Những ngày sau đó, tiệm tạp hóa đón một vị khách đặc biệt nhất từ trước đến nay. Không phải một người già mang ký ức cũ, cũng không phải một nghệ sĩ mộng mơ. Đó là một cậu bé chừng mười tuổi, mặc bộ đồng phục của một trường quốc tế đắt tiền, nhưng đôi mắt cậu lại u uất và lặng lẽ như một mặt hồ mùa đông.
Cậu bé tên là Minh. Minh bước vào tiệm với một chiếc hộp nhạc bằng gỗ cẩm lai tinh xảo. Cậu không nói không rằng, chỉ đặt chiếc hộp lên bàn rồi đẩy về phía An.
“Nó không hát nữa,” Minh thì thầm, giọng nói mỏng manh như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bạt đi.
An nhìn chiếc hộp nhạc. Đây là loại hộp nhạc Reuge của Thụy Sĩ, một món đồ xa xỉ mà người ta thường mua để làm quà tặng trong những dịp trọng đại. Anh thử vặn dây cót, nhưng nút vặn cứng đờ, tiếng kim loại cọ sát vào nhau bên trong nghe kèn kẹt đầy đau đớn.
“Nó bị hỏng từ khi nào thế cháu?” Mây nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện cậu bé, cố gắng bắt lấy ánh mắt đang lảng tránh của Minh.
“Từ đêm bố mẹ cháu cãi nhau to nhất,” Minh trả lời, đôi bàn tay nhỏ bé đan chặt vào nhau. “Bố định ném nó đi, mẹ định đập vỡ nó. Cháu đã ôm lấy nó và chạy trốn. Sau đêm đó, nó không còn phát ra tiếng nhạc nào nữa, dù cháu đã cố vặn đến mức đau cả tay.”
Mây nhìn sang An. Cô biết đây không chỉ là một chiếc hộp nhạc bị kẹt bánh răng. Nó là vật chứng của một sự đổ vỡ thầm lặng trong lòng một đứa trẻ. Trong thế giới của Minh, âm thanh của chiếc hộp nhạc có lẽ là thứ duy nhất có thể át đi tiếng quát tháo của người lớn.
An mang chiếc hộp vào gian sau. Mây và Minh đi theo. Dưới ánh sáng của chiếc đèn lúp, An cẩn thận dùng tuốc nơ vít nhỏ tháo lớp vỏ gỗ. Khi phần máy móc bên trong hiện ra, Mây khẽ thốt lên một tiếng xót xa.
Một sợi dây chuyền vàng mảnh mai bị cuốn chặt vào các bánh răng và những chiếc răng lược của hộp nhạc. Chính sợi dây này đã khiến bộ máy bị tê liệt hoàn toàn.
“Đây là dây chuyền của mẹ cháu phải không?” An hỏi.
Minh gật đầu, môi cậu bé run rẩy: “Mẹ đã giật nó ra khỏi cổ và ném vào hộp nhạc lúc bố đang dọn đồ rời đi. Mẹ nói mẹ không cần bất cứ thứ gì thuộc về quá khứ nữa.”
An cầm một chiếc nhíp y tế, nhưng tay anh chợt dừng lại. Anh nhìn sang Mây, rồi nhìn cậu bé Minh đang nín thở chờ đợi.
“Minh này, nếu chú gỡ sợi dây này ra, âm nhạc sẽ quay lại, nhưng sợi dây có thể sẽ bị đứt. Cháu muốn giữ lại âm nhạc, hay giữ lại sợi dây chuyền nguyên vẹn?”
Minh im lặng rất lâu. Cậu bé nhìn vào những bánh răng đang bị kẹt cứng bởi thứ kim loại quý giá ấy. “Nếu âm nhạc quay lại, bố mẹ có quay lại không chú?”
Câu hỏi ấy khiến Mây cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô bước tới, ôm nhẹ vai cậu bé. “Cô không biết bố mẹ có quay lại không, nhưng cô biết rằng nếu chiếc hộp nhạc này hát lại, nó sẽ kể cho cháu nghe rằng cháu đã dũng cảm như thế nào để bảo vệ niềm vui của mình.”
An bắt đầu thao tác. Lần này, anh không dùng lực mạnh. Anh dùng dầu máy thấm vào từng mắt xích của sợi dây chuyền, kiên nhẫn gỡ từng vòng quấn. Bàn tay trái của An dù đôi lúc vẫn run nhẹ, nhưng sự tập trung cao độ khiến anh dường như quên mất cơn đau.
Sau gần một giờ đồng hồ, sợi dây chuyền được gỡ ra hoàn chỉnh. An đặt nó vào lòng bàn tay Minh. Rồi anh nhẹ nhàng vặn dây cót.
“Cái… cái cái… cái…”
Giai điệu của bản “Canon in D” vang lên, trong trẻo và thanh khiết như những giọt sương mai. Minh ngẩn người lắng nghe. Âm nhạc chảy tràn trong gian phòng nhỏ, xoa dịu những vết xước trong tâm hồn cậu bé mười tuổi.
Minh không khóc, nhưng đôi mắt cậu dần dần tìm thấy ánh sáng. Cậu cầm lấy sợi dây chuyền, rồi đặt nó vào lại trong hộp nhạc, nhưng lần này là đặt gọn gàng ở ngăn lót nhung phía trên.
“Cháu sẽ mang nó về cho mẹ,” Minh nói, giọng đã có phần cứng cáp hơn. “Cháu sẽ nói với mẹ là chiếc hộp nhạc không lỗi, sợi dây chuyền cũng không lỗi. Chỉ là chúng bị lạc vào nhau một chút thôi.”
Khi Minh rời tiệm, bước chân cậu bé nhẹ nhàng hơn rất nhiều. An đứng nhìn theo, anh cầm tách trà nhâm nhi, ánh mắt trầm ngâm.
“An này,” Mây lên tiếng, tay cô khẽ chạm vào chiếc hộp gỗ sồi. “Hôm nay anh đã làm một việc rất tuyệt vời.”
An mỉm cười, nụ cười phảng phất chút buồn nhưng đầy thanh thản. “Chúng ta chỉ là những người gỡ rối thôi, Mây. Cuộc đời vốn dĩ là một hộp nhạc phức tạp, đôi khi chỉ cần một sợi dây lạc chỗ là mọi thứ dừng lại. Việc của chúng ta là tìm ra sợi dây đó.”
Tối hôm đó, tiệm tạp hóa đóng cửa muộn hơn thường lệ. Trên quầy, chiếc chuông gió khẽ rung lên một nhịp điệu mới, như thể nó cũng đang hòa nhịp cùng bản nhạc mà cậu bé Minh vừa mang về nhà.