MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠChương 1

TIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠ

Chương 1

789 từ · ~4 phút đọc

Thành phố vào giờ tan tầm giống như một con quái vật khổng lồ đang thở dốc. Tiếng còi xe gào thét, mùi khói bụi nồng nặc và những khuôn mặt mệt mỏi chen chúc nhau dưới ánh đèn đường vàng vọt. Nhưng nếu bạn đủ kiên nhẫn để rẽ vào một con hẻm nhỏ hẹp đến mức chỉ vừa hai xe máy tránh nhau, đi đến tận cùng nơi ánh sáng đèn cao áp không rọi tới, bạn sẽ thấy một không gian hoàn toàn khác.

Đó là tiệm tạp hóa của An.

Tiệm không có biển hiệu đèn LED, cũng chẳng có những chương trình khuyến mãi rầm rộ. Chỉ có một cánh cửa gỗ sơn màu xanh đậu biếc đã bong tróc vài chỗ, phía trên treo một chiếc chuông gió bằng gốm hình chú mèo nằm ngủ. Mỗi khi có ai đó đẩy cửa bước vào, chiếc chuông lại khẽ khàng ngân lên một tiếng “lẻng xẻng” đủ để đánh thức bầu không khí tĩnh lặng bên trong.

Hôm nay là một ngày mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng hạt quất vào mái tôn nghe lộp độp, khiến cái không gian chừng hai mươi mét vuông này càng trở nên tách biệt với thế giới ngoài kia.

An ngồi sau quầy thu ngân gỗ, trên tay là một cuốn sách cũ bìa da đã sờn gáy. Anh không ngước lên khi tiếng chuông gió rung nhẹ, chỉ khẽ đẩy gọng kính, mùi trà quế thoang thoảng lan tỏa từ chiếc ấm gốm đặt bên cạnh.

“Chào anh.” – Một giọng nữ nhỏ nhẹ, xen lẫn tiếng run rẩy vì lạnh vang lên.

An lúc này mới ngẩng đầu. Trước mặt anh là một cô gái tóc ngắn ngang vai, bộ váy xanh thiên thanh của cô đã ướt sũng, dính chặt vào người. Cô không mang ô, cũng chẳng mặc áo mưa, trông giống như một chú chim nhỏ vừa bị bão đánh rơi xuống trần gian.

“Chào cô. Cô cần tìm gì? Ở đây có khăn giấy khô và trà nóng miễn phí.” – An nói, giọng anh trầm và bình thản, loại giọng nói khiến người ta có cảm giác mọi giông bão ngoài kia bỗng chốc chẳng còn quan trọng.

Cô gái ngẩn người, đôi mắt vẫn còn vương chút nước – không rõ là nước mưa hay nước mắt. Cô nhìn quanh tiệm. Những kệ gỗ cao sát trần nhà xếp đầy những thứ kỳ lạ: từ những hũ kẹo lạc, kẹo mạch nha truyền thống cho đến những chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ, những cuộn len màu sắc hay cả những chai thủy tinh đựng đầy những ngôi sao giấy.

“Tôi… tôi không định mua gì cả. Tôi chỉ thấy ánh sáng ở đây nên bước vào.” – Cô gái cúi đầu, bàn tay siết chặt quai chiếc túi xách cũng đã ướt nhẹp.

An đứng dậy, bước lại gần kệ phía sau và lấy xuống một chiếc khăn bông trắng tinh còn thơm mùi nắng. Anh đưa cho cô, rồi lặng lẽ đi về phía góc tiệm, nơi có một chiếc bếp lò nhỏ luôn đỏ lửa.

“Chỗ này là tiệm tạp hóa, nhưng cũng là trạm dừng chân. Cô cứ lau khô tóc đi, mưa thế này còn lâu mới tạnh.”

Cô gái nhận lấy chiếc khăn, hơi ấm từ nó khiến cô khẽ rùng mình. Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ kê cạnh cửa sổ, nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài hẻm. Cô là Mây. Vừa nửa tiếng trước, cô đứng trước cửa nhà mình và nhận ra mình đã đánh mất chìa khóa, cũng giống như cách cô cảm thấy mình vừa đánh mất phương hướng sau một cuộc cãi vã nảy lửa với mẹ về việc cô chọn nghề phục chế tranh thay vì đi làm công chức.

Trong không gian yên ắng, chỉ có tiếng mưa và tiếng nước sôi sùng sục, Mây khẽ lên tiếng: “Anh chủ này, sao anh lại mở tiệm ở cái nơi chẳng ai tìm thấy thế này?”

An đặt một tách trà bốc khói nghi ngút lên chiếc bàn nhỏ cạnh chỗ cô ngồi, môi khẽ nở một nụ cười nhạt: “Vì những người thực sự cần tìm đến đây, họ sẽ luôn thấy đường.”

Mây nhìn làn khói trắng mờ ảo bốc lên từ tách trà. Lần đầu tiên trong suốt một tuần dài đằng đẵng, cô cảm thấy lồng ngực mình bớt thắt lại. Ở tiệm tạp hóa cũ kỹ này, hình như thời gian không trôi bằng nhịp đồng hồ, mà trôi bằng cảm xúc.

Tiếng chuông gió lại khẽ ngân lên. Gió lùa vào, mang theo hơi lạnh của đất ẩm, nhưng bên trong tiệm, mùi quế vẫn nồng nàn và ấm áp vô cùng.