Người đàn ông tên Khôi vẫn ngồi đó, vai run lên bần bật theo từng nhịp nấc nghẹn. Chiếc máy ảnh film cũ – một khối sắt lạnh lẽo và mốc meo – nằm chơ vơ giữa hai đầu gối anh ta. Trong cái không gian chứa đầy những món đồ cổ xưa này, nỗi đau của Khôi giống như một nốt nhạc lạc điệu, chói gắt và nhức nhối.
An đặt một chiếc ghế gỗ nhỏ ngay cạnh Khôi, kèm theo một ly nước lọc có thả một lát chanh tươi. Anh không nói "đừng khóc", cũng không hỏi "tại sao". Anh chỉ đứng đó, bình thản như một gốc cây già chứng kiến cơn giông đi qua.
Mây đứng từ xa quan sát. Cô thấy Khôi từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt hốc hác hiện rõ dưới ánh đèn. Anh ta cầm chiếc máy ảnh lên bằng đôi bàn tay run rẩy, giọng khàn đặc: "Nó hỏng rồi... Không phải do thời gian, mà do tôi đã bỏ mặc nó trong tủ chống ẩm không cắm điện suốt ba năm. Tôi đã tưởng mình có thể trở thành một người khác, một người biết kiếm tiền, biết làm hài lòng sếp, biết sống 'thực tế'..."
Khôi bật cười chua chát, một nụ cười còn buồn hơn cả tiếng khóc: "Nhưng rốt cuộc, tôi vừa bị sa thải vì 'không có tư duy thị trường'. Ba năm tôi bán linh hồn cho những tấm ảnh quảng cáo vô hồn, để rồi giờ đây ngay cả cách lắp một cuộn film tôi cũng thấy lạ lẫm. Tôi trắng tay rồi, An ạ."
An khẽ đẩy ly nước về phía Khôi, giọng anh điềm tĩnh: "Anh không trắng tay. Anh chỉ vừa mới trút bỏ được những thứ không thuộc về mình thôi."
Khôi nhìn vào ống kính máy ảnh đã bị mờ đục: "Cái này có sửa được không? Hay là nó cũng giống như tôi, đã quá hạn sử dụng rồi?"
An không trả lời ngay. Anh nhìn sang Mây, người vẫn đang đứng lặng im nãy giờ. Ánh mắt anh như một lời mời gọi thầm lặng. Mây hiểu ý, cô bước lại gần, cúi xuống nhìn chiếc máy ảnh. Với đôi mắt của một người phục chế, cô nhận ra đây là chiếc Nikon FM2 huyền thoại – món đồ mà bất kỳ nhiếp ảnh gia nào cũng từng khao khát.
"Lớp mốc này chưa ăn sâu vào thấu kính đâu," Mây lên tiếng, giọng cô ấm áp và tự tin. "Chỉ cần vệ sinh tỉ mỉ bằng dung dịch chuyên dụng và cân chỉnh lại bộ cơ, nó sẽ lại nghe thấy tiếng màn trập thôi."
Khôi ngước nhìn Mây, đôi mắt thâm quầng hiện lên một tia hy vọng mong manh: "Cô... cô cũng biết sửa những thứ này sao?"
"Tôi chuyên về tranh và đồ sứ, nhưng nguyên lý của việc phục chế là giống nhau: chúng ta không làm mới, chúng ta chỉ trả lại cho nó sự sống vốn có," Mây mỉm cười, đôi bàn tay cô vẫn còn dính một chút bột vàng từ chiếc ấm của ông Tư.
Đêm đó, tiệm tạp hóa không đóng cửa. Một cảnh tượng lạ lùng diễn ra: Một anh chàng chủ tiệm pha trà, một cô gái tỉ mẩn dùng tăm bông tẩm cồn lau sạch từng lớp bụi thời gian trên ống kính, và một người đàn ông từng muốn bỏ cuộc ngồi chăm chú quan sát từng chuyển động của họ.
An lục lọi trong hộc tủ phía sau quầy, lấy ra một cuộn film đã hết hạn từ lâu nhưng được bảo quản rất tốt trong hộp thiếc. "Hết hạn không có nghĩa là hỏng. Film hết hạn thường cho ra những gam màu bất ngờ, đôi khi còn đẹp hơn cả những gì chúng ta tính toán," An vừa nói vừa đặt cuộn film lên bàn.
Đến gần bốn giờ sáng, tiếng "tạch" giòn giã vang lên trong không gian yên tĩnh. Khôi vừa nhấn thử nút chụp. Tiếng màn trập đanh gọn, dứt khoát như một lời khẳng định. Anh ta ôm lấy chiếc máy ảnh vào lòng, lần này không phải để khóc, mà để cảm nhận nhịp đập của niềm đam mê vừa được hồi sinh.
"Cảm ơn hai người," Khôi đứng dậy, dáng vẻ đã bớt phần rệu rã. "Tôi sẽ không vứt nó đi nữa. Có lẽ tôi vẫn sẽ phải đi tìm một công việc khác để sống, nhưng ít nhất, tôi sẽ không để mình trở thành một kẻ vô hồn."
Khi Khôi bước ra khỏi cửa, tiếng chuông gió rung lên một nhịp điệu nhẹ nhàng như lời chào tạm biệt.
Lúc này, chỉ còn lại An và Mây. Trời đã bắt đầu hửng sáng, ánh sáng mờ đục của buổi sớm mai tràn vào qua khe cửa. Mây cảm thấy kiệt sức nhưng trái tim lại tràn đầy một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
"Anh An này," Mây dựa đầu vào tường, mắt nhắm nghiền. "Tiệm tạp hóa này của anh... thực ra là một bệnh viện cho những linh hồn bị thương, đúng không?"
An nhìn bóng lưng Mây, rồi nhìn xuống những mảnh vàng còn sót lại trên bàn. Anh không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận, chỉ khẽ nói: "Tôi chỉ là người giữ cửa. Còn người chữa lành... là chính những người như cô."
Mây thiếp đi ngay trên chiếc ghế mây từ lúc nào không hay. Trong giấc mơ của cô, những vết nứt bằng vàng trên chiếc ấm sứ và tiếng màn trập của Khôi hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản nhạc không tên, dịu dàng xoa dịu mọi nỗi đau.