MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠChương 4

TIỆM TẠP HÓA CỦA NHỮNG KẺ MỘNG MƠ

Chương 4

872 từ · ~5 phút đọc

Ông Tư ngồi bần thần trên chiếc ghế mây cũ, đôi mắt vẫn không rời khỏi chiếc ấm trà đã được hồi sinh bằng những đường chỉ vàng lấp lánh. Ông không còn quát tháo, cái vẻ gắt gỏng thường ngày như lớp vỏ b hành bị bóc trần, để lộ ra một lõi tâm hồn mềm yếu và đầy thương tổn.

“Ngày đó, bà ấy bán cả đôi hoa tai cưới để mua bộ ấm này đấy,” ông Tư bắt đầu kể, giọng khàn khàn như tiếng lá khô cọ vào nhau. “Tôi lúc đó chỉ là anh thợ nề nghèo, còn bà ấy là tiểu thư nhà gia giáo. Theo tôi về cái hẻm này, bà ấy chẳng than van một lời, chỉ bảo: ‘Có ấm trà ngon, có đôi mình ngồi lại, thì nhà lá cũng hóa cung điện’.”

Mây lặng lẽ rót thêm cho ông một chén nước ấm. Cô không ngắt lời, chỉ im lặng lắng nghe. Trong nghề phục chế, cô hiểu rằng đôi khi giá trị của một vật phẩm không nằm ở niên đại hay chất liệu, mà nằm ở những “lớp chồng tích cảm xúc” mà người chủ đã gửi gắm vào đó qua năm tháng.

“Sáng nay, lúc lau kệ, tay tôi run quá...” Ông Tư nhìn đôi bàn tay mình, những ngón tay vẫn khẽ co giật vô thức. “Tôi sợ mình già thật rồi, sợ mình sẽ quên sạch ký ức về bà ấy như cái cách tôi làm vỡ chiếc ấm này. Tôi thà vứt nó đi để khỏi phải nhìn thấy sự bất lực của chính mình.”

An bước lại gần quầy hàng, anh với tay lấy một hũ thủy tinh nhỏ đựng đầy thứ chất lỏng màu vàng nâu, dẻo quánh. Anh dùng một chiếc que gỗ nhỏ, khéo léo quết một vòng, kéo lên một sợi mạch nha vàng óng, lấp lánh dưới ánh đèn.

“Ông Tư, ông còn nhớ vị này không?” An đưa que kẹo mạch nha cho ông lão.

Ông Tư ngẩn người, đưa lên miệng nếm thử. Vị ngọt thanh, dẻo thơm tan chậm trên đầu lưỡi. Ông khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm giãn những nếp nhăn khắc khổ. “Mạch nha bà Nội mày nấu… bao nhiêu năm rồi vẫn cái vị này.”

“Ký ức không mất đi đâu ông ạ,” An ôn tồn nói, mắt nhìn về phía Mây. “Nó chỉ chuyển từ hình thái này sang hình thái khác. Chiếc ấm này giờ đã khác xưa, nhưng nó kể một câu chuyện mới: câu chuyện về sự bền bỉ của tình yêu, ngay cả sau khi đã đi qua đổ vỡ.”

Ông Tư đứng dậy, cẩn thận đón lấy chiếc ấm từ tay Mây. Ông nhìn cô, ánh mắt không còn sự thù hằn với người lạ: “Cảm ơn cô gái. Đôi tay cô… có phép màu đấy.”

Khi bóng dáng liêu xiêu của ông Tư khuất dần sau màn đêm của con hẻm, Mây thở phào một cái, tựa lưng vào cạnh bàn. Cảm giác mệt mỏi sau một đêm thức trắng bắt đầu ập đến, nhưng trong lòng cô lại trào dâng một niềm vui âm ỉ mà bấy lâu nay cô không tìm thấy ở xưởng phục chế lạnh lẽo.

“Lẻng xẻng!”

Tiếng chuông gió lại vang lên, nhưng lần này là một nhịp điệu vội vã, nặng nề.

Một người đàn ông bước vào. Anh ta khoảng ngoài ba mươi, mặc một bộ đồ thể thao xộc xệch, đôi mắt thâm quầng và râu ria lởm chởm. Anh ta không nhìn ai, đi thẳng đến kệ hàng cuối cùng và đứng sững lại đó rất lâu.

Mây tò mò nhìn theo. Đó là kệ hàng bày những món đồ văn phòng phẩm cũ và những món đồ chơi bằng sắt đã gỉ sét. Người đàn ông đó cầm lên một chiếc máy ảnh film cơ cũ kỹ, ống kính đã bị mốc xanh. Anh ta bóp chặt chiếc máy ảnh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch ra, rồi đột nhiên ngồi thụp xuống sàn, che mặt khóc nức nở.

Tiếng khóc của một người đàn ông trưởng thành giữa đêm khuya, trong một tiệm tạp hóa cũ, nghe chua chát và đầy bế tắc.

An không tiến lại gần ngay. Anh ra hiệu cho Mây cứ ngồi yên. Anh lặng lẽ đi về phía bếp, bắt đầu nhóm lại lửa để đun một ấm nước mới. Mùi hương thảo mộc dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa, cố gắng xoa dịu bầu không khí đặc quánh nỗi đau vừa ập tới.

Mây nhìn người đàn ông lạ mặt, rồi nhìn sang An. Cô nhận ra rằng, tiệm tạp hóa này thực sự không bán nhu yếu phẩm. Thứ mà An đang bán, hoặc có lẽ là đang cho đi, chính là sự thấu cảm dành cho những kẻ đang lạc lối giữa lòng thành phố rực rỡ nhưng vô tình này.

“Anh ấy bị sao vậy?” Mây thì thầm hỏi An khi anh đi ngang qua.

An nhìn về phía người đàn ông đang run rẩy, khẽ đáp: “Đó là một người vừa quyết định từ bỏ giấc mơ lớn nhất đời mình. Đêm nay, tiệm chúng ta lại có thêm một vết nứt cần được hàn gắn rồi.”