ba bán bánh mì dạo này đi ngang qua mà không rao to, chúng tôi biết bác đang có một bức thư buồn chưa gửi. Chúng tôi sẽ chạy theo sau, cùng bác rao thật lớn: “Bánh mì đây! Bánh mì của bác Ba ngon nhất thế giới đây!”. Bác Ba sẽ giật mình, rồi bác sẽ cười, và tiếng rao của bác lại trở nên dõng dạc như cũ. Đó chính là cách chúng tôi hồi đáp bức thư im lặng của bác.

Nếu mẹ tôi tối nay nấu cơm mà làm cháy mấy miếng cá, tôi biết mẹ đang gửi một bức thư có tên là "Con mệt quá rồi". Tôi sẽ không phàn nàn, mà sẽ lẳng lặng đi lấy nước cho mẹ, rồi kể một câu chuyện cười về cái răng đang lung lay của tôi. Đó là bức thư hồi đáp của tôi dành cho mẹ.

Người lớn sống trong một mạng lưới những điều không tên, những nỗi sợ không hình thù và những hy vọng bị kìm nén. Cái hòm thư xanh của chúng tôi giống như một cái van xả áp suất, giúp xóm Cầu Vồng bớt đi sự căng thẳng.

Càng làm công việc bưu tá, chúng tôi càng thấy yêu xóm nhỏ này hơn. Mỗi người khổng lồ không còn là một cá thể xa lạ, mà họ là những tập bản thảo dở dang, đầy rẫy những lỗi sai và những chỗ trống cần được điền vào bằng sự thấu hiểu.

Có một buổi chiều muộn, ông Giáo già đi ngang qua hòm thư. Ông đứng lại, nhìn cái hộp thiếc một hồi rồi rút từ trong túi ra một phong thư màu tím đã cũ kỹ, có lẽ ông đã giữ nó hàng chục năm rồi. Ông không bỏ vào hộp, ông chỉ đặt nó lên một cành khế, rồi thở dài một cái thật nhẹ.

“Gửi cho người ở phía bên kia bầu trời,” ông lầm bầm.

Chúng tôi không chạm vào bức thư đó. Có những bức thư quá nặng để gió có thể mang đi, và quá thiêng liêng để chúng tôi có thể mở ra xem. Chúng tôi chỉ lặng lẽ ngồi im trên cành cây cao, chứng kiến ông Giáo đi khuất vào bóng tối của ngõ hẻm. Tối hôm đó, Tí “Điệu” đã hái rất nhiều hoa nhài trắng, rải xung quanh gốc khế, để mùi hương của chúng bay theo và an ủi tâm hồn của ông Giáo.

Tiệm sửa chữa những giấc mơ thủng của chúng tôi đã hiểu rằng: Có những vết rách không thể vá bằng kim chỉ, cũng không thể vá bằng gương vỡ. Chúng chỉ có thể được vá bằng sự im lặng đồng cảm và bằng việc tạo ra một không gian để người ta được phép buồn.

“Hôm nay tớ không muốn đùa nữa,” Hùng “Sứt” nói khi nhìn xuống hòm thư xanh. “Tớ thấy làm bưu tá cũng mệt thật, vì mình phải chở quá nhiều tâm sự của người khác.”

“Nhưng nếu mình không chở, thì họ sẽ bị chìm nghỉm trong đống tâm sự đó đấy,” tôi an ủi bạn mình.

Chúng tôi nằm ngửa trên cỏ, nhìn những ngôi sao bắt đầu hiện ra trên bầu trời. Những ngôi sao giống như những cái dấu bưu điện lấp lánh trên một phong thư khổng lồ có tên là Vũ Trụ. Tôi tự hỏi, liệu trên đó có ai đang đọc những bức thư của xóm Cầu Vồng không? Có ai đang cười khi thấy con diều của chúng tôi mang theo mùi cơm nguội của bà cụ Bốn, hay giọt nước mắt xin lỗi của bố tôi không?

Chắc là có chứ. Vì nếu không, tại sao đêm nay gió lại thổi mát đến thế? Tại sao mùi hoa nhài lại thơm dịu dàng đến thế? Và tại sao trái tim của một đứa trẻ tám tuổi như tôi lại cảm thấy bình yên đến lạ lùng, như thể tôi vừa hoàn thành một sứ mệnh cứu chuộc thế giới?

Ngày mai, hòm thư xanh có thể sẽ đầy ắp những yêu cầu mới. Có thể là một lời tỏ tình thầm kín của anh thanh niên đầu ngõ, hay một lời phàn nàn về việc hàng xóm hát karaoke quá to. Chúng tôi sẽ xử lý tất cả. Chúng tôi sẽ biến những lời than phiền thành những nốt nhạc, biến những nỗi buồn thành những cánh hoa, và biến sự im lặng thành những cuộc trò chuyện chân tình dưới ánh hoàng hôn.

Người lớn có thể quên cách viết thư, nhưng họ không bao giờ quên cảm giác được quan tâm. Và chúng tôi sẽ là những người giữ lửa cho cái cảm giác đó, ngay tại xóm nhỏ bình dị này.

Tôi sờ lên cái răng cửa đang lung lay, nó sắp rụng thật rồi. Tôi quyết định sẽ viết một bức thư cho chính mình, bỏ vào hòm thư xanh: “Gửi Cuốn của tương lai, khi cậu đã có hàm răng đều tăm tắp và cái bụng to như bố, xin đừng bao giờ quên cái hộp thiếc màu xanh dưới gốc cây khế này. Đừng bao giờ quên rằng những lời nói thật lòng là sợi dây duy nhất giữ cho con người không bị rơi ra khỏi trái đất.”

Tí “Điệu” và Hùng “Sứt” cũng đòi viết. Tí viết: "Gửi gió, hãy giữ cho mảnh gương của tớ luôn sáng để tớ nhìn thấy những nụ cười lộn ngược." Hùng viết: "Gửi những người khổng lồ, hãy cười nhiều hơn, vì răng sứt mới là mốt của năm nay!"

Chúng tôi bỏ ba bức thư của chính mình vào hộp, nghe tiếng "cạnh" khô khốc của giấy chạm vào đáy thiếc. Một cảm giác yên tâm bao trùm lấy chúng tôi. Bí mật của chúng tôi đã được cất giữ, giấc mơ của chúng tôi đã được niêm phong bởi tình bạn và sự trong trẻo.

Xóm Cầu Vồng chìm vào giấc ngủ sâu. Những bức thư trong hòm thiếc bắt đầu cuộc hành trình bí mật của chúng. Chúng bò ra khỏi khe hở, biến thành những đốm sáng nhỏ li ti, bay lên cao, hòa vào dải ngân hà. Đêm nay, cả bầu trời sẽ được đọc những câu chuyện của xóm nhỏ tôi yêu. Và ngày mai, thế giới sẽ thức dậy với những "miếng vá" vô hình nhưng vô cùng chắc chắn.

Bà nội tôi vẫn hay bảo: “Lời nói gió bay”. Nhưng bà ơi, gió bay đi đâu thì gió cũng sẽ mang theo hạt mầm của sự thấu hiểu rải khắp nhân gian này. Và chúng cháu, những bưu tá nhí, sẽ luôn đứng đây để đón những ngọn gió đó trở về.

Chiêm nghiệm của một triết gia 8 tuổi: Đừng bao giờ coi thường một mẩu giấy cũ hay một lời nói thoảng qua. Mỗi lời bạn nói ra đều là một bức thư gửi cho vũ trụ. Nếu bạn gửi đi những lời tử tế, vũ trụ sẽ hồi đáp bằng những đóa hoa mười giờ rực rỡ. Còn nếu bạn chỉ gửi đi sự im lặng lạnh lùng, thế giới của bạn sẽ trở thành một hòm thư trống rỗng và rỉ sét. Hãy viết thư cho nhau khi còn có thể, dù là viết lên mây, lên lá khế hay lên chính trái tim mình.

Ngày mai, tôi sẽ xin bố thêm một ít sơn màu xanh. Hòm thư của chúng tôi cần được làm mới, để đón thêm nhiều giấc mơ đang xếp hàng chờ được vá lại.