MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Của Hóa Thời GianChương 15: Mối tình đầu là một cái kẹo gừng

Tiệm Tạp Của Hóa Thời Gian

Chương 15: Mối tình đầu là một cái kẹo gừng

1,702 từ · ~9 phút đọc

Tôi luôn tự hỏi tại sao người ta lại gọi những rung cảm đầu đời là "mối tình đầu" nghe có vẻ to tát và đầy kịch tính như phim chiếu trên tivi. Đối với tôi, vào cái năm mười tuổi ấy, tình yêu không phải là những đóa hồng hay những lời thề thốt dưới trăng sao. Tình yêu, hay cái thứ gì đó tương tự mà tôi dành cho cái Tí, thực chất có vị của một cái kẹo gừng: Ban đầu nó ngọt lịm, tan chảy trên đầu lưỡi, nhưng sau đó nó bắt đầu cay nồng, khiến người ta phải xuýt xoa và đôi khi là chảy cả nước mắt.

Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều sau cơn mưa rào, khi tôi và cái Tí đang cùng nhau đi nhặt những quả sấu rụng đại bên lề đường. Cái Tí hôm ấy mặc một chiếc váy hoa nhí đã sờn gấu, mái tóc đuôi gà cột lệch sang một bên bằng sợi dây thun màu đỏ. Trong ánh nắng vàng vọt xuyên qua vòm lá, tôi bỗng nhận ra cái Tí... xinh lạ lùng. Không phải cái kiểu xinh như cô giáo dạy nhạc, mà là một kiểu xinh khiến tôi thấy nghẹn ở cổ họng và tay chân bỗng trở nên thừa thãi.

"Mùi, sao mày cứ nhìn tao chằm chằm thế? Mặt tao dính bùn à?" Cái Tí hỏi, tay quẹt ngang má làm vết bùn lem ra thêm một vệt dài.

"Không... Tao thấy mày giống... con mèo nhà ông Năm." Tôi lắp bắp, đưa ra một sự so sánh ngớ ngẩn nhất trong lịch sử nhân loại.

Cái Tí hứ một tiếng rõ dài: "Mèo nhà ông Năm vừa già vừa xấu, mày mới giống nó ấy!"

Thế là chúng tôi cãi nhau. Đó là cách mà trẻ con thể hiện sự quan tâm. Chúng tôi không biết cách nói "Tao thích mày", chúng tôi chỉ biết cách trêu chọc cho đối phương phát điên lên, rồi sau đó lại thấy hối hận và tìm cách làm hòa bằng một món quà nào đó. Và món quà của tôi dành cho cái Tí chính là một cái kẹo gừng bà nội vừa cho.

Tôi lấy cái kẹo từ trong túi quần, lớp giấy gói đã hơi nhăn nhúm vì mồ hôi. "Cho mày này. Kẹo này bà nội tao bảo là kẹo quý, ăn vào là thông minh ra đấy."

Cái Tí nhìn cái kẹo, rồi nhìn tôi, đôi mắt nó lấp lánh như hai hạt nhãn. Nó bóc lớp giấy, bỏ kẹo vào miệng. Tôi hồi hộp quan sát từng biểu cảm trên mặt nó. Ban đầu, nó cười tít mắt vì vị ngọt của đường phèn. Nhưng chỉ vài giây sau, vị gừng bắt đầu dậy lên. Mặt cái Tí đỏ rực, nó há miệng thở hồng hộc:

"Cay quá Mùi ơi! Mày định đầu độc tao à?"

"Kẹo gừng thì phải cay chứ! Cay mới là kẹo người lớn!" Tôi lớn tiếng bảo vệ lý lẽ của mình.

Cái Tí không nhả cái kẹo ra. Nó vừa nhăn mặt vừa mút, nước mắt chảy dài trên má nhưng môi vẫn mỉm cười. "Nó cay thật... nhưng mà ngon. Cảm ơn Mùi nhé."

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình như một người hùng vừa chinh phục được một tòa lâu đài. Vị cay của cái kẹo gừng dường như cũng đang lan tỏa trong lòng tôi. Hóa ra, tình yêu tuổi thơ không phải là sự êm đềm tuyệt đối. Nó là sự pha trộn giữa những hờn dỗi, những hiểu lầm và cả những sự chịu đựng ngọt ngào dành cho nhau.

Tôi đem "bí mật kẹo gừng" này kể cho thằng Hải Răng Sún. Nó nghe xong liền phán một câu xanh rờn:

"Mày tiêu rồi Mùi ạ. Khi mày bắt đầu thấy một đứa con gái xinh hơn con mèo, nghĩa là mày đã bước một chân vào nấm mồ của sự tự do rồi. Ba tao bảo, yêu đương vào là người ta mụ mị đi, không còn biết đâu là bi ve, đâu là đá bóng nữa."

"Làm gì có chuyện đó!" Tôi phản bác, dù trong lòng bắt đầu thấy lo lắng.

Quả thật, kể từ hôm đó, tôi thấy mình thay đổi. Tôi bắt đầu chú ý đến việc rửa chân sạch sẽ trước khi sang nhà cái Tí chơi đồ hàng. Tôi thậm chí còn nhường cho nó vai "Công chúa" trong trò chơi, còn mình thì sẵn sàng đóng vai "Con ngựa" trung thành để nó cưỡi lên lưng, một việc mà trước đây tôi coi là sự sỉ nhục đối với lòng tự trọng của một đấng nam nhi.

Người lớn thường nhìn những trò này và mỉm cười bảo: "Bọn trẻ con bây giờ bạo dạn quá, mới tí tuổi đầu đã yêu với đương." Nhưng họ không hiểu rằng, tình yêu của chúng tôi sạch sẽ và nguyên sơ như những giọt sương trên lá. Chúng tôi không cần những lời cam kết, không cần quà cáp đắt tiền. Chúng tôi chỉ cần được ngồi cạnh nhau dưới gốc cây khế, cùng nhau im lặng nhìn mây bay và cảm thấy bình yên trong sự hiện diện của người kia.

Nhưng "mối tình kẹo gừng" cũng mang lại cho tôi những nỗi đau đầu đời. Đó là khi tôi thấy cái Tí cười đùa với thằng Nam lớp bên cạnh vì nó có bộ xếp hình siêu nhân mới tinh. Tôi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, một cảm giác khó chịu mà sau này tôi mới biết đó gọi là ghen.

"Tí, sao mày lại chơi với thằng Nam? Nó là đứa hay bắt nạt mèo mà!" Tôi hỏi với giọng đầy hằn học.

Cái Tí quay sang nhìn tôi, vẻ ngây thơ: "Nhưng bộ siêu nhân của nó đẹp lắm Mùi ạ. Mày có bộ nào đẹp thế không?"

Câu hỏi đó làm tôi câm nín. Tôi chỉ có bi ve, có cần tre và những cái kẹo gừng cay xè. Tôi nhận ra rằng, trong thế giới của trẻ con, vật chất đôi khi cũng có sức mạnh tàn phá những mối quan hệ một cách không thương tiếc. Tôi lủi thủi đi về, lòng nặng trĩu. Tôi ghét thằng Nam, ghét bộ siêu nhân và ghét cả cái Tí vì nó không biết trung thành với người đã cho nó cái kẹo gừng quý giá.

Đêm đó, tôi hỏi mẹ: "Mẹ ơi, tại sao có người lại thích đồ chơi mới hơn là bạn cũ?"

Mẹ đang khâu lại chiếc áo rách của tôi, mẹ ngẩng lên nhìn: "Vì con người ta luôn bị lôi cuốn bởi những thứ hào nhoáng ban đầu, con ạ. Nhưng cái gì mới rồi cũng sẽ cũ, chỉ có tình cảm chân thành là còn mãi thôi. Giống như cái kẹo gừng con ăn, lúc đầu cay nhưng về sau nó làm ấm bụng, còn kẹo màu xanh đỏ thì chỉ ngọt lúc đầu rồi làm sâu răng thôi."

Lời của mẹ làm tôi thấy nhẹ lòng hơn một chút. Tôi quyết định sẽ không ghen với bộ siêu nhân nữa. Tôi sẽ là một cái kẹo gừng chân chính.

Mấy ngày sau, cái Tí lại sang nhà tìm tôi. Nó cầm theo một quả ổi chín thơm nức: "Mùi ơi, đi chơi đồ hàng không? Thằng Nam nó không biết đóng vai người cha, nó cứ đòi làm siêu nhân đi đánh nhau suốt, chán lắm."

Tôi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay. "Đi chứ! Để tao làm con ngựa cho mày cưỡi nhé?"

Cái Tí lắc đầu: "Thôi, mày làm ba đi, tao làm mẹ. Đám con của mình (là lũ búp bê vải) đang đói rồi kìa."

Chúng tôi lại ngồi dưới gốc cây khế, lại bắt đầu những câu chuyện giả tưởng về một gia đình hạnh phúc. Tình yêu tuổi thơ là thế, nó dễ vỡ nhưng cũng dễ hàn gắn. Nó không cần những lời xin lỗi dài dòng, chỉ cần một quả ổi hay một lời rủ đi chơi là mọi hờn giận đều tan biến như bong bóng xà phòng.

Mối tình đầu của tôi đã kết thúc khi gia đình cái Tí chuyển lên thành phố sinh sống vào năm chúng tôi mười hai tuổi. Ngày nó đi, nó không nói lời từ biệt, chỉ để lại cho tôi một chiếc nơ buộc tóc màu đỏ và một lời nhắn: "Mùi nhớ ăn kẹo gừng cho thông minh nhé."

Tôi đứng nhìn theo chiếc xe khách cũ kỹ chở cái Tí đi xa dần, trong lòng cảm thấy một vị cay nồng nặc hơn bao giờ hết. Đó không phải là vị cay của kẹo, mà là vị cay của sự chia ly. Tôi nhận ra rằng, bài học lớn nhất mà mối tình đầu dạy tôi không phải là cách để chiếm trọn trái tim một ai đó, mà là cách để chấp nhận sự mất mát và giữ lại những ký ức đẹp đẽ nhất.

Khi trưởng thành, tôi gặp gỡ và yêu đương với nhiều người khác. Có những tình yêu nồng cháy như ngọn lửa, có những tình yêu lạnh lùng như băng giá. Nhưng chưa bao giờ tôi tìm lại được cái cảm giác tinh khôi như buổi chiều ăn kẹo gừng năm ấy. Người lớn yêu nhau bằng lý trí, bằng sự toan tính và bằng những kỳ vọng về tương lai. Còn chúng tôi ngày xưa, yêu nhau chỉ đơn giản vì đối phương giống một con mèo và biết chia sẻ một miếng ngọt, một miếng cay.

Mỗi khi đi ngang qua một sạp tạp hóa và nhìn thấy những chiếc kẹo gừng gói giấy kính, tôi lại mỉm cười. Tôi nhớ về cái Tí, về chiếc váy hoa nhí và về một thời đại mà hạnh phúc chỉ nhỏ bằng một viên kẹo.

Mối tình đầu thực sự là một cái kẹo gừng. Nó dạy chúng ta rằng đời không chỉ có vị ngọt, mà còn có vị cay. Và chính cái vị cay ấy mới làm nên sức hấp dẫn của cuộc đời, làm chúng ta trưởng thành hơn và biết trân trọng những gì mình đang có giữa đôi tay nhỏ bé.