Tiếng mưa ngoài kia vẫn bền bỉ quất vào mái tôn, nhưng bên trong tiệm, sự im lặng không còn mang vẻ nặng nề. Mây cầm tách trà bằng cả hai tay, hơi ấm truyền qua lòng bàn tay khiến những đầu ngón tay đang run rẩy vì lạnh của cô dần hồng hào trở lại. Vị trà không quá ngọt, nó có vị chát nhẹ của lá chè xanh và hậu vị cay nồng của gừng già.
“Trà ngon quá. Cảm ơn anh,” Mây khẽ nói, ánh mắt cô vô thức lướt qua những kệ hàng san sát.
An đã quay trở lại phía sau quầy gỗ. Anh không tiếp tục đọc sách mà đang dùng một chiếc khăn sợi nhỏ tỉ mẩn lau chùi một chiếc máy đánh chữ đời cũ. Anh gật đầu, không ngẩng lên: “Trà đó là để làm ấm những người vừa đi qua bão. Cô cứ ngồi đó cho đến khi thấy lòng mình khô ráo đã.”
Mây nhìn anh, một người đàn ông kỳ lạ sống trong một cửa tiệm kỳ lạ. Ánh đèn vàng phía trên đầu An tỏa xuống một quầng sáng mềm mại, khiến mọi thứ xung quanh anh trông giống như một thước phim điện ảnh cũ. Để bớt ngượng ngùng, Mây đứng dậy, bước chậm rãi quanh các kệ hàng.
Ở đây không có những món đồ nhựa bóng loáng hay những nhãn hàng quảng cáo rực rỡ thường thấy ở các siêu thị tiện lợi. Thay vào đó, cô thấy những hũ thủy tinh đựng hạt sen khô, những gói trà mạn bọc trong giấy báo, và cả những món đồ tưởng chừng đã tuyệt chủng từ vài thập kỷ trước: những chiếc cặp tóc ba lá bằng đồng, những con lật đật Nga sơn màu đỏ đã sờn, hay những tập giấy viết thư có in hình hoa cỏ khô.
Ánh mắt Mây dừng lại ở một góc khuất trên kệ thứ ba, nơi đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ không nắp. Bên trong hộp không phải là kẹo hay nhu yếu phẩm, mà là những mảnh vỡ. Đúng nghĩa là những mảnh vỡ: một mảnh gốm của chiếc bát chiết yêu, một mẩu gỗ mục từ một khung tranh, và một vài mảnh vải lụa đã bạc màu.
Cô vô thức đưa tay định chạm vào một mảnh gỗ, nhưng rồi rụt lại, quay sang hỏi An: “Những thứ này… anh cũng bán sao?”
An dừng động tác lau máy chữ, anh nhìn về phía chiếc hộp gỗ, ánh mắt thoáng một chút ưu tư nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ tĩnh lặng: “Thứ đó không bán. Đó là những món đồ ‘đợi để được hoàn thiện’.”
Mây cau mày, bản năng của một người làm nghề phục chế trỗi dậy: “Đợi để được hoàn thiện? Nhưng chúng đã vỡ nát cả rồi mà?”
An đặt chiếc máy chữ xuống, anh bước ra khỏi quầy, tiến về phía cô. Anh cầm mảnh gỗ mục mà cô vừa định chạm vào lên, xoay nhẹ nó dưới ánh đèn. “Mọi thứ trên đời này đều có ký ức riêng của nó. Có những người mang món đồ quý giá nhất của họ đến đây, không phải để bán, mà vì họ không còn đủ can đảm để nhìn thấy sự đổ vỡ của nó nữa. Họ để lại đây, hy vọng một ngày nào đó, ai đó có thể ghép chúng lại như ban đầu.”
Mây lặng người. Cô nhìn mảnh gỗ trong tay An – nó vốn là một phần của khung ảnh cũ, dấu vết của thời gian và mối mọt đã khiến nó không còn hình dạng rõ ràng. Cô bỗng nhớ đến bức tranh sơn dầu cổ mà cô đang phục chế ở xưởng. Mẹ cô gọi đó là công việc “nhặt rác của quá khứ”, bà muốn cô ngồi vào một căn phòng máy lạnh, xử lý những con số và báo cáo thay vì ngồi tỉ mẩn với những mảng màu bong tróc.
“Tôi làm nghề phục chế,” Mây thốt lên, giọng cô có chút nghẹn lại. “Nhưng tôi lại không thể phục chế nổi niềm tin của mẹ dành cho mình.”
An nhìn cô, không có vẻ gì là ngạc nhiên. Anh nhẹ nhàng đặt mảnh gỗ lại vào hộp rồi kéo từ dưới gầm kệ ra một chiếc hộp khác, bọc trong một tấm vải nhung đen.
“Nếu cô đã nói vậy, có lẽ đây là lý do cô tìm thấy tiệm này vào tối nay.”
Anh mở tấm vải nhung. Bên trong là một bộ tách trà bằng sứ men lam thanh nhã, nhưng chiếc ấm đã bị vỡ đôi, đường nứt sắc lẹm chạy dài qua hình vẽ đôi chim hạc.
“Đây là món đồ của ông Tư hàng xóm. Nó là kỷ vật duy nhất còn sót lại từ ngày cưới của ông bà. Bà Tư mất năm ngoái, ông Tư vô tình làm vỡ nó vào sáng nay. Ông ấy đã khóc, rồi mang nó qua đây, bảo tôi vứt đi vì ‘thứ gì đã vỡ thì không bao giờ lành lại được’.”
An đẩy bộ ấm trà về phía Mây, đôi mắt anh như nhìn thấu vào tâm tư cô: “Cô có muốn thử không? Không phải để chứng minh với mẹ cô, mà là để chứng minh với chính mình… rằng vỡ nát không có nghĩa là kết thúc.”
Mây nhìn bộ ấm trà, rồi nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay vẫn còn vương chút mùi hóa chất tẩy rửa tranh. Cơn mưa ngoài kia hình như đã nhỏ dần, chỉ còn tiếng nước rỉ rả từ máng xối. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi quế ấm sực đang lấp đầy buồng phổi.
“Tôi cần một ít nhựa thông và bột vàng,” Mây nói, ánh mắt cô lần đầu tiên kể từ khi bước vào tiệm trở nên sắc sảo và đầy sức sống.
An mỉm cười, một nụ cười thực sự khiến gương mặt anh bừng sáng. Anh quay vào trong: “Tôi có đủ mọi thứ cô cần ở gian sau.”
Đêm đó, trong con hẻm số 9, ánh đèn của tiệm tạp hóa vẫn sáng rực cho đến tận tờ mờ sáng. Tiếng chuông gió đôi khi lại vang lên, không phải đón khách, mà như đang cổ vũ cho những bàn tay đang âm thầm hàn gắn lại những ký ức không màu.