MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM SỬA CHỮA NHỮNG TRÁI TIM SỨChương 1: Những con bệnh không biết nói

TIỆM SỬA CHỮA NHỮNG TRÁI TIM SỨ

Chương 1: Những con bệnh không biết nói

2,029 từ · ~11 phút đọc

Thế giới này, theo cách hiểu của một đứa trẻ sắp lên lớp ba như tôi, về cơ bản được chia làm hai phe: phe những người thích mua đồ mới và phe những người thích sửa đồ cũ. Bố tôi thuộc phe thứ nhất. Bố có thể vứt một chiếc máy sấy tóc chỉ vì nó phát ra tiếng kêu "hắt xì" thay vì tiếng "vù vù" quen thuộc. Nhưng ông nội tôi thì khác hẳn. Ông thuộc về phe thứ hai, một phe phái đang dần trở nên tuyệt chủng giống như mấy con khủng long trong sách giáo khoa. Ông tôi là một "bác sĩ". Nhưng thay vì khám bệnh cho con người, ông dành cả đời để bắt mạch cho những thứ mà người ta gọi là "phế liệu".

Tiệm của ông nội nằm ngay đầu hẻm Cụt, không có bảng hiệu đèn LED nhấp nháy, cũng chẳng có nhân viên mặc đồng phục. Nó chỉ đơn giản là một cái xưởng nhỏ lọt thỏm giữa hai ngôi nhà cao tầng, nơi mà bụi bẩn cũng có vẻ như đang bận rộn khiêu vũ trong những tia nắng soi qua kẽ ngói. Ở đó, ông nội tôi – một người đàn ông có mái tóc trắng như mây và đôi bàn tay lúc nào cũng ám mùi dầu máy – đang lặng lẽ vận hành một bệnh viện dành riêng cho những "trái tim sứ".

Tôi gọi đó là trái tim sứ, vì ông nội bảo: "Mấy món đồ này, nhìn vẻ ngoài cứng cáp vậy chứ bên trong nó mong manh lắm Bin ạ. Chỉ cần một vết rạn, một bánh răng bị lệch, là nó sẽ im lặng mãi mãi. Giống như lòng người vậy, hỏng rồi thì phải chữa bằng sự kiên nhẫn, chứ không phải bằng cách thay mới."

Sáng hôm đó, tôi ngồi trên cái ghế gỗ cao tít, chân đung đưa không chạm đất, nhìn ông nội đang mổ xẻ một chiếc đồng hồ quả lắc. Chiếc đồng hồ này to bằng nửa người tôi, mặt kính đã mờ đục và cái kim phút thì gục xuống như một kẻ đang buồn ngủ.

"Nội ơi, sao cái bác đồng hồ này lại không chạy nữa ạ? Có phải bác ấy lười biếng quá không?" Tôi hỏi, trong khi đang cố gắng dùng ngón tay di một con kiến đang lạc đường trên mặt bàn.

Ông nội tháo chiếc kính lúp gắn trên mắt ra, nheo nheo cái nhìn về phía tôi, cười khà khà: "Nó không lười đâu Bin. Nó chỉ đang bị 'nghẹn' ký ức thôi. Con nhìn xem, chỗ bánh răng này đầy bụi mịn. Đó là bụi của thời gian đấy. Khi người ta sống quá lâu trong một ngôi nhà mà không ai thèm ngó ngàng đến, cái đồng hồ nó cũng buồn, và nỗi buồn thì nặng lắm, làm sao mà quay nổi nữa."

Tôi gật gù như thể mình hiểu biết lắm. Ở cái tuổi của tôi, tôi tin rằng mọi vật đều có linh hồn. Cái tủ lạnh kêu "rè rè" mỗi đêm chắc chắn là đang than phiền vì bị nhét quá nhiều thức ăn thừa. Cái quạt điện bị rung bần bật là vì nó đang run cầm cập trước làn gió của chính mình. Người lớn thường gọi đó là "hỏng hóc kỹ thuật", nhưng tôi gọi đó là "sự hờn dỗi của đồ vật".

"Vậy nội có chữa được cho bác ấy không?"

"Được chứ. Nhưng phải từ từ. Đồ vật nó cũng giống như con người, khi nó đang đau, mình không được sỗ sàng. Phải vuốt ve, phải lau chùi, rồi mới tỉ tê hỏi xem nó đau ở đâu."

Ông nội cầm một cái nhíp nhỏ xíu, khéo léo gắp ra một sợi tóc vướng vào trục quay. Tôi nín thở dõi theo, cảm giác như mình đang chứng kiến một ca phẫu thuật tim cực kỳ quan trọng trên phim truyền hình. Trong không gian yên tĩnh ấy, chỉ có tiếng thở nhẹ của hai ông cháu và mùi dầu mỡ nồng nồng.

Bỗng nhiên, từ đầu hẻm, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, gót giày cao gót gõ xuống mặt đường nhựa nghe "lộc cộc" rất dứt khoát, bước vào tiệm. Bà ta cầm trên tay một chiếc hộp nhạc bằng sứ, trông rất lộng lẫy với hình hai vũ công ba lê ở phía trên.

"Ông giáo à, ông xem hộ tôi cái này với. Nó chẳng phát ra nhạc nữa, cái trục xoay cũng kẹt cứng rồi. Đây là đồ kỷ niệm của chồng tôi tặng, ông cố chữa nhanh nhanh giúp tôi nhé, tiền nong không thành vấn đề." Người phụ nữ nói, giọng gấp gáp như thể đang đi chạy loạn.

Ông nội tôi không ngẩng đầu lên ngay. Ông vẫn tỉ mẩn với cái đồng hồ quả lắc thêm vài giây nữa rồi mới chậm rãi đón lấy chiếc hộp nhạc. Ông xoay nhẹ cái vặn phía sau, im lặng lắng nghe. Tôi cũng áp tai lại gần, nhưng chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng gió thổi qua khe cửa.

"Bà cứ để đây đi. Thứ này không nhanh được đâu." Ông nội nói đều đều.

"Sao lại không nhanh được? Tôi tưởng chỉ cần tra tí dầu hay thay cái lò xo là xong?" Bà khách có vẻ không hài lòng.

Ông nội đặt chiếc hộp nhạc xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt bà ấy bằng ánh mắt hiền từ nhưng cương quyết: "Cái hộp nhạc này nó không hỏng lò xo. Nó bị gãy nốt nhạc rồi. Mà nốt nhạc thì không bán ở ngoài chợ. Bà cứ về đi, khi nào nó hát lại được, tôi sẽ nhắn."

Khi người phụ nữ đi khỏi với vẻ mặt đầy hoài nghi, tôi liền nhảy phắt xuống ghế, chạy lại gần chiếc hộp nhạc. Hai vũ công trên đó nhìn thật buồn bã, lớp sơn hồng đã hơi tróc ra ở phần chân váy.

"Nội ơi, 'gãy nốt nhạc' là bệnh gì hả nội? Con thấy nó vẫn nguyên vẹn mà?"

Ông nội xoa đầu tôi, bàn tay ông nhám sần nhưng ấm áp lạ thường: "Đó là cách nói của người già thôi Bin. Cái hộp này bị bỏ xó quá lâu, những thanh thép phát nhạc bên trong bị oxy hóa và biến dạng. Để nó kêu lại được như xưa, nội phải mài lại từng thanh một, rồi điều chỉnh âm sắc. Nó giống như việc con người ta quên mất cách yêu thương, phải học lại từ đầu vậy."

Tôi ngồi bệt xuống sàn xi măng, tự nhiên thấy thương cái hộp nhạc quá đỗi. Ở trường, cô giáo dạy chúng tôi rằng một cộng một bằng hai, nhưng ở tiệm của ông nội, tôi học được rằng một chiếc hộp nhạc im lặng không phải là một chiếc hộp chết, nó chỉ là một chiếc hộp đang chờ được lắng nghe.

Buổi chiều hôm đó, mây đen kéo đến kín trời. Cơn mưa đầu mùa trút xuống hẻm Cụt những hạt nước to và nặng, gõ nhịp rộn rã trên mái tôn của xưởng sửa chữa. Tôi thích mưa. Mưa làm cho mọi thứ trở nên sạch sẽ và làm cho thế giới người lớn bớt ồn ào đi một chút. Khi mưa, bố tôi sẽ không thể lái xe đi nhậu, mẹ tôi sẽ thôi cằn nhằn về việc giá điện tăng, và ông nội sẽ pha một ấm trà gừng thơm lừng.

"Bin, con có biết tại sao người ta lại sợ những món đồ hỏng không?" Ông nội vừa rót trà vừa hỏi tôi.

Tôi lắc đầu, miệng đang bận nhai miếng bánh quy quy gừng khô khốc.

"Vì chúng nhắc nhở người ta về sự cũ kỹ. Người lớn bây giờ ai cũng sợ mình cũ đi. Họ thích điện thoại mới, xe máy mới, thậm chí là những mối quan hệ mới. Họ nghĩ rằng chỉ cần thay cái mới là nỗi lo sẽ biến mất. Nhưng họ quên mất rằng, mỗi món đồ cũ đều mang theo một phần linh hồn của họ trong đó. Con vứt cái đồng hồ cũ đi, là con cũng vứt luôn những giây phút con từng chờ đợi ai đó dưới bóng của nó."

Tôi nhìn chiếc đồng hồ quả lắc lúc nãy đã được ông lắp lại hoàn chỉnh. Đột nhiên, "boong... boong...". Tiếng chuông vang lên trầm ấm, lan tỏa khắp căn phòng nhỏ, át cả tiếng mưa đang gào thét bên ngoài. Nó không chỉ là tiếng báo giờ, mà giống như một tiếng thở phào nhẹ nhõm của một người vừa được giải cứu khỏi hố sâu của sự quên lãng.

"Nội ơi, bác đồng hồ sống lại rồi!" Tôi reo lên, nhảy cẫng quanh xưởng.

Ông nội mỉm cười, nếp nhăn nơi khóe mắt xòe ra như rẻ quạt: "Ừ, bác ấy khỏe rồi. Giờ bác ấy lại có thể tiếp tục đếm thời gian cho chủ nhà. Hy vọng lần này, họ sẽ không để bác ấy bám bụi nữa."

Tôi chợt nghĩ về những món đồ chơi của mình ở nhà. Con gấu bông bị đứt một bên tai, cái ô tô điều khiển từ xa bị rụng bánh sau khi tôi cho nó thực hiện một cú nhảy "tử thần" từ trên bàn xuống đất. Tôi đã từng vứt chúng vào gầm giường và đòi mẹ mua cái mới. Nghĩ đến đó, tôi thấy mình thật là một "bác sĩ" tồi. Có lẽ dưới gầm giường của tôi không phải là một đống rác, mà là một bệnh viện dã chiến đầy những thương binh đang chờ tôi đến thăm.

"Nội này, ngày mai nội dạy con sửa con gấu bông được không? Nó bị đau ở tai, chắc nó buồn lắm."

Ông nội nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh niềm vui: "Được chứ, Bin của nội. Nhưng sửa gấu bông thì không dùng kìm với búa được đâu. Phải dùng kim chỉ, và quan trọng nhất là phải dùng một trái tim không biết ghét bỏ đồ cũ."

Tối hôm đó, tôi nằm trong chăn, lắng nghe tiếng mưa rì rầm trên mái nhà. Tôi bỗng nhận ra thế giới này thực ra rất đơn giản. Người lớn cứ làm cho nó phức tạp lên bằng những thuật ngữ như "kinh tế", "lạm phát" hay "hiệu suất". Còn đối với tôi và ông nội, thế giới chỉ là một tiệm sửa chữa nhỏ, nơi mà mọi rạn nứt đều có thể hàn gắn, miễn là chúng ta đủ kiên nhẫn để ngồi xuống và lắng nghe tiếng lòng của những thứ không biết nói.

Tôi chìm vào giấc ngủ với ý nghĩ rằng, ngày mai mình sẽ là một người thợ sửa chữa vĩ đại nhất thế giới. Tôi sẽ không chỉ sửa gấu bông, mà có lẽ, tôi sẽ thử sửa cả những cái nhíu mày trên trán của bố mỗi khi đi làm về, hoặc những tiếng thở dài của mẹ vào cuối tháng. Ông nội nói đúng, đồ vật hay con người cũng vậy thôi, chỉ cần được quan tâm, mọi "trái tim sứ" đều có thể đập lại những nhịp điệu rộn ràng.

Ngoài kia, thành phố vẫn hối hả, người ta vẫn đang mải miết vứt bỏ cái cũ để chạy theo cái mới. Nhưng ở hẻm Cụt này, dưới ánh đèn vàng ấm áp của ông nội, thời gian như dừng lại để nhường chỗ cho những điều xưa cũ được kể chuyện một lần nữa. Và tôi, Cu Bin, chính là người thừa kế bí mật của những câu chuyện ấy.

Tôi mơ thấy mình đang bay trên một chiếc máy bay làm bằng những mảnh sứ ghép lại, lướt đi giữa những nốt nhạc không còn bị gãy, và dưới kia, ông nội đang vẫy tay chào tôi bằng chiếc kính lúp sáng loáng như một chiếc gương thần. Tuổi thơ của tôi, có lẽ cũng là một món đồ quý giá mà tôi sẽ phải giữ gìn thật kỹ, để sau này khi đã trở thành một "người khổng lồ" bận rộn, tôi vẫn biết cách tìm đường trở về tiệm sửa chữa của ông nội để "bảo trì" lại tâm hồn mình.