MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Sửa Chữa Những Giấc Mơ ThủngChương 8: Kho báu dưới lòng đất và những tấm bản đồ đi lạc

Tiệm Sửa Chữa Những Giấc Mơ Thủng

Chương 8: Kho báu dưới lòng đất và những tấm bản đồ đi lạc

2,700 từ · ~14 phút đọc

Trong thế giới của những người khổng lồ, "kho báu" là một từ ngữ rất khô khan. Đối với bố tôi, kho báu là một xấp tiền polymer mới cứng đặt trong két sắt. Đối với bác Ba bán bánh mì, kho báu là một ngày trời không mưa để sọt bánh không bị ỉu. Nhưng đối với nhóm “Tiệm sửa chữa những giấc mơ thủng”, kho báu lại là thứ nằm sâu dưới lớp đất nâu ẩm ướt của xóm Cầu Vồng—nơi chứa đựng những bí mật của thời gian mà người lớn đã lỡ tay đánh rơi hoặc cố tình chôn giấu.

Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều khi Hùng “Sứt” tìm thấy một chiếc hộp thiếc gỉ sét nằm lấp ló dưới gốc cây đa đầu làng. Cái hộp cũ kỹ đến mức chỉ cần chạm nhẹ là những mảng gỉ màu nâu đỏ rụng ra như vảy cá. Khi chúng tôi dùng một cành củi khô bẩy nắp hộp ra, bên trong không có vàng bạc, kim cương, mà chỉ có một chiếc kẹp tóc bằng nhựa màu hồng đã gãy một bên cánh bướm, một viên bi ve đục ngầu và một mẩu giấy gấp nhỏ đã ố vàng.

“Đây chắc chắn là tài sản của một người khổng lồ đã bị mất trí nhớ!” – Hùng “Sứt” reo lên, đôi mắt nó sáng rực như thể vừa tìm thấy mỏ vàng.

Tí “Điệu” cầm chiếc kẹp tóc lên, soi qua mảnh gương vỡ của nó. “Cái kẹp này... nó có mùi của những buổi chiều đi học về muộn. Tớ cá là chủ nhân của nó đã từng khóc rất nhiều khi làm mất nó.”

Tôi cầm mẩu giấy, cẩn thận mở ra. Trên đó là những nét chữ nguệch ngoạc, nét đậm nét nhạt: “Gửi tôi năm 20 tuổi. Đừng quên cách trèo cây và đừng bao giờ lấy chồng nếu người đó không biết thắt cào cào lá dừa.”

Ba đứa chúng tôi nhìn nhau, sững sờ. Đây không chỉ là một cái hộp cũ, đây là một "lá thư vượt thời gian". Và người ký tên ở dưới là một cái tên rất quen thuộc: "Bé Thắm".

“Trời đất ơi, là cô Thắm ‘ế’!” – Tôi thốt lên.

Thế là, một nhiệm vụ mới của Tiệm sửa chữa những giấc mơ thủng được thiết lập: Trả lại kho báu cho chủ nhân và vá lại đoạn ký ức bị đứt đoạn của cô Thắm. Nhưng người lớn thường rất kỳ lạ, đôi khi họ không muốn nhận lại những gì họ đã mất, vì nhìn thấy chúng cũng đồng nghĩa với việc họ phải đối diện với cái "tôi" bé nhỏ mà họ đã cố tình bỏ lại phía sau để trưởng thành.

Để thực hiện phi vụ này, chúng tôi cần một tấm bản đồ. Không phải bản đồ địa lý với những con số vĩ độ kinh độ nhức đầu, mà là một "tấm bản đồ cảm xúc". Chúng tôi phải vẽ lại toàn bộ xóm Cầu Vồng theo trí tưởng tượng của cô Thắm năm mười tuổi.

“Ở đây, cạnh hàng rào dâm bụt, là nơi cô ấy đã đánh rơi nụ cười đầu tiên vì bị mẹ mắng,” Tí “Điệu” vừa vẽ vừa thuyết minh.

“Còn đây, dưới gốc đa này, là nơi cô ấy đã chôn giấu ước mơ trở thành một nhà thám hiểm hành tinh xanh trước khi bị buộc phải đi học may,” Hùng “Sứt” bổ sung bằng những nét vẽ hình chiếc máy bay giấy.

Chúng tôi dành cả một buổi chiều để hoàn thiện tấm bản đồ trên một tờ giấy lịch cũ to tướng. Chúng tôi dùng màu sáp để tô điểm cho xóm nhỏ: con đường dẫn vào nhà cô Thắm được tô màu tím hoa cà (vì cô ấy thích thế), còn cái máy khâu của cô được vẽ thành một con quái vật sắt đang nhả ra những dải lụa cầu vồng.

Khi mang "kho báu" và tấm bản đồ đến nhà cô Thắm, chúng tôi thấy cô đang ngồi bên đống vải vóc ngổn ngang. Tiếng máy khâu vẫn "cạch cạch" đều đặn, nhưng đôi mắt cô Thắm thì dường như đang dán chặt vào một đám mây ngoài cửa sổ.

“Cô Thắm ơi!” – Tôi lên tiếng, giọng run run vì hồi hộp. “Chúng cháu tìm thấy hành lý của cô từ hành tinh Tuổi Thơ gửi về đây ạ.”

Cô Thắm dừng máy khâu, nhìn chiếc hộp thiếc gỉ sét trên tay Hùng “Sứt”. Khi nhìn thấy chiếc kẹp tóc cánh bướm gãy, gương mặt cô bỗng biến đổi một cách kỳ diệu. Ban đầu là sự ngạc nhiên, rồi đến một thoáng bàng hoàng, và cuối cùng, những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Cô không khóc nức nở, cô chỉ lặng lẽ để ký ức tràn về.

Cô cầm chiếc kẹp tóc, đưa lên đầu cài thử, dù nó chẳng còn giữ được lọn tóc nào. Cô đọc mẩu giấy nhỏ, rồi bật cười trong nước mắt.

“Trời ạ, cô đã từng ngốc nghếch như thế sao? Thắt cào cào lá dừa ư?”

Cô nhìn chúng tôi, rồi nhìn tấm bản đồ rực rỡ sắc màu mà chúng tôi trải ra sàn nhà. Cô vuốt ve những nét vẽ nguệch ngoạc của Hùng “Sứt”.

“Cảm ơn các con. Cô cứ ngỡ mình đã chôn vùi tất cả những thứ này cùng với tuổi thơ của mình rồi. Cô cứ mải mê may vá những bộ quần áo cho người khác, mà quên mất phải vá lại những chỗ bị sờn rách trong lòng mình.”

Chiều hôm đó, cô Thắm không may vá gì nữa. Cô dẫn ba đứa chúng tôi ra gốc cây đa đầu làng. Cô kể cho chúng tôi nghe về "Bé Thắm" ngày xưa—một cô bé từng mơ ước được bay lên mặt trăng, từng yêu một anh chàng biết thắt cào cào lá dừa nhưng rồi anh ấy đã chuyển nhà đi xa. Cô kể về những nỗi buồn nhỏ nhíu mà khi lớn lên, người ta gọi là "trắc trở", nhưng khi nhỏ, người ta gọi là "vết xước ở đầu gối".

“Các con biết không,” cô Thắm nói, giọng nhẹ bẫng như gió heo may, “Kho báu thực sự không nằm dưới đất. Nó nằm ở việc mình có dám nhớ về mình của ngày xưa hay không. Người lớn thường chọn cách quên đi để bớt đau lòng, nhưng chính sự quên lãng đó mới làm họ trở nên cằn cỗi.”

Chúng tôi ngồi quanh cô, nghe những câu chuyện mà không có sách vở nào ghi chép lại. Tôi chợt nhận ra rằng, mỗi người lớn trong xóm Cầu Vồng này đều có một chiếc hộp thiếc gỉ sét chôn sâu đâu đó dưới lòng đất tâm hồn họ. Bố tôi có lẽ đã chôn những bài thơ tình dang dở. Mẹ tôi chắc hẳn đã giấu đi những giấc mơ về những chuyến đi xa. Bác Ba bán bánh mì có thể đã chôn một chiếc kèn harmonica đã hỏng...

Nhiệm vụ của Tiệm sửa chữa chúng tôi dường như càng lúc càng trở nên vĩ đại. Chúng tôi không chỉ sửa chữa những giấc mơ hiện tại, mà còn phải là những nhà khảo cổ học, đi đào bới lại những "di tích hạnh phúc" đã bị vùi lấp bởi bụi bặm của thời gian.

“Cuốn này,” Hùng “Sứt” thì thầm khi chúng tôi đi về, “Tớ nghĩ chúng mình nên lập một bản đồ kho báu cho cả xóm. Chỗ nào có nỗi buồn thì chúng mình đào lên, chỗ nào có niềm vui thì chúng mình chôn xuống để nó mọc thành cây.”

Ý tưởng của Hùng thật là tuyệt vời! Chúng tôi bắt đầu một cuộc hành trình "khảo cổ" quy mô lớn. Chúng tôi đi khắp xóm, quan sát từng bước chân, từng tiếng thở dài của người lớn. Khi thấy chú Hạnh sửa xe ngồi thẫn thờ, chúng tôi biết ở đó có một kho báu bị bỏ quên. Khi thấy bác Ba bán bánh mì nhìn về phía chân trời, chúng tôi biết nơi đó có một tấm bản đồ đi lạc.

Mẹ tôi dạo này hay phàn nàn về việc tôi lúc nào cũng lấm lem bùn đất, móng tay thì đen xì vì bới đất.

“Con làm cái gì mà như con trùn thế hả Cuốn?”

Tôi mỉm cười bí mật: “Con đang đi tìm lại nụ cười của mẹ năm mười tuổi đấy. Con cá là mẹ đã giấu nó ở dưới gốc cây hồng ngoài vườn.”

Mẹ tôi khựng lại, đôi bàn tay đang nhào bột bỗng dừng lại. Mẹ nhìn ra phía gốc cây hồng, nơi ngày xưa mẹ thường ngồi đọc truyện tranh. Một nụ cười thoáng qua trên môi mẹ, dịu dàng và trong trẻo đến lạ thường.

“Cái thằng này... rõ thật là...”

Mẹ không mắng nữa. Tối hôm đó, mẹ nấu món chè trôi nước—món mà mẹ bảo là ngày xưa bà ngoại hay làm mỗi khi mẹ ngoan. Mùi gừng cay nồng hòa quyện với mùi đường thốt nốt thơm phức, lan tỏa khắp gian bếp, khiến cả nhà bỗng nhiên thấy ấm áp lạ kỳ. Hóa ra, để tìm lại kho báu của mẹ, tôi không cần phải dùng xẻng, tôi chỉ cần dùng một lời nhắc nhở nhẹ nhàng.

Người lớn rất hay làm rơi bản đồ. Họ đi theo những biển chỉ dẫn có tên là "Thành công", "Tiền bạc", "Địa vị" để rồi cuối cùng họ thấy mình đứng giữa một sa mạc mênh mông và không biết đường về nhà. Họ quên mất rằng tấm bản đồ thực sự được vẽ bằng những sợi chỉ của ký ức và những màu sắc của sự hồn nhiên.

Tí “Điệu” nói một câu khiến tôi phải suy nghĩ mãi: “Thế giới này rộng lớn quá, nên người ta mới dễ đi lạc. Nếu thế giới chỉ nhỏ bằng cái xóm Cầu Vồng này, thì chỉ cần nghe tiếng rao bánh mì là người ta biết mình đang ở đâu rồi.”

Tôi nhận ra, xóm nhỏ này chính là một "bảo tàng sống" của những giấc mơ. Mỗi ngôi nhà là một gian trưng bày, mỗi con người là một hiện vật quý giá. Và chúng tôi, những đứa trẻ, chính là những người bảo vệ bảo tàng, không để cho thời gian lấy đi những gì đẹp đẽ nhất.

Có một chiều, ông Giáo già gọi chúng tôi lại, ông chỉ vào một vết lõm trên thân cây đa:

“Các cháu biết đây là gì không? Đây là vết dấu của một mũi tên mà ông đã bắn trượt cách đây năm mươi năm. Hồi đó ông muốn làm một anh hùng thảo khấu giống trong truyện. Giờ nhìn lại, ông thấy cái sự ‘bắn trượt’ đó mới là kho báu, vì nó nhắc ông rằng trên đời này có những thứ mình không bao giờ chinh phục được, và mình phải học cách yêu thương cả những thất bại của chính mình.”

Chúng tôi ngồi bệt dưới gốc đa, sờ vào vết sẹo trên thân cây. Cây đa đã già, xóm nhỏ đã cũ, nhưng những câu chuyện thì luôn mới. Mỗi khi chúng tôi đào lên một mẩu ký ức, chúng tôi lại thấy người lớn trẻ lại một chút. Ánh mắt họ bớt đục ngầu, giọng nói họ bớt gắt gỏng.

Tiệm sửa chữa những giấc mơ thủng của chúng tôi đã hiểu ra một chân lý: Vá một giấc mơ đôi khi là phải đi xuyên qua quá khứ. Phải tìm thấy cái lỗ thủng nguyên thủy từ ngày xửa ngày xưa thì mới có thể khâu lại một cách bền chắc cho hiện tại.

Hùng “Sứt” giờ đây không chỉ có "triết lý răng sứt" mà còn có thêm "kỹ thuật đào kho báu". Nó bảo, cái răng sứt của nó thực ra cũng là một kho báu, vì sau này khi nó lớn lên, nó sẽ nhìn vào bức ảnh cũ và nhớ lại cái mùa hè mà nó đã cùng bạn bè đi tìm lại nụ cười cho cô Thắm.

Chiều tối, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ con đường mòn, chúng tôi cùng nhau chôn xuống dưới gốc cây khế một chiếc hộp của riêng mình. Trong đó có mảnh gương vỡ của Tí (Tí bảo nó đã tìm thấy mảnh gương mới tốt hơn, nên mảnh cũ này phải được cất giữ), có một viên bi màu đỏ của tôi, và một cái ảnh chụp ba đứa đang cười híp mắt của Hùng.

“Đây là để dành cho chúng mình ba mươi năm nữa,” tôi trị trọng nói. “Khi nào chúng mình biến thành những người khổng lồ hay quên, chúng mình sẽ quay lại đây đào nó lên.”

“Nhưng lúc đó làm sao nhớ được chỗ nào mà đào?” – Tí “Điệu” lo lắng.

“Yên tâm đi,” Hùng “Sứt” vỗ ngực, “Tớ sẽ dùng cái răng sứt này làm cột mốc. Nếu tớ già, tớ sẽ trồng một cây khế mới ngay trên cái răng của tớ!”

Chúng tôi cười vang cả một góc trời. Tiếng cười bay qua những mái nhà, len vào từng khe cửa, như muốn đánh thức những kho báu đang ngủ quên trong mỗi gia đình.

Xóm Cầu Vồng chìm vào bóng tối dịu dàng. Đâu đó trong nhà cô Thắm, tiếng máy khâu đã ngừng hẳn, nhường chỗ cho tiếng hát khe khẽ về một thời con gái. Nhà bác Ba bánh mì tỏa ra mùi thơm của sự bình yên. Bố tôi đang ngồi đọc truyện cho tôi nghe, thi thoảng bố lại dừng lại để nhớ về một trò nghịch ngợm ngày xưa.

Mọi thứ đều đang được vá lại. Bằng bùn đất, bằng những chiếc kẹp tóc gãy, và bằng cả những tấm bản đồ đi lạc đã tìm thấy lối về.

Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy mình đang nằm trên một kho báu khổng lồ. Kho báu đó không phải là vàng, mà là cảm giác được biết mình là ai, được biết mình đã từng là một đứa trẻ hạnh phúc đến thế nào. Và dù mai này có lớn lên, có phải mang vác bao nhiêu nỗi lo của người lớn, tôi cũng sẽ luôn mang theo tấm bản đồ xóm Cầu Vồng trong tim, để không bao giờ bị đi lạc giữa sa mạc của sự trưởng thành.

Bởi vì, như bà nội tôi vẫn nói: "Chỉ cần con còn nhớ đường về với chính mình, thì cả thế giới này đều là kho báu."

Sáng mai, có thể chúng tôi sẽ lại tìm thấy một chiếc hộp gỉ sét khác. Có thể đó là của bác Tư "Cụt", hay của chú Hạnh sửa xe. Không sao cả, chúng tôi đã sẵn sàng với những tấm bản đồ mới. Cuộc đời là một chuyến thám hiểm bất tận, và những người thợ vá giấc mơ nhí như chúng tôi sẽ không bao giờ để bất kỳ kho báu nào bị lãng quên dưới lòng đất của sự vô tâm.

Chiêm nghiệm của một triết gia 8 tuổi: Người lớn thích đào vàng, còn trẻ con thích đào ký niệm. Vàng thì có thể mất giá, nhưng kỷ niệm thì càng để lâu càng lấp lánh. Nếu bạn thấy cuộc đời mình dạo này hơi xám xịt, hãy thử lấy một cái xẻng tưởng tượng và đào sâu vào ngăn kéo của tuổi thơ mình xem. Tôi cá là bạn sẽ tìm thấy một chiếc kẹp tóc cánh bướm hay một lời hứa thắt cào cào lá dừa nào đó. Đừng sợ bẩn tay, vì bùn đất của ký ức chính là loại mỹ phẩm tuyệt vời nhất để làm đẹp cho tâm hồn đã cũ kỹ của bạn.

Ngày mai, tôi sẽ hỏi bố xem bố có đánh rơi cái gì dưới gốc đa không. Nếu bố bảo không, tôi sẽ bí mật chôn một viên bi ve vào giày của bố. Để mỗi bước đi, bố đều cảm thấy một "kho báu" nhỏ xíu đang nhắc nhở bố rằng: Hãy đi chậm lại, vì hạnh phúc đang nằm ngay dưới chân mình thôi.

Và tôi, Cuốn, sẽ luôn là người vẽ những tấm bản đồ dẫn lối về cho những giấc mơ đi lạc.