Ánh đèn từ chiếc đèn bàn cũ tỏa ra một quầng sáng trắng xanh, bao trùm lấy góc làm việc nhỏ mà An vừa dọn ra cho Mây. Gian sau của tiệm tạp hóa thực chất là một kho chứa đồ, nhưng nó ngăn nắp và sạch sẽ một cách kỳ lạ. Những giá gỗ chất đầy sách, những lọ thủy tinh đựng đủ loại bột màu, nhựa cây và cả những mẩu kim loại li ti.
Mây ngồi xuống, mái tóc đã khô hẳn nhưng vẫn còn hơi rối. Trước mặt cô là những mảnh vỡ của chiếc ấm men lam. Cô cầm một mảnh lên, soi dưới kính lúp. Đường vỡ sắc và ngọt, chứng tỏ nó bị tác động bởi một lực đột ngột – có lẽ là đôi bàn tay run rẩy của một ông già đã không còn đủ sức giữ chặt kỷ niệm.
An đứng bên cạnh, lặng lẽ đặt xuống bàn một hũ nhỏ đựng bột vàng và một chén nhựa thông nguyên chất.
“Tôi sẽ dùng kỹ thuật Kintsugi,” Mây lầm bầm như đang nói với chính mình. “Dùng vàng để hàn gắn. Thay vì giấu đi vết nứt, chúng ta sẽ khiến nó trở thành phần đẹp nhất của vật thể.”
An không ngắt lời, anh dựa lưng vào kệ sách, quan sát cô. Lúc này, Mây không còn là cô gái ướt sũng, yếu đuối ban nãy. Đôi mắt cô tập trung cao độ, những ngón tay thon dài di chuyển chuẩn xác và khéo léo. Cô tỉ mỉ pha trộn nhựa thông, đôi vai gầy hơi nhô lên dưới lớp áo mỏng.
“Tại sao anh lại giữ lại những thứ đồ hỏng này?” Mây hỏi, tay vẫn đang phết lớp nhựa dính lên cạnh mảnh sứ. “Hầu hết mọi người bây giờ thấy hỏng là vứt đi, mua cái mới cho nhanh.”
An nhìn ra phía cửa sổ, nơi những giọt nước mưa cuối cùng đang đọng lại trên mặt kính.
“Có những thứ không có vật thay thế, Mây ạ. Một chiếc ấm mới có thể pha trà ngon hơn, nhưng nó không chứa đựng ba mươi năm ngồi đối ẩm của ông Tư và vợ. Người ta vứt đồ cũ đi dễ dàng, rồi một ngày họ nhận ra mình cũng đang vứt bỏ dần những sợi dây kết nối với chính cuộc đời mình.”
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lách tách của lớp nhựa thông đang khô dần. Mây dừng tay, nhìn chằm chằm vào chiếc ấm đã được định hình cơ bản nhưng vẫn còn những rãnh nứt sâu hoắm.
“Mẹ tôi muốn tôi làm kế toán,” cô đột ngột lên tiếng, giọng thấp xuống. “Bà nói nghề này là nhặt nhạnh hào quang của người khác để sống qua ngày. Bà không hiểu rằng khi tôi cứu một bức tranh, tôi cảm thấy mình cũng đang cứu rỗi một phần linh hồn của người nghệ sĩ đã vẽ ra nó.”
An bước lại gần, anh nhẹ nhàng cầm hũ bột vàng lên đưa cho cô.
“Vàng chỉ tỏa sáng khi nó nằm trên vết nứt, Mây. Có lẽ mẹ cô cũng là một mảnh vỡ đang sợ hãi sự thay đổi. Đừng ép bà phải hiểu ngay lập tức. Cứ để thời gian làm công việc của nhựa thông.”
Đúng lúc đó, từ phía cửa trước, tiếng chuông gió “lẻng xẻng” vang lên dồn dập, kèm theo tiếng bước chân nặng nề và một giọng nói khàn đặc, có phần gắt gỏng:
“An đâu? Thằng nhỏ này, tao đã bảo vứt cái thứ rác rưởi đó đi rồi mà sao mày còn thắp đèn làm gì muộn thế này?”
Mây giật mình, một mảnh sứ suýt chút nữa rơi khỏi tay. An ra hiệu cho cô cứ bình thản, rồi anh bước ra phía ngoài.
Đứng ở cửa là một ông lão mặc bộ đồ pijama bằng lanh đã cũ, chân xỏ đôi dép tổ ong mòn vẹt. Ông Tư. Khuôn mặt ông chằng chịt những nếp nhăn của thời gian, đôi mắt đục mờ vì sương khói cuộc đời, và đặc biệt là đôi bàn tay đang run rẩy không ngừng.
“Ông Tư, sao đêm hôm ông lại qua đây? Mưa vừa dứt, đường trơn lắm,” An ôn tồn nói.
“Tao ngủ không được!” Ông Tư quát, nhưng giọng ông run lên. “Cái kệ bếp trống không, nhìn vào đó thấy chướng mắt quá. Mày vứt nó chưa? Vứt thì vứt cho xa vào, đừng để tao thấy bóng dáng nó nữa.”
An không trả lời ngay, anh lùi lại một bước, để lộ lối đi dẫn vào gian sau nơi Mây đang ngồi. Dưới ánh đèn, chiếc ấm men lam với những đường chỉ vàng lấp lánh vừa mới được phủ lên trông rực rỡ và kiêu hãnh một cách lạ kỳ.
Ông Tư sững người. Bước chân định quay về bỗng khựng lại. Ông chậm chạp tiến vào, đôi mắt dán chặt vào món đồ mà ông vừa gọi là “rác rưởi”. Mây hơi bối rối, cô đứng dậy định chào nhưng ông lão đã đưa bàn tay run rẩy ra, vuốt nhẹ lên đường nứt vừa được hàn bằng vàng.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông Tư, rơi xuống mặt bàn gỗ.
“Nó… nó không còn giống lúc trước nữa,” ông lão thào thào.
“Đúng vậy ông ạ,” Mây khẽ đáp, ánh mắt cô đầy sự thấu cảm. “Nó không còn như cũ. Nó đã đau đớn, đã vỡ nát, nhưng giờ đây nó mạnh mẽ hơn và quý giá hơn vì nó mang trên mình những vết sẹo bằng vàng.”
Ông Tư lặng đi rất lâu. Căn phòng nhỏ trong tiệm tạp hóa tối nay không chỉ có mùi nhựa thông, mà còn có cả mùi của sự tha thứ – sự tha thứ cho những vụng về của bản thân và những mất mát không thể tránh khỏi của định mệnh.
An đứng ở ngưỡng cửa, khoanh tay nhìn cảnh tượng đó. Anh không nói gì, nhưng trong đôi mắt anh, một tia sáng ấm áp khẽ lướt qua.